Vật Hiến Tế Của Thám Tử Lừng Danh

Lượt đọc: 193 | 2 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tiền truyện

❊ ❊ ❊

1

Đêm vị thám tử lừng danh qua đời, mưa trút xuống bến cảng.

Đêm ngày 30 tháng 10 năm Showa thứ 53 (1978), hai tiếng súng xé tan màn mưa tại nhà trọ Umi no Niwa[1], nơi nhìn ra cửa vịnh thành phố Ishinomaki, tỉnh Miyagi. Phát súng đầu tiên vang lên lúc 11 giờ 15 phút đêm, phát thứ hai chỉ hai phút sau đó.

Chủ nhà trọ lập tức đi kiểm tra tình hình của các vị khách. Đêm ấy chỉ có hai đoàn khách lưu trú. Hai mẹ con ở nhà chính vẫn bình an vô sự, nhưng người khách đi một mình nghỉ tại căn nhà biệt lập thì không hề đáp lại, dù điện thoại reo liên tục hay cửa bị gõ dồn dập. Cuối cùng, chủ trọ dùng chìa khóa tổng mở cửa. Người đàn ông nằm gục trên sàn, máu từ bụng chảy lênh láng, đã tắt thở.

Gần như cùng lúc, những người dân quanh vùng nghe thấy tiếng súng liền gọi báo cảnh sát qua số 110. Một cảnh sát từ đồn Minamimachi đang tuần tra trong nội thành lập tức chạy đến Umi no Niwa. Trên con đường trước bức tường đất, anh phát hiện một người đang nằm bất động. Từ xa, trông cứ như một đứa trẻ nằm dài giữa đường để đùa nghịch. Nhưng khi đến gần, anh mới nhận ra đó là thi thể nhỏ bé của một cậu bé bị bắn xuyên ngực.

Quá một giờ sáng ngày 31 tháng 10.

Tầng ba của một tòa nhà văn phòng cũ ở quận Nakano, Tokyo.

"Otoya, có án rồi."

Otoya Takashi vừa cầm lon bia đã nguội lên uống thì chuông điện thoại reo. Đầu dây bên kia, Kogota, Trưởng phòng Điều tra Hình sự thuộc Cảnh sát tỉnh Miyagi, lên tiếng ngay sau khi ông nhấc máy.

"Ở một nhà trọ tại Ishinomaki vừa xảy ra vụ nổ súng khiến hai người thiệt mạng. Hung thủ vẫn đang bỏ trốn. Tôi mong ông có thể giúp chúng tôi."

Lý do Otoya phải uống bia nguội rất đơn giản. Chiếc tủ lạnh đã gắn bó với ông suốt bao năm vừa hỏng máy nén. Ngày mai, dù có thế nào đi nữa, ông cũng phải ra cửa hàng đồ cũ trước nhà ga mua một chiếc mới. Nghĩ vậy, ông định từ chối lời nhờ cậy.

"Xin lỗi, nhưng ngày mai tôi có việc quan trọng."

"Một trong hai nạn nhân được phát hiện trong một căn phòng khóa kín."

Câu trả lời đến ngay lập tức.

Cho đến nửa năm trước, Kogota còn là quản lý Đội Một thuộc Sở Cảnh sát Tokyo. Ông hiểu rất rõ loại vụ án mà Văn phòng Thám tử Otoya Takashi không bao giờ làm ngơ.

"...Dù anh có nói vậy thì tôi cũng không thể hủy kế hoạch của mình."

"Một trong hai nạn nhân là người cùng nghề với ông." Kogota tung ra lá bài chủ. "Thám tử Yokoyabu Yusuke."

Nếu bảo Otoya không bất ngờ thì là nói dối. Nếu người bị giết là Yokoyabu, vụ án này chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của cả nước.

Nhưng...

"Đừng đánh đồng tôi với tên bịp bợm đó."

Otoya vốn rất ghét Yokoyabu Yusuke.

Báo chí chẳng biết ngượng mà hết lời tung hô hắn là thám tử số một Nhật Bản. Thế nhưng, ngoài việc may mắn tìm ra hung thủ trong vụ thảm sát cả gia đình một người bán bình chữa cháy cách đây bốn năm, hắn chẳng còn lập được thành tích nào đáng kể. Gần đây, hắn còn xuất hiện trên chương trình truyền hình "Hãy để thám tử lừng danh lo!", ngồi vênh váo phân tích những vụ án nổi tiếng như một chuyên gia. Khổ nỗi, những màn phân tích ấy chưa lần nào chính xác.

"Ông nói vậy thì oan cho anh ta quá. Tôi nghe nói trên truyền hình anh ta từng chỉ đích danh hung thủ của bốn vụ án chưa có lời giải."

"Toàn trò bịp."

"Thật vậy sao?"

"Cho dù điều đó là thật thì văn phòng của tôi cũng đã góp phần phá được tám vụ án chưa có lời giải. Tôi thắng."

Otoya cao giọng tuyên bố.

Đầu dây bên kia, Kogota chỉ biết thở dài.

"Otoya, hóa ra bấy lâu nay ông ghen tị vì Yokoyabu nổi tiếng hơn mình."

"Tôi cúp máy đây."

"Những gì tôi nói nãy giờ mới chỉ là mở đầu thôi. Không chỉ nạn nhân, ngay cả hung thủ cũng là một nhân vật không hề tầm thường."

Đúng như Otoya đoán, Kogota vẫn còn giữ lại lá bài cuối cùng.

"Dựa trên dấu vết đầu đạn, cảnh sát nhận định kẻ sát hại Yokoyabu Yusuke rất có thể là Số 108."

Lần này, Otoya thực sự chết lặng.

Tên sát nhân hàng loạt ấy... Đã quay trở lại rồi sao?

"Nhớ chuẩn bị sẵn bia chai trong khách sạn cho tôi. Và đừng quên ướp lạnh."

