Nhạc Phương Hưng và Lệnh Hồ Xung trở về Hoa Sơn khi đã là chiều tối, mọi người trên núi đang làm khóa tối, thấy hai người về núi liền vội đứng dậy chào hỏi.
Thế nhưng hai người vừa về tới sơn môn, lại đang có tâm sự, cho nên chỉ đáp lời qua loa, rồi đi thẳng tới bái kiến Nhạc Bất Quần.
Đến lúc này, hai người mới thở phào nhẹ nhõm. Dù sao bọn họ cũng chỉ là những tay mơ mới bước chân vào giang hồ, tuy mấy ngày nay gắng gượng trấn tĩnh, nhưng thực sự vẫn vô cùng nơm nớp lo sợ. Dẫu sao thì bất cứ ai mang trong mình tuyệt thế bí kíp mà chạy lung tung thì tuyệt đối không dám lơ là.
Nhạc Bất Quần đang ở Hữu Sở Bất Vi Hiên, chợt thấy Nhạc Phương Hưng và Lệnh Hồ Xung trực tiếp xông vào, hơn nữa vẻ mặt đầy vẻ vui mừng, thả lỏng, không khỏi nhíu mày, trầm giọng nói: "Xung nhi, Hưng nhi, nhìn lại bộ dạng của các con bây giờ xem, dưỡng khí công phu ta dạy hằng ngày bay đi đâu rồi?"
Cũng khó trách Nhạc Bất Quần có chút tức giận, Lệnh Hồ Xung thì không nói làm gì, vốn dĩ vẫn luôn như thế, nhưng Nhạc Phương Hưng vốn dĩ rất giống ông, thường ngày vô cùng điềm đạm. Hai người này chính là nhân tài ông nhắm tới để chấn hưng Hoa Sơn sau này. Giờ đây đi giang hồ một chuyến mà lại thành ra thế này, sao có thể khiến ông hài lòng cho được.
Nhạc Phương Hưng và Lệnh Hồ Xung vừa nghe, liền biết mình quá đỗi vui mừng lộ ra mặt, đánh mất dưỡng khí công phu, đây là điều đại kỵ khi tu luyện thượng thừa nội công, cho nên không dám phản bác, cung kính vâng lời.
Hai người bình phục tâm trạng, nhưng không nói gì. Nhạc Phương Hưng đi ra ngoài thám thính một lượt, thấy xung quanh không có người, gật đầu với Lệnh Hồ Xung, lúc này Lệnh Hồ Xung mới nói: "Sư phụ, đệ tử có việc quan trọng cần bẩm báo."
Nhạc Bất Quần hơi giật mình, ông thấy thần sắc hành động của hai người, trong lòng thầm cảm thấy có chút bất ổn, giờ nghe được lời này của Lệnh Hồ Xung, lại càng thêm nghiêm trọng. Ông biết đại đệ tử của mình tuy ngày thường có chút phù phiếm, nhưng gặp việc lớn thì vẫn rất nghiêm túc, nhìn sang con trai mình cũng một vẻ nghiêm nghị, tức thì biết chắc là có việc quan trọng, bèn trầm giọng hỏi: "Xung nhi, nói rõ ràng xem, là gần đây trên giang hồ xảy ra đại sự gì? Hay là các con gây ra đại họa gì rồi?"
Lệnh Hồ Xung hơi ngẩn người, biết sư phụ đã hiểu lầm, vội giải thích: "Sư phụ, không phải chuyện trên giang hồ, con và sư đệ cũng không gây ra đại họa gì. Mà là hai người chúng con đã tìm thấy di khắc của Trùng Dương chân nhân năm xưa tại Chung Nam Sơn, có được một bộ kinh thư."
Nhạc Bất Quần nghe vậy, không khỏi đứng bật dậy. Danh hiệu Trùng Dương chân nhân ông đương nhiên biết rõ, đó là sư phụ của tổ sư Hách Đại Thông phái Hoa Sơn, là thiên hạ đệ nhất nhân năm xưa. Vì vậy sắc mặt cũng trở nên nghiêm trọng, đứng dậy kiểm tra lại bên ngoài phòng một lần nữa, lúc này mới nói với hai người: "Rốt cuộc là chuyện thế nào, nói kỹ lại xem."
Lệnh Hồ Xung không dám chậm trễ, đem chuyện hai người tìm kiếm thế nào, đi vào mật đạo cổ mộ ra sao, cũng như cách thoát thân kể lại một lượt, cuối cùng còn nói: "Lần này hoàn toàn nhờ vào mưu tính của sư đệ, mới có thể tìm được kinh thư an nhiên trở về, đệ tử không dám nhận công."
