Vấn Đạo Võ Hiệp Thế Giới

Lượt đọc: 456 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
Lần đầu xuống núi (hai)

❊ ❊ ❊

Sáng sớm hôm sau, năm người trên núi ăn sáng xong liền thu dọn đồ đạc xuống núi. Thế núi Hoa Sơn hiểm trở kỳ lạ, nếu không thông thạo đường đi thì rất dễ xảy ra tai nạn, vì vậy từ khi sinh ra tới nay, Nhạc Phương Hưng và Nhạc Linh San chưa từng xuống núi. Lần này Nhạc Bất Quần bế Nhạc Phương Hưng, Ninh Trung Tắc bế Nhạc Linh San, còn về phần Lệnh Hồ Xung thì chỉ đành chịu khó rèn luyện thêm lần nữa. Tuy nhiên nửa năm nay cậu bé nỗ lực luyện công, ăn uống tốt hơn trước nhiều, cơ thể cũng bắt đầu phát triển, khỏe mạnh hơn xưa, tuy ở những nơi hiểm yếu vẫn cần người đỡ đần, nhưng đã mạnh hơn nửa năm trước rất nhiều. Khi xuống tới chân núi tuy thở hổn hển nhưng vẫn thần thái rạng rỡ, không biết là do phấn khích hay do công lực thâm hậu, nhưng nghĩ lại thì hẳn là vế trước, dù sao cậu mới luyện võ nửa năm, nội công còn chưa tu tập, dẫu tư chất không tồi cũng không thể nào đạt được thành tựu lớn trong thời gian ngắn như vậy.

Năm người vừa đi vừa nghỉ, thỉnh thoảng lại dừng chân thưởng ngoạn phong cảnh Hoa Sơn, vô cùng thư thái. Khi đi tới chợ dưới chân núi, thấy mặt trời đã gần giữa trưa, liền tìm một quán trọ trong chợ, dùng bữa trưa, đặt hai phòng khách. Dù sao năm người xuống núi một chuyến thật chẳng dễ dàng gì, nói thế nào cũng phải ở lại hai ba ngày, nhân tiện tìm hiểu tình hình giang hồ.

Sau khi ổn định chỗ ở và nghỉ ngơi một lát, Nhạc Bất Quần và Ninh Trung Tắc dẫn ba đứa trẻ đi dạo quanh chợ. Ba đứa nhỏ vô cùng phấn khích, Nhạc Linh San nhìn thấy gì cũng cảm thấy mới lạ, chốc chốc lại đòi thứ này thứ kia, Lệnh Hồ Xung chạy ngược chạy xuôi lấy đồ cho muội ấy. Nhạc Phương Hưng tuy kiếp trước đã hiểu biết đôi chút về tình trạng cổ đại, kiếp này lại ở Hoa Sơn vài năm, nửa năm nay cũng đọc nhiều du ký, tạp ký của người đương thời, nhưng cậu quanh năm ở trên núi, chưa từng trải nghiệm cuộc sống dưới chân núi. Hôm nay tận mắt chứng kiến, chỉ thấy khác xa so với trên phim ảnh, hoàn toàn không có cảm giác cố tình làm bộ, mà hiện lên vẻ tự nhiên của cuộc sống, những chỗ không hiểu trong sách vở trước kia nay cũng chợt hiểu ra. Lúc này cậu tỉ mỉ quan sát, đối chiếu kỹ lưỡng với những gì sách đã viết, chỉ cảm thấy vô cùng thấm thía. Quả nhiên "đọc vạn cuốn sách không bằng đi vạn dặm đường", người xưa quả không lừa mình, Nhạc Phương Hưng thầm nghĩ.

Đang suy nghĩ, bỗng phía trước truyền đến một tràng ồn ào, chỉ thấy một người mặc quân phục, bộ dạng như lính canh ngựa phi nước đại lao tới, người đi đường trên phố vội vàng tránh sang hai bên. Chỉ thấy người lính đó cưỡi trên lưng ngựa, thân hình nhấp nhô không yên theo từng nhịp nhảy vọt của con ngựa, trong tay cầm roi ngựa thỉnh thoảng vang lên tiếng rít xé không khí. Rõ ràng người cưỡi ngựa này bản tính không xấu, chỉ có thể là thực sự gặp phải chuyện gì gấp gáp nên mới thúc ngựa chạy nhanh. Trong chớp mắt, người và ngựa đã lao vụt qua, người trên phố một mảnh hỗn loạn, chen lấn xô đẩy, nhưng đếm kỹ lại thì không có ai bị ngựa đụng trúng, phần lớn đều là do lúc tránh né mọi người chen chúc mà ngã chân, làm nổi bật lên kỹ thuật cưỡi ngựa cao thâm của người kia. Một lúc sau, người đi đường mới chửi bới rồi giải tán, chợ cũng sắp tan.