Không để Kogota kịp chọc thêm câu nào, Otoya đặt mạnh ống nghe xuống.

Đến một giờ ba mươi phút chiều ngày 31 tháng 10, khi những vũng nước trên phố đã hóa thành những mảng đen loang lổ, Otoya dẫn theo cô trợ lý Arimori Ririko bước qua cổng gỗ của nhà trọ Umi no Niwa.

Ngay lúc ấy, từ trên cao vọng xuống một tiếng cót két kéo dài.

Một âm thanh chói tai, rợn người.

"Cái gì thế kia?"

Trên mái ngói có một tấm biển gắn cánh quạt gió, bên dưới là dòng chữ tròn trịa "UMINONIWA". Mỗi khi gió thổi, tấm biển lại quay tít, phát ra tiếng kẽo kẹt kéo dài, một âm thanh rợn người hoàn toàn không hợp với khung cảnh của một nhà trọ.

"Thiết kế cũng thú vị thật."

Ririko khẽ trầm trồ rồi giơ máy ảnh lên bấm liên tiếp vài kiểu. Đúng lúc ấy, Kogota cầm cuốn sổ tay bước tới, vẫy vẫy về phía hai người.

"Đích thân Trưởng phòng Điều tra Hình sự ra đón cơ à?"

"Số 108 đã xuất hiện, sao tôi còn có thể ngồi nhàn nhã uống cà phê ở trụ sở được."

Ba người băng qua khu sân trước rồi bước vào nhà chính của Umi no Niwa.

"Nếu cảnh sát nhận định nhầm thì tôi không để yên đâu."

"Kết quả giám định đầu đạn cho thấy các vết khương tuyến[2] bên trong nòng súng hoàn toàn trùng khớp với khẩu súng đã được sử dụng mười năm trước. Người bắn chết Yokoyabu Yusuke chính là Số 108. Chuyện này không thể sai."

Số 108, tên gọi mà cảnh sát đặt cho hung thủ của vụ án đặc biệt nghiêm trọng số 108 do Cơ quan Cảnh sát Quốc gia chỉ định điều tra, khi gây án mới chỉ là một thiếu niên.

Tháng Mười năm Showa thứ 43 (1968), hắn đánh cắp một khẩu súng lục ổ quay do Tây Đức sản xuất từ căn cứ quân sự Mỹ ở Yokosuka. Chỉ trong vòng một tháng sau đó, từ Tokyo, Kyoto, Hakodate đến Sendai, hắn liên tiếp bắn chết mười một người, gồm nhân viên bảo vệ, tài xế taxi và nhiều nạn nhân khác.

Hiện trường sạch sẽ đến mức không để lại bất cứ dấu vết nào. Ban đầu, cảnh sát cho rằng hung thủ phải là một tên tội phạm tái phạm trong độ tuổi ba mươi đến bốn mươi hoặc có liên hệ với các băng nhóm xã hội đen. Thế nhưng, khi lời khai của các nhân chứng ngày càng nhiều, giả thuyết ấy hoàn toàn sụp đổ. Chân dung hung thủ cuối cùng được công bố khiến cả nước chấn động. Đó là một thiếu niên khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, chưa từng có tiền án.

Sự ngây thơ, tàn nhẫn nhưng cực kỳ lọc lõi trong cách gây án khiến cả nước Nhật kinh hoàng. Thế nhưng sau vụ án ở Sendai vào tháng 11, tung tích của hắn bỗng nhiên biến mất. Không tìm được thêm bất kỳ manh mối nào, cuộc điều tra rơi vào bế tắc suốt mười năm.

"Thằng nhóc gieo rắc kinh hoàng ngày nào giờ cũng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi rồi."

"Giờ thì là người lớn thật sự. Có lẽ sở dĩ sau mười năm hắn mới ra tay trở lại là vì Yokoyabu cứ liên tục khiêu khích."

Ba ngày trước, Otoya cũng đã xem chương trình đặc biệt kéo dài hai tiếng của "Hãy để thám tử lừng danh lo!", nói về vụ án Số 108. Trên sóng truyền hình, Yokoyabu hùng hồn tuyên bố:

"Loại sâu bọ gây hại cho xã hội như hắn cần phải bị tiêu diệt càng sớm càng tốt."

"Sao Số 108 biết Yokoyabu đang ở nhà trọ này?"

Vừa đưa dãy dép đặt ngay ngắn ở bậc tam cấp vào khung hình, Ririko vừa hỏi.

"Có vẻ hắn đã đọc loạt tản văn 'Những ngày nghỉ của thám tử Yokoyabu' đăng trên tuần san Doms. Từ ngày 20, Yokoyabu đã ở Umi no Niwa liên tục nhiều ngày và còn viết khá chi tiết về kỳ nghỉ của mình."

"Tự mình công khai chỗ ở à? Đúng là tự chuốc họa."

"Theo suy đoán của chúng tôi, khoảng sau 11 giờ đêm qua, lợi dụng lúc mưa lớn làm tầm nhìn giảm sút, Số 108 lẻn vào căn nhà biệt lập rồi bắn chết Yokoyabu. Sau đó, trong lúc trèo qua bức tường đất ở sân sau để tẩu thoát, hắn bất ngờ chạm mặt cậu bé kia, nên đã giết luôn để bịt đầu mối."

Đi hết hành lang của nhà chính, phía bên trái hiện ra khoảng sân sau. Một nhân viên giám định đang chụp ảnh bức tường đất mà hung thủ được cho là đã trèo qua. Ngay trước bức tường là một hồ nước nhỏ, mặt hồ phủ kín lá súng. Dưới mái hiên cắm một tấm biển gỗ ghi ba chữ "Ao của Thần".

Chỉ là cái ao thôi mà cái tên nghe oai thật.