Nhạc Bất Quần nghe Lệnh Hồ Xung nói xong, mới hiểu vì sao hai người vừa vào phòng đã lộ vẻ nhẹ nhõm, vui mừng, nghĩ lại chắc mấy ngày nay bọn chúng cũng đã nơm nớp lo sợ. Nhưng cũng không thể trách bọn chúng, chính bản thân mình nếu có được phát hiện lớn như vậy cũng chưa chắc đã bình tĩnh lại được, huống chi là hai tên nhóc mới bước chân ra giang hồ.
Nhạc Bất Quần bảo Lệnh Hồ Xung đọc thử vài câu, tức thì biết đây là một bộ tuyệt thế kỳ kinh, không khỏi ngắt lời nói: "Xung nhi, Hưng nhi, việc này tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài, bằng không không chỉ hai con mất mạng, mà cả Hoa Sơn ta e rằng cũng gặp đại họa." Nói xong nhìn hai người, sắc mặt nghiêm trọng chưa từng có.
Nhạc Phương Hưng và Lệnh Hồ Xung đồng thanh đáp vâng, thề quyết không tiết lộ. Hai người sau khi có được kinh thư, dù khoảng thời gian này chưa tu luyện, nhưng cũng tiến triển cực nhanh, đương nhiên biết rõ sự lợi hại trong đó, những sóng gió trên giang hồ vì võ công bí tịch không hề ít, vạn nhất tin tức phái Hoa Sơn có được Cửu Âm Chân Kinh lọt ra ngoài, có thể nói lập tức chính là một trận đại họa, ngay cả Hoa Sơn cũng không thể an toàn.
Nhạc Bất Quần thở phào nhẹ nhõm đôi chút, nhưng vẫn không dám lơ là, đi đi lại lại trầm giọng nói: "Không chỉ như vậy, các con còn phải cẩn thận với một số người trên Hoa Sơn ta, tránh không cẩn thận lộ sơ hở."
Nhạc Phương Hưng mơ hồ biết một chút, còn Lệnh Hồ Xung thì không hiểu mô tê gì, nhưng hắn thông minh đĩnh ngộ, nghe Nhạc Bất Quần nói vậy, cũng đoán ra được vài phần, không khỏi nghi vấn hỏi: "Chẳng lẽ Hoa Sơn ta còn có thám tử của phái khác?"
Nhạc Bất Quần thở dài một tiếng, rõ ràng là không muốn mở lời, nhưng vẫn chậm rãi nói: "Xung nhi, Hưng nhi, võ công hai con hiện giờ đều đã thành tựu, cũng là lúc nên biết một số bí mật của Ngũ Nhạc Kiếm Phái chúng ta rồi."
Lệnh Hồ Xung và Nhạc Phương Hưng chấn động tinh thần, biết hôm nay sư phụ sắp nói một số việc cơ mật của Ngũ Nhạc Kiếm Phái, không khỏi tập trung lắng nghe.
Chỉ nghe Nhạc Bất Quần thở dài một tiếng, chậm rãi nói: "Chắc là các con cũng đã từng nghe qua, mấy chục năm trước trong Ngũ Nhạc Kiếm Phái vốn là Hoa Sơn ta thực lực mạnh nhất, bốn phái kia đều không thể theo kịp, nhưng hơn hai mươi năm trước Hoa Sơn ta lại xảy ra một hồi biến cố, dẫn đến cao thủ thế hệ cũ tổn thất sạch bách, mới thành ra bộ dạng như ngày nay."
Nhạc Phương Hưng nghe tới đây, biết trận biến cố đó phần lớn chính là cuộc tranh chấp Kiếm Khí của Hoa Sơn, Nhạc Bất Quần trước kia chưa từng nhắc tới điểm này, cậu cũng giả vờ không biết tình tiết, còn Lệnh Hồ Xung thì càng không hiểu mô tê gì, hỏi: "Rốt cuộc đã xảy ra biến cố gì? Khiến phái Hoa Sơn ta sa sút tới mức này?"
Nhạc Bất Quần im lặng hồi lâu, lúc này mới nói: "Đó là một việc xấu của Hoa Sơn ta, nay đã qua bao nhiêu năm rồi, vẫn là đừng nhắc lại nữa."
Lệnh Hồ Xung và Nhạc Phương Hưng thấy thần tình Nhạc Bất Quần bi thương, cũng không dám hỏi thêm, nghe ông tiếp tục kể lại.
"Hoa Sơn ta đã suy sụp, phái Tung Sơn lại dưới sự dẫn dắt của chưởng môn Tả Lãnh Thiền mà ngày càng hưng thịnh, cho nên khi Ngũ Nhạc Kiếm Phái tái cử minh chủ, phái Hoa Sơn ta đương nhiên không bằng phái Tung Sơn, bị Tả chưởng môn giành mất vị trí minh chủ Ngũ Nhạc Kiếm Phái. Vốn