Nhạc Phương Hưng đứng một bên nhìn đến ngây người, dù sao kiếp trước lẫn kiếp này cộng lại cậu cũng chưa từng thấy kỹ thuật cưỡi ngựa cao thâm và cảnh tượng hiểm hóc đến thế. Suy nghĩ trong đầu không khỏi khựng lại, đợi khi thấy vó ngựa tung bay, người lính rạp người trên lưng ngựa nhấp nhô lên xuống, những cảm ngộ về việc đứng tấn suốt nửa năm qua lập tức như thủy triều ùa về, từng cái từng cái hiện ra trước mắt, cơ thể cậu bất giác tạo thành một tư thế đứng tấn, nhưng lại tự nhiên hơn bình thường nhiều.

Nhạc Phương Hưng lúc này chỉ cảm thấy mình không phải đang đứng tấn khô khan, mà là đang cưỡi trên một con tuấn mã phi nước đại về phía trước, cơ thể nhấp nhô lên xuống theo từng nhịp nhảy vọt của con ngựa, toàn thân sảng khoái, thần niệm thông suốt tột độ. Cậu cảm thấy xung quanh thật trong trẻo thuần khiết: ánh nắng ấm áp, mặt đất dày dặn, làn gió nhẹ hiu hiu... từng thứ từng thứ đều hiện ra trước mắt cậu. Cậu lúc thì thúc ngựa phi theo gió, lúc thì ghì cương tận hưởng ánh nắng, lúc lại phóng ngựa chạy về phía chân trời... mọi thứ đều thật tự nhiên, cậu cảm thấy mình chính là một con ngựa hoang, chạy nhảy phóng khoáng trên thảo nguyên bao la vô tận, không ràng buộc, tự do bay bổng...

Nhạc Bất Quần đứng một bên, thấy người lính kia đã đi xa, quay đầu lại thì thấy Nhạc Phương Hưng thần tình đờ đẫn, cứ ngỡ cậu bị cảnh tượng hiểm hóc vừa rồi làm cho sững sờ, thầm nghĩ quả nhiên là trẻ con, chưa từng trải đời, lại không biết trên giang hồ sóng to gió lớn, mưa máu gió tanh còn nhiều vô kể, quyết tâm sau này phải huấn luyện thêm cho cậu về phương diện này. Quay đầu lại liền thấy Nhạc Phương Hưng tạo thế đứng tấn, trong lòng khẽ động: Chẳng lẽ Hưng nhi đã lĩnh ngộ được gì, lần này xuống núi chẳng phải là nó muốn xem người ta cưỡi ngựa sao?

Nhìn kỹ lại, chỉ thấy phần thân trên của Nhạc Phương Hưng hơi nhấp nhô, toàn thân lỏng lẻo, nhưng đôi chân dưới lại vững như bàn thạch, y hệt như những gì ông đã dạy hôm nọ, thậm chí một vài phương diện còn có phần nhỉnh hơn. Lại một lát sau, chỉ thấy Nhạc Phương Hưng thu người về tư thế ngay ngắn, thần tình mỉm cười, như thể vừa gặp được chuyện gì tuyệt vời lắm vậy.

Nhạc Bất Quần thấy vậy, trong lòng không còn nghi ngờ gì nữa, biết con trai đã tiến vào trạng thái ngộ đạo mà người thường hiếm gặp, sau khi tỉnh lại tất nhiên sẽ có sở ngộ. Tuy nhiên trạng thái này càng kéo dài thì thu hoạch càng lớn, trong thời gian đó kỵ nhất là bị người khác làm phiền, liền vội gọi vợ giữ ở đây, có người đi đường qua lại thì dẫn sang bên cạnh. May mà chợ đã tan, lại vừa xảy ra sự việc thúc ngựa chạy, trên phố đã vắng vẻ, nếu không thì thật đúng là hơi khó khăn. Người đi đường thấy vậy, tuy cảm thấy hơi kỳ lạ nhưng cũng không hỏi han gì, dù sao chuyện lạ trên phố nhiều lắm, cũng chẳng phải chuyện gì náo nhiệt đáng xem.