"Cậu bé bị Số 108 bắn chết sao lại đi lang thang ở đây giữa đêm khuya?"

Thay vì trả lời, Kogota lấy từ phong bì ra hai tấm ảnh Polaroid rồi đưa tấm đầu tiên cho Otoya.

Trong ảnh là thi thể một đứa trẻ nằm giữa lòng đường. Cậu đội chiếc mũ bóng chày rách tả tơi, bên ngoài khoác chiếc áo khoác rộng thùng thình. Cơ thể gầy gò đến mức khó đoán tuổi, nhưng nhìn gương mặt non nớt thì nhiều lắm cũng chỉ mười hai, mười ba tuổi. Hai tay cậu bé ôm chặt vết đạn trước ngực, khuôn mặt méo mó vì đau đớn. Máu không ngừng trào ra từ khóe miệng.

"Một đứa trẻ vô gia cư."

Chiếc áo khoác quá khổ trông thật lôi thôi, nhưng có lẽ cũng đủ để chống chọi với cái lạnh.

"Có lẽ cậu bé đang tìm chỗ tránh mưa thì vô tình nhìn thấy Số 108 nhảy từ trên tường xuống."

Nói rồi Kogota mở cánh cửa thép bên cạnh.

"Căn nhà biệt lập nơi Yokoyabu bị sát hại ở phía này."

Đó là cửa sau của nhà chính. Một cầu thang dẫn lên khu đất cao phía sau. Leo khoảng hai mươi bậc, trước mặt họ hiện ra căn nhà biệt lập với cánh cửa kéo giản dị.

"Hiện trường này có một điểm rất kỳ lạ. Đó cũng là lý do tôi mời ông đến."

"Phòng kín." Ririko rời mắt khỏi kính ngắm máy ảnh.

"Chính xác." Kogota gật đầu.

Ba người cởi giày ở tiền sảnh rồi bước vào phòng.

Căn phòng dành cho khách rộng chừng mười lăm chiếu tatami. Thi thể đã được đưa đi, nhưng trên nền tatami vẫn còn rõ những vệt máu ngoằn ngoèo, như thể nạn nhân đã cố lê lết khắp phòng trước khi chết. Xem ra Yokoyabu đã giãy giụa rất lâu trước khi tắt thở.

Kogota đưa tiếp tấm Polaroid thứ hai.

Trong ảnh, Yokoyabu mặc sơ mi mỏng và quần jeans, nằm nghiêng sang phải trên nền tatami. Cái bụng phệ thường ngày giờ xẹp lép, có lẽ vì máu cùng nội tạng đã trào ra sau phát súng.

"Ngoài thi thể ra, mọi thứ đều được giữ nguyên như lúc phát hiện. Chúng tôi không tìm thấy bất kỳ vật chứng nào của hung thủ."

Theo lời của Kogota, Otoya bắt đầu quan sát căn phòng.

Bên phải cửa ra vào là hốc trang trí tokonoma[3]. Chính diện là hành lang gỗ nhìn ra biển. Bên trái là một ô cửa sổ lớn. Ngoài việc có tầm nhìn phong cảnh đẹp bất thường, đây chỉ là một căn phòng nghỉ bình thường như bao nơi khác.

Chăn đệm và yukata[4] đều được gấp ngay ngắn, chứng tỏ Yokoyabu còn chưa chuẩn bị đi ngủ. Trong hốc tokonoma là một bức tranh cuộn chẳng rõ vẽ gì cùng một chiếc bình gốm cắm cành cây hình chữ Y. Phía trước lần lượt là một chiếc tivi, điện thoại, khay trà gồm ấm và chén, cùng chiếc máy sưởi điện đã bị rút phích cắm.

Qua hành lang gỗ nhìn ra biển, có thể thấy những con thuyền treo cờ đại thắng đang neo ngoài khơi và từng đàn hải âu lượn vòng trên bầu trời. Trên lưng chiếc ghế mây vắt hờ một chiếc áo trench coat. Qua cửa sổ bên trái nhìn xuống toàn cảnh thị trấn nằm giữa vòng tay núi non.

"Theo kết quả điều tra, hung thủ đã đột nhập vào phòng khi Yokoyabu đang nghỉ ngơi rồi nổ súng bắn vào bụng ông ta. Thế nhưng khi chúng tôi đến nơi, cả cửa ra vào lẫn cửa sổ đều khóa từ bên trong, cũng không có dấu hiệu bị cạy phá."

Kogota nhìn sang Otoya.

"Theo ông, hung thủ đã rời khỏi căn phòng bằng cách nào?"

"Có khi sau khi bị bắn, Yokoyabu chạy vào căn nhà này rồi tự tay khóa cửa."

Otoya trả lời theo suy nghĩ đầu tiên.

"Chúng tôi đã kiểm tra cả nhà chính lẫn cầu thang. Không hề có một vết máu nào ngoài căn phòng này."

"Vậy thì lúc đó Yokoyabu đang mở cửa hít gió đêm thì bị bắn. Sợ hung thủ bồi thêm phát nữa nên tự khóa cửa lại. Thế là vô tình tạo thành phòng kín."

"Căn nhà biệt lập này nằm cao hơn nhà chính khoảng một mét rưỡi. Nếu đúng như ông nói, hung thủ phải bắn từ vị trí thấp hơn. Nhưng đường đạn xuyên qua vết thương lại hoàn toàn nằm ngang."

Nói cách khác, hung thủ đã trực tiếp bước vào căn phòng rồi đứng đối diện bắn Yokoyabu. Sau đó, hắn phải rời đi qua cửa chính hoặc cửa sổ, rồi bằng một cách nào đó khóa cửa từ bên ngoài.

"Khóa trụ của cửa kéo thì rất khó khóa từ bên ngoài... Vậy đáng nghi nhất vẫn là cửa sổ."

Otoya bước đến ô cửa sổ bên trái. Không thấy chốt hình lưỡi liềm quen thuộc như những khung cửa thông thường. Ông còn tưởng cửa không có khóa, nhưng thử đẩy khung cửa thì nó không hề nhúc nhích. Thấy Otoya đứng lặng, Kogota đưa ngón tay vào rãnh giữa khung cửa và bệ cửa, gạt một lẫy nhỏ sang bên.

“Thoạt nhìn cứ như cửa kính cố định, nhưng gạt cái này là mở được. Từ đây còn nhìn thấy chỗ cậu bé bị bắn nữa.”

Nói rồi ông kéo cửa sang ngang. Nhìn xuống dưới chân, ngay sát căn nhà biệt lập, phía bên kia sân sau và bức tường đất là một con đường nhỏ. Một viên cảnh sát cầm đèn hiệu màu đỏ đang đứng gác ở đó.

"Cửa bên này còn ấn tượng hơn."

Ririko cũng dùng cách tương tự mở cánh cửa kính ở hành lang nhìn ra biển. Phía dưới ban công là vách đá ven bờ. Nếu là chung cư thì chắc cũng phải ngang tầng mười. Tiếng sóng đập vào ghềnh đá vọng lên ngay dưới chân.

"Á!"

Bất ngờ, một con chim biển lao sầm xuống, dùng đôi vuốt sắc quặp lấy chiếc máy ảnh của Ririko. Có lẽ nó vừa bổ nhào từ trên cao xuống. Ririko không buông tay, nhưng chiếc ống kính zoom bị giật rời ra, lặng lẽ rơi xuống làn sóng trắng xóa phía dưới.

"Cô không sao chứ?"

Kogota vội chạy đến chỗ Ririko.

"Xem ra căn phòng này toàn xảy ra chuyện chẳng lành. Có khi chúng ta cần một thầy trừ tà hơn là một thám tử."

Ông cố pha trò rồi đóng cửa kính lại. Ngoài khơi, con hải âu vẫn ung dung lượn trên nền trời xanh như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Đúng lúc ấy, một giả thuyết bất chợt lóe lên trong đầu Otoya.

Ông đảo mắt khắp căn phòng lần nữa.

Chăn đệm được gấp gọn.

Máy sưởi điện đã bị rút phích cắm.

Chiếc áo trench coat vắt trên lưng ghế mây.

Và chiếc điện thoại đặt trước hốc tokonoma.

Quả nhiên là vậy.

"Đêm qua, sau tiếng súng... có ai nói đã nghe thấy tiếng vật gì đó rơi xuống nước không?"

Otoya vừa hỏi, mắt Kogota lập tức mở to.

"Đúng là khách ở nhà chính có khai như vậy. Sao ông biết?"

Đúng như mình đoán.

Một cảm giác hưng phấn khiến máu trong người Otoya như sôi lên.

Khó mà tin nổi...

Nhưng tất cả chứng cứ đều đang chỉ về cùng một đáp án.

"Tôi biết Số 108 đang ở đâu rồi."

❀ ❀ ❀

[1] Umi no Niwa: Khu Vườn Bên Biển

[2] Khương tuyến (còn gọi là rãnh xoắn) là hệ thống các rãnh xoắn ốc được khắc bên trong lòng nòng súng.

[3] Hốc tokonoma là một không gian lõm truyền thống trong phòng kiểu Nhật, dùng để trưng bày nghệ thuật và là khu vực trang trọng nhất trong nhà.

[4] loại áo mùa hè truyền thống của Nhật Bản, có thiết kế đơn giản, ít lớp và làm bằng vải cotton mát, thường đi kèm thắt lưng Obi và guốc Geta.

2

Kogota đứng sững, vẻ mặt pha trộn giữa kinh ngạc và bối rối như vừa bị ai đó tát mạnh.

"Tôi mời ông đến là để giải câu đố phòng kín mà."

"Thì tôi đang giải đây. Mà thực ra cũng giải xong rồi."

"Chứ chuyện Số 108 đã trốn đi đâu thì làm sao có thể biết được."

Otoya giơ tấm ảnh Polaroid của Yokoyabu sát trước mặt Kogota.

"Nhìn thi thể hắn, anh không thấy có gì kỳ lạ sao?"

Ông không đợi đối phương trả lời mà nói tiếp.

"Đây là một thị trấn cảng ở vùng Tohoku. Yokoyabu chết vào đêm cuối thu. Hôm nay trời có nắng, nhưng tối qua thì mưa như trút. Căn phòng này hẳn phải lạnh cắt da."

Ánh mắt Kogota chuyển sang chiếc máy sưởi điện. Phích cắm vẫn nằm chỏng chơ ngoài ổ.

"Lúc được phát hiện, hắn chỉ mặc một chiếc sơ mi mỏng và quần jeans. Áo trench coat vẫn vắt trên lưng ghế. Máy sưởi không hề được bật. Chăn đệm cũng chưa trải, càng không có chuyện đắp chăn. Dù thế nào đi nữa cũng phải lạnh chứ."

"Ý ông là..." Kogota vừa xoa hai cánh tay vừa hỏi, "...chuyện này là sao?"

"Khi ở trong phòng, Yokoyabu chắc chắn còn mặc thêm ít nhất một chiếc áo khoác. Sau khi bắn hắn, hung thủ đã cởi chiếc áo đó rồi mang khỏi hiện trường. Nhưng đem theo thì vướng víu, nên nhiều khả năng đã ném xuống biển."

"Làm thế để làm gì?"

“Vì trên chiếc áo đó có thứ khiến hắn bất lợi. Có một loại dấu vết nào đó còn lưu lại.”

Kogota khoanh tay.

"Ý ông là mồ hôi, nước bọt... hay đại loại thế?"