Cứ như vậy, bốn người Nhạc Bất Quần canh chừng suốt khoảng hai canh giờ, trong lúc đó thấy biểu cảm của Nhạc Phương Hưng biến đổi liên hồi vài lần, có lúc còn vươn tay chộp lấy hư không, cơ thể thực hiện vài động tác kỳ lạ, tuy nhìn có vẻ quái dị nhưng lại khiến người ta cảm thấy vô cùng tự nhiên. Cho đến khi mặt trời gần lặn, mới thấy Nhạc Phương Hưng thân hình nghiêng đi rồi ngã xuống.

Nhạc Bất Quần trong lòng giật mình, vội vàng ôm lấy con, nhìn kỹ lại thì ra là ngủ thiếp đi. Dù sao cũng là trẻ nhỏ, tinh lực không đủ, một buổi chiều cũng đã mệt lử, không khỏi cùng vợ nhìn nhau cười khổ, nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Cho đến sáng sớm ngày hôm sau Nhạc Phương Hưng mới từ từ tỉnh lại, chỉ thấy đầu óc mình chưa bao giờ tỉnh táo đến thế, cơ thể cũng chưa bao giờ nhẹ nhõm đến vậy, nhưng không biết là chuyện gì, loáng thoáng cảm thấy mình hình như đã từng cưỡi ngựa một lần, lại như thể mình đã từng hóa thành ngựa hoang... Nghĩ đến đây không khỏi lắc đầu, xua đi suy nghĩ đó ra khỏi đầu, con người sao có thể biến thành ngựa được chứ?

"Hưng nhi, con tỉnh rồi, mau lại rửa mặt mũi đi", đúng lúc này, Ninh Trung Tắc bước vào.

Nhạc Phương Hưng nghe vậy mới nhớ ra hình như mình đã ngủ một giấc, trong lòng kinh nghi: Không phải mình đang ở trên phố xem người ta cưỡi ngựa sao? Sao giờ lại đang ngủ trong phòng rồi? Còn nữa, sao bây giờ lại thành buổi sáng rồi? Chẳng lẽ mình đã ngủ một ngày rồi? Đây là chuyện gì thế này?

Lúc này chỉ nghe Ninh Trung Tắc nói: "Hưng nhi, hôm qua con xem người ta cưỡi ngựa, thật là đạt được cơ duyên lớn, tiến vào trạng thái ngộ đạo, đứng tấn suốt hai canh giờ, sư huynh con cũng chưa bao giờ đứng lâu đến thế, lần này luyện công nó cũng không sánh bằng con rồi, cha con khen con phúc duyên thâm hậu, ngộ tính cực kỳ xuất sắc đấy!"

Nhạc Phương Hưng nghe vậy mơ mơ màng màng, chẳng lẽ cảm giác của mình đều là thật? Là do mình mô phỏng trong đầu? Không ngờ mình thật sự là thiên tài tuyệt thế, cứ tùy tiện xem người ta cưỡi ngựa thôi mà đã có thể tiến vào trạng thái ngộ đạo, trong lòng không khỏi đắc ý.

Điểm này là Nhạc Phương Hưng đã nghĩ sai rồi, lần này cậu tiến vào trạng thái ngộ đạo là kết quả của việc ngày đêm suy nghĩ, tích lũy bấy lâu nay của cậu trong nửa năm qua. Cậu tuy ngộ tính khá tốt, nhưng lại thiên về tính hệ thống trong tư duy, còn linh tính thì không cao lắm, chỉ mạnh hơn người thường một chút mà thôi, so với Lệnh Hồ Xung vẫn còn kém xa. Trong nguyên tác, Lệnh Hồ Xung chỉ trong vài ngày đã học được kiếm pháp Ngũ Nhạc Kiếm Phái tàn khuyết và Độc Cô Cửu Kiếm loại kiếm pháp chí cao vô thượng này, tự học mà thành, lĩnh ngộ được Hấp Tinh Đại Pháp loại nội công tinh vi huyền diệu lại cực kỳ hiểm hóc này. Trong lúc chiến đấu, ngay cả khi nội lực mất hết, kiếm pháp vẫn có thể không ngừng đột phá, chỉ cần lóe lên linh quang là đã đâm mù mắt mười lăm cao thủ nhất lưu... Linh tính như vậy không phải là thứ Nhạc Phương Hưng có thể học được. Kiếp này tuy cậu bắt đầu có ý thức khai thác não bộ từ nhỏ, nhờ vào tư duy của người trưởng thành và sự học tập có hệ thống từ kiếp trước, giúp cậu suy nghĩ toàn diện hơn, vững vàng hơn, trí nhớ và khả năng lĩnh hội có thể nói là hơn cả Lệnh Hồ Xung, nhưng cũng chính điều đó đã hạn chế linh tính của cậu. Loại thiên phú linh tính của thiên tài tuyệt thế đó không phải là thứ có thể đạt được nhờ rèn luyện hậu thiên.