"Không phải". Otoya lắc đầu. "Nếu hai người áp sát đến mức để lại dịch cơ thể thì trên chiếc sơ mi hay quần jeans của Yokoyabu cũng phải có dấu vết. Khi đó, việc gì phải cởi mỗi chiếc áo khoác? Cứ ném cả xác xuống biển là xong."

"Nghe cũng có lý... Nhưng còn loại dấu vết nào khác?"

"Hung khí của vụ án là súng ngắn. Mỗi khi bóp cò, khói súng và cặn thuốc súng sẽ bám lên cánh tay và phần ngực của người bắn. Trên chiếc áo khoác của Yokoyabu hẳn vẫn còn những dấu vết ấy."

"Khoan đã."

Kogota xua tay như đuổi ruồi.

"Yokoyabu là người bị bắn cơ mà. Sao trên quần áo ông ta lại có cặn thuốc súng?"

"Vì chính ông ta tự bắn vào bụng mình. Chỉ ném áo khoác xuống biển mà không nhảy theo đơn giản là vì ông ta sợ độ cao.”

Lần này trên mặt Kogota không còn là kinh ngạc, mà là ngán ngẩm.

"Ý ông là Yokoyabu tự sát? Chỉ vì ông ta không mặc áo khoác thôi sao? Suy luận ấy có phần quá xa rồi."

Otoya hắng giọng, cắt ngang lời Kogota, rồi quay về phía hốc tokonoma.

"Giả sử tôi là Yokoyabu, bị ai đó bắn vào bụng. Dấu máu cho thấy ông ta vẫn còn sống một lúc sau khi trúng đạn, còn bò khắp phòng. Dù biết khó sống, tôi cũng chẳng muốn kẻ bắn mình ung dung bỏ trốn. May là trong phòng có điện thoại. Nếu là tôi, tôi sẽ gọi chủ trọ qua máy nội bộ rồi nói rõ hung thủ là ai. Thế tại sao Yokoyabu không làm vậy? Vì chẳng có hung thủ nào để tố cáo cả. Ông ta không bị ai bắn hết. Người nổ súng chính là bản thân ông ta. Đó là sự thật.”

“Vậy lại càng vô lý.” Kogota phản bác ngay. “Viên đạn lấy ra từ bụng Yokoyabu có vết khương tuyến trùng khớp với những viên đạn mà Số 108 bắn mười năm trước. Thế thì tại sao Yokoyabu lại có khẩu súng của Số 108?”

"Còn phải hỏi sao?" Otoya đáp không chút do dự. "Bởi vì Yokoyabu Yusuke chính là Số 108."

Đôi mắt Kogota mở to hơn nữa.

“Mười năm trước, sau khi bắn chết người tài xế taxi ở Sendai, Yokoyabu chắc đã giấu khẩu súng đâu đó gần hiện trường, có thể là dưới sàn một ngôi chùa hoang chẳng hạn. Mười năm sau, nhân dịp nghỉ phép quay lại Miyagi, ông ta đào món kỷ niệm ấy lên. Trong lúc ngắm nghía khẩu súng ở nhà trọ thì vô tình để súng cướp cò.

Nhận ra mình không còn sống được bao lâu, Yokoyabu bắt đầu nghĩ cách che giấu thân phận thật. May mắn là ngoài cửa sổ là vực đá. Chỉ cần ném khẩu súng xuống biển rồi mở toang cửa trước thì sẽ giống như bị kẻ lạ đột nhập bắn chết. Dù sau này cảnh sát xác định được vết khương tuyến trên viên đạn, khả năng họ phát hiện ông ta chính là Số 108 cũng rất thấp.

Yokoyabu mở cửa sổ, định ném khẩu súng đi. Nhưng đúng lúc ấy lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Một cậu bé vô gia cư từ con đường phía trước nhìn thấy tất cả. Yokoyabu lập tức bắn chết cậu bé. Sau đó ông ta nhận ra phản ứng thuốc súng trên người có thể làm bại lộ sự thật, nên ném luôn cả áo khoác cùng khẩu súng xuống biển.”

“Vậy tiếng vật gì đó rơi xuống nước mà nhân chứng nghe thấy... chính là lúc ấy.”

Kogota khẽ gật đầu.

“Đúng vậy. Sau đó chỉ cần khóa cửa sổ, mở cửa ra vào là màn kịch hoàn tất. Nhưng trước khi kịp đi đến cửa, ông ta đã kiệt sức và gục xuống, thế là vô tình tạo thành một căn phòng kín không có hung khí.”

Otoya cúi xuống nhìn vệt máu trên chiếu tatami. Trong đầu ông hiện lên hình ảnh Yokoyabu hấp hối. Dường như tiếng rên cuối cùng của ông ta vẫn còn vang vọng bên tai

"Vậy nơi ở hiện giờ của Số 108 là..."

"Khu nhà xác của cảnh sát." Otoya bình thản đáp.

"Cũng có thể thi thể đã được chuyển sang khoa pháp y của trường đại học. Dù ở đâu thì hắn cũng đã nằm trong tay cảnh sát."

Kogota hít một hơi thật sâu.

"Không ngờ kẻ từng khiến cả Nhật Bản kinh hoàng mười năm trước lại trở thành vị thám tử lừng danh được truyền thông tung hô."

Ông cười chua chát.

"Đúng là một kẻ đáng sợ."

"Hôm qua tôi đã nói với anh rồi còn gì. Hắn vốn chỉ là một tên lừa đảo."

"Ông đúng là tinh mắt."

Kogota phấn chấn hẳn lên.

"Chúng tôi sẽ phối hợp với Lực lượng Bảo vệ Bờ biển tìm kiếm dưới biển. Chỉ cần tìm được khẩu súng là vụ án sẽ khép lại."

"Tôi nghĩ sẽ chẳng tìm thấy gì đâu."

Trong vài giây, chẳng ai nhận ra giọng nói ấy là của ai.

Nét mặt Kogota cứng đờ. Có lẽ vẻ mặt của Otoya lúc ấy cũng chẳng khác gì.

"Hả?"

“Ý tôi là, có tìm dưới biển cũng sẽ không thấy khẩu súng đâu.”

Ririko nói bằng vẻ mặt như một cô tiếp viên quán rượu đã chán ngấy câu chuyện khoe khoang của vị khách trung niên.

"Bởi vì…Yokoyabu Yusuke không phải là Số 108."

3

"Két... két... két..."

Tấm biển ngoài cửa lại phát ra thứ âm thanh rợn người.

Otoya đứng sững trong căn nhà biệt lập, lặng người lắng nghe.

Không thể nào...

Ông cứ ngỡ Ririko cũng đã đi đến cùng một kết luận như mình.

"Chẳng phải Yokoyabu đã ném khẩu súng xuống biển sao?"

Hiếm khi trong giọng Kogota lại lộ rõ vẻ hoài nghi như vậy.

"Không phải."

Ririko nhấc chiếc chén trà trên khay.

“Vì nó không bị thu giữ làm vật chứng, nên có thể xem như chẳng còn giá trị chứng cứ nữa.”

Nói xong, cô mở cánh cửa kính ở hành lang rồi ném thẳng chiếc chén ra phía biển.

"Này, cô làm cái gì thế..."

"Suỵt."

Ririko đưa ngón trỏ lên môi. Otoya lập tức căng tai lắng nghe.

Chỉ có tiếng sóng vỗ vào vách đá đều đặn vọng lên.

Vài giây trôi qua, không hề có tiếng chiếc chén rơi xuống.

"Đúng như hai người vừa nghe thấy. Lúc ống kính zoom của máy ảnh tôi rơi xuống cũng vậy, hoàn toàn không có tiếng nước bắn lên. Vách đá này cao chừng ba mươi mét, những âm thanh nhỏ đều bị tiếng sóng nuốt mất. Tôi không nghĩ tiếng khẩu súng rơi xuống biển có thể vọng đến tận Umi no Niwa."

"Nhưng khách trọ khai rằng họ nghe thấy tiếng có vật rơi xuống nước. Ý cô là họ nghe nhầm à?"

Kogota gần như quát lên.

Ririko vẫn bình thản, đưa mắt nhìn xuống từ ô cửa sổ hướng ra khu vườn sau.

"Dưới kia có một ao nhỏ tên là Ao của Thần. Tiếng mà vị khách nghe được hẳn là tiếng vật gì đó rơi xuống cái ao ấy."

"Ý cô là Yokoyabu ném khẩu súng xuống ao trong vườn? Trong khi trước mặt là cả một vùng biển?"

"Như vậy chẳng phải rất vô lý sao? Hung thủ không phải Yokoyabu, và khẩu súng cũng không bị ném xuống ao. Suy luận của ông Otoya sai ngay từ tiền đề."

"Cô Arimori... cô biết hung thủ thật sự là ai sao?"

"Tôi chưa biết tên hay lai lịch của hắn. Nhưng trên cơ thể Số 108 có một đặc điểm rất dễ nhận ra. Chỉ cần lần theo đặc điểm ấy, tôi tin chúng ta có thể xác định được danh tính."

Đột nhiên, Ririko rút phắt hai tấm ảnh khỏi tay Otoya.

"Đúng như ông Otoya nói, chiếc áo khoác của Yokoyabu đã bị hung thủ cởi mất. Hắn mang chiếc áo đi vì đã để lại một dấu vết nào đó trên đó. Nhưng người làm việc ấy không phải Yokoyabu. Nếu Yokoyabu là người ném áo thì với một người đã ở căn nhà này nhiều ngày như ông ấy, chắc chắn sẽ ném xuống biển chứ không ném xuống cái ao trong vườn."

Ririko lần lượt nhìn Otoya rồi Kogota.

"Ổ khóa của ô cửa sổ này được giấu giữa khung cửa và ray trượt, nhìn qua cứ như cửa kính cố định. Hung thủ chưa từng đến căn nhà này nên không biết cửa sổ mở được. Vì thế hắn không thể ném chiếc áo của Yokoyabu đi, chỉ còn cách mang nó theo lúc rời khỏi ‘Umi no Niwa’. Nhưng nếu ôm hay kẹp chiếc áo dưới nách thì không thể trèo qua bức tường đất được. Chỉ có duy nhất một cách để mang chiếc áo ra ngoài mà không làm rơi."

Ririko dừng lại một nhịp.

"Hắn đã mặc nó vào."

"Hả…?"

Kogota chớp mắt liên hồi.

"Ý cô là... cậu bé vô gia cư?"

"Đúng vậy. Người bị bắn chết ngoài đường mặc một chiếc áo khoác rộng thùng thình, rõ ràng không vừa người. Người đó mới chính là Số 108.

Đây chỉ là suy đoán, nhưng rất có thể lúc bắn Yokoyabu, Số 108 đã cắn trúng lưỡi mình. Khi cúi xuống xác nhận Yokoyabu đã chết hay chưa, máu từ miệng hắn nhỏ lên chiếc áo khoác. Vì thế hắn buộc phải mang chiếc áo đi."

Ririko giơ tấm ảnh chụp thi thể ngoài đường lên.

Máu vẫn đang trào ra từ đôi môi méo mó của người đàn ông.

"Vậy... ai đã bắn chết Số 108?"

"Tất nhiên là Yokoyabu."

Giọng Ririko vẫn hết sức bình tĩnh.