Lần ngộ đạo này của Nhạc Phương Hưng không chỉ khiến công phu đứng tấn của cậu dần đạt tới đại thành, thu hoạch lớn nhất chính là tâm hồn đã trải qua một lần gột rửa của tự nhiên, suy nghĩ càng thêm thông suốt. Tuy rằng lần trước ở Triều Dương Đài ngắm mặt trời mọc, cậu đã quyết tâm thực sự hòa nhập vào thế giới này, bài học ba tháng trước lại càng khiến cậu quyết định học cách nhìn nhận vấn đề bằng con mắt của người thế giới này, nhưng dù sao linh hồn cũng đến từ hiện đại, tạp niệm nhiều hơn người thời này rất nhiều, lại bị nhốt trong một thân xác non nớt, đã hạn chế rất lớn sự phát huy và trưởng thành của cậu. Tuy hiện tại chưa thấy có gì dị thường, nhưng thời gian lâu dài tất nhiên sẽ dẫn đến một số vấn đề mất cân bằng giữa tâm lý và cơ thể.

Lần này cậu tiến vào trạng thái ngộ đạo, được tự nhiên gột rửa, tâm hồn được thanh lọc, những tạp niệm kia tuy vẫn còn đó nhưng sẽ không còn là vấn đề nan giải gây rối cho cậu nữa. Hơn nữa, nó còn giúp cậu suy nghĩ vấn đề từ nhiều góc độ khác nhau, đưa những kiến thức hữu ích của kiếp trước vào những gì đã học ở kiếp này. Và khi cậu chơi đùa cùng Lệnh Hồ Xung, Nhạc Linh San cũng sẽ không cố ý tỏ ra ấu trĩ, mà là tự nhiên, tùy tâm sở dục. Có thể nói đến lúc này Nhạc Phương Hưng mới thực sự hoàn toàn hòa nhập vào thế giới này.

Ngoài ra, lần ngộ đạo này còn có những thu hoạch khác, sẽ lần lượt hiện ra trong tương lai. Tất nhiên, Nhạc Phương Hưng hiện tại vẫn chưa nhận thức được những điều này, cậu chỉ vui mừng vì công phu đứng tấn của mình cuối cùng đã đại thành, đồng thời cũng loáng thoáng có những suy nghĩ mới về Dịch Cân Thập Nhị Thức. Nhưng khó khăn lắm mới xuống núi một chuyến, bây giờ vẫn nên chơi đùa cho thỏa thích thôi! Ngay cả bản thân cậu cũng không nhận ra tại sao mình lại nghĩ như vậy, nếu là trước đây, cậu không thể nào nảy sinh loại suy nghĩ này.

Nhạc Phương Hưng trút bỏ được tạp niệm trong lòng chơi đùa càng thêm hoạt bát tự nhiên, cộng thêm việc cậu trải nghiệm phong phú lại vốn mưu trí, ngay cả sư huynh Lệnh Hồ Xung cũng thường xuyên nghe theo sự sắp xếp của cậu, vô hình trung trở thành người dẫn dắt trong ba người, điều này càng làm nổi bật lên sự thông minh lanh lợi của cậu. Tuy nhiên cậu cũng không quên củng cố những gì đạt được hôm qua, vẫn cứ mỗi sáng sớm đều dậy sớm đứng tấn, khiến Lệnh Hồ Xung và Nhạc Linh San cũng không tiện lười biếng nữa.

Vợ chồng Nhạc Bất Quần thấy vậy rất lấy làm an ủi, đồng thời cũng cảm nhận được sự thay đổi của con trai, thấy cậu hoạt bát hơn, giống một đứa trẻ hơn. Trong lòng thầm than bản thân ngày thường lại không chú ý tới con trai quá mức già dặn trầm mặc, không giống một đứa trẻ, xuống núi lần này mới bộc lộ ra thiên tính trẻ thơ. Cứ như vậy, năm người ở dưới chân núi bốn năm ngày, lại mua sắm một ít nhu yếu phẩm rồi mới lưu luyến không rời cùng Lệnh Hồ Xung, Nhạc Linh San quay trở lại Hoa Sơn.

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 28 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.