"Số 108 để khẩu súng lại trong phòng rồi bỏ đi. Hắn muốn tạo hiện trường giả như thể Yokoyabu đã tự sát, thậm chí nếu thuận lợi còn khiến cảnh sát tin rằng Yokoyabu chính là Số 108. Nhưng Yokoyabu vẫn còn tỉnh táo. Ông ấy dồn chút sức lực cuối cùng bước tới cửa, khóa trái lại để Số 108 không thể quay trở vào. Sau đó, ông định quay lại phòng gọi điện cho chủ nhà trọ thì nhìn thấy Số 108 đang đứng trên con đường phía dưới. Yokoyabu mở cửa sổ rồi nổ súng bắn chết hắn."

Không đúng.

Có gì đó không đúng.

“Ngay sau đó Yokoyabu chợt tỉnh ngộ. Nếu chết trong khi vẫn cầm khẩu súng, người khác sẽ hiểu lầm chính ông ấy là Số 108. Như vậy chẳng phải đúng ý hung thủ hay sao. Vì thế Yokoyabu ném khẩu súng về phía người đàn ông đang nằm gục ngoài đường để mọi người hiểu rằng người đó mới là Số 108. Nhưng ông ấy đã cạn sức. Khẩu súng không bay tới đường mà rơi xuống khu vườn sau, phát ra một tiếng ‘tõm’ rồi chìm xuống Ao của Thần. Trong lúc ý thức dần mờ đi, Yokoyabu vẫn cố đóng cửa sổ lại để không ai biết mình đã bắn Số 108. Sau đó ông ấy mới trút hơi thở cuối cùng.”

"Không đúng... tuổi tác không khớp."

Otoya bất giác cất giọng đầy gay gắt.

Đôi mày Ririko khẽ nhướng lên.

"Mười năm trước, Số 108 chỉ là một thiếu niên khoảng mười lăm, mười sáu tuổi. Đến giờ hắn phải khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu mới đúng."

“Đúng vậy.” Ririko gật đầu.

“Người chết ngoài đường trông giống một thiếu niên. Nhưng hắn ta không phải thiếu niên. Đó chính là điều tôi muốn nói khi bảo Số 108 có một đặc điểm trên cơ thể.”

"Đừng có nói nhảm."

Otoya giật phắt tấm ảnh khỏi tay cô.

"Cô bảo tên này không phải trẻ con à? Nhìn kiểu gì cũng chỉ là một thằng nhóc!"

“Mười năm trước, khi xảy ra vụ nổ súng liên hoàn, chân dung hung thủ mà cảnh sát đưa ra ban đầu là một kẻ tội phạm tái phạm khoảng ba mươi đến bốn mươi tuổi hoặc một thành viên của tổ chức xã hội đen. Người ta vẫn cho rằng cảnh sát đoán sai vì hung thủ gây án quá thành thạo. Nhưng thật ra... nhận định ban đầu ấy mới chính xác.”

Ririko hơi cúi mắt, mang theo một vẻ buồn khó tả, nhìn xuống con đường nơi người đàn ông đã ngã gục.

“Bởi vì... Số 108 mắc một căn bệnh khiến cơ thể không thể trưởng thành.”

4

Đêm đã khuya, vừa trở về văn phòng thì chuông điện thoại reo vang như thể đã chờ sẵn.

"Kết quả giám định của khoa pháp y đã có rồi." Giọng Kogota nghe có phần gượng gạo. "Thi thể được xác định là của một người đàn ông trưởng thành mắc chứng lùn. Số 108 mắc hội chứng Toby, một bệnh rối loạn chuyển hóa bẩm sinh, vì thế khuôn mặt hắn mới giữ vẻ non nớt như trẻ con."

Như vậy, suy luận của Ririko đã được chứng minh là đúng.

"Đây là căn bệnh cực kỳ hiếm. Ở Nhật Bản chỉ khoảng năm, sáu chục nghìn người mới có một ca mắc. Nghe nói ở châu Âu và Mỹ thì phổ biến hơn đôi chút."

Không ngờ tên sát nhân khét tiếng từng khiến cả nước Nhật khiếp đảm lại mắc một căn bệnh hiếm gặp như thế. Otoya thở dài, đáp một câu “Cảm ơn đã báo” rồi gác máy.

Nếu không làm cho đầu óc tê dại bằng bia thì đêm nay chắc chẳng chịu nổi.

Ông mở tủ lạnh định lấy một lon bia, rồi chợt nhớ chiếc máy nén đã hỏng.

Đúng lúc ấy, như cố tình dồn ông vào đường cùng, cánh cửa văn phòng mở ra.

Người mà ông không muốn gặp nhất bước vào.

"Anh vất vả rồi."

Ririko tháo ba lô xuống, cất chiếc máy ảnh đã mất ống kính zoom vào tủ.

“Cô cũng muốn uống một ly à?”

Lúc chia tay ở ga Sendai, Otoya cố tình không ngồi cùng toa với cô trên chuyến tàu Shinkansen. Chỉ nghĩ đến việc phải ngồi cạnh Ririko suốt quãng đường là ông đã thấy ngột ngạt. Ririko ngồi xuống ghế sofa. Cô im lặng vài giây như đang cân nhắc từng lời, rồi mới lên tiếng.

"Ông Otoya, từ nay ông nên thận trọng hơn."

Không ngờ cô lại bắt đầu lên lớp chính ông chủ của mình.

"Nếu tôi không chỉ ra sai sót, rất có thể ông Yokoyabu đã phải mang tiếng là một kẻ giết người."

"Cô làm quá lên rồi đấy. Đằng nào cảnh sát cũng phải xác minh lại."

"Định kiến không phải lúc nào cũng được sửa chữa trong quá trình điều tra."

"Thời đại này là thời đại sản xuất hàng loạt. Suy luận cũng vậy, càng nhiều càng tốt. Dù sao thì cũng có thể chọn cái mình thích.”

Ông cố pha trò cho qua chuyện. Nhưng Ririko không hề nhượng bộ.

"Ông nên ý thức rằng một thám tử cũng có thể trở thành người gây hại."

Giọng cô bình tĩnh nhưng cương quyết.

"Chúng ta vốn không có quyền điều tra như cảnh sát. Thế nhưng dưới danh nghĩa cộng tác với họ, trên thực tế chúng ta vẫn có thể ảnh hưởng đến hướng điều tra. Chính vì vậy, ông nên có trách nhiệm hơn với những suy luận của mình."

"Tha cho tôi đi." Otoya ngả người ra ghế.

"Ngay từ đầu tôi đâu có định làm loại thám tử như thế này."

“Đã làm rồi thì viện cớ như vậy cũng vô ích.”

Ông hiểu những lời chính luận ấy hoàn toàn đúng. Otoya uống cạn lon bia đã nguội để xoa dịu tâm trạng bực bội.

"Cô đến chỉ để nói mỗi chuyện đó thôi à?"

"Không. Tôi còn có chuyện muốn báo với ông."

Ririko khẽ thở ra.

"Từ ngày mai tôi sẽ sang New York."

Suốt ngày bảo người khác phải thận trọng, vậy mà bản thân cô lại hành động nhanh đến mức khó tin.

Ririko là nhân viên bán thời gian của Văn phòng Thám tử Otoya Takashi. Bề ngoài cô là trợ lý của Otoya, nhưng trên thực tế lại là thám tử giỏi nhất của văn phòng, đồng thời còn là sinh viên thuộc phòng nghiên cứu Tôn giáo học, Khoa Văn học, Đại học Tokyo.

"Sang tận Mỹ làm gì? Đi tìm đứa em trai thất lạc à?"

Trong thoáng chốc, Ririko khựng lại như đang cân nhắc cách nói.

"Tại Đại học Columbia sắp diễn ra hội nghị thường niên của Hiệp hội Nghiên cứu Tôn giáo Hoa Kỳ. Tôi đến nghe báo cáo về tình hình hiện nay của nhóm tôn giáo do Sơ Cedra lãnh đạo."

Otoya chẳng hiểu cô đang nói cái gì.

"Ra nước ngoài du lịch... đúng là sướng thật."

"Tôi không đi chơi." Ririko lắc đầu.

"Mùng Sáu tôi sẽ về nước. Nếu không có gì thay đổi thì mùng Bảy có thể đi làm lại."

"Đúng là Đại học Tokyo có khác, giàu thật."

"Làm gì có."

Cô cười nhạt.

"Trường không tài trợ đồng nào cả. Tôi tự bỏ tiền."

"À phải rồi."

Chuỗi hạt trên cổ tay cô khẽ va vào nhau lách cách. Ririko lấy từ ba lô ra một chiếc túi ni lông nhàu nhĩ.

“Có một hiệu sách cũ ở Jimbocho mà thỉnh thoảng tôi ghé mua tài liệu. Hôm qua đến đó, ông chủ bán cho tôi một món rất hời.”

Từ trong túi hiện ra một cuốn sách bìa cứng còn nguyên áo bọc.

Quyển sách cũ kỹ đến mức giấy đã ngả vàng như giấy dầu.

Trên bìa là hình một người đàn ông khả nghi đội mũ phớt và đeo kính râm.

"Ấn bản đầu tiên của Giáo trình Thám tử. Có chữ ký của Kuwako Kunio."

Mở trang lót bìa ra, Otoya thấy dòng chữ "Kuwako Kunio" được viết ngoằn ngoèo như cá trê quẫy.

"Loại sách hướng dẫn thế này mà lại có bản có chữ ký thì hiếm lắm. Tôi mua với giá chín nghìn yên, ông mua lại một vạn nhé."

Otoya phải cố lắm mới không bật cười.

"Cô mua ở hiệu sách nào?"

"Để xem nào..."

Ririko lấy tấm danh thiếp trong túi ra.

"Hiệu sách Ishino."

"Đồ giả."

"Hả…?"

Hai mắt Ririko mở to.

"Chữ ký của Kuwako Kunio luôn viết theo lối thảo thư. Hồi còn nhỏ tôi từng nhìn thấy rồi."

"Nhưng ông chủ bảo là hàng thật mà."

"Thì cô bị lừa rồi. Kuwako Kunio đời nào lại viết thứ chữ như học sinh mẫu giáo thế này."

Ririko cúi xuống nhìn lại dòng chữ ký, khẽ rên lên một tiếng không thành lời. Đôi khi Otoya suýt quên mất rằng, dù có tài phá án xuất chúng đến đâu, cô vẫn chỉ là một sinh viên chưa va chạm nhiều với đời.

Nghĩ vậy, tâm trạng ông cũng dễ chịu hơn đôi chút.

“Hay tôi mua lại cho cô một trăm yên nhé? À không, có vết bôi bẩn rồi, tám mươi yên thôi.”

"Không cần. Khi từ New York về, tôi sẽ xử lý chuyện này cho ra lẽ."

Nói bằng giọng chẳng khác nào dân xã hội đen, Ririko cất Giáo trình Thám tử trở lại ba lô.

Chắc hẳn chủ tiệm sách cũ nghĩ rằng mình vừa lừa được một cô sinh viên non nớt để kiếm món hời. Nhưng lần này hắn rút trúng lá thăm xấu rồi.

Lừa Ririko không bao giờ là chuyện có thể kết thúc êm đẹp.

Giống như giáo phái Ennai Shinto từng bị cô dồn đến chỗ tan rã, hiệu sách Ishino kia rồi cũng sẽ phải trả một cái giá rất đắt.

Ít nhất, lúc ấy Otoya đã nghĩ như vậy.

"Chỉ có chín nghìn yên thôi, đừng làm quá đấy."

Phải một tuần sau, Otoya mới biết suy nghĩ của mình đã hoàn toàn sai.

Ririko sang New York... đã đột ngột biến mất không một dấu vết.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Shirai Tomoyuki

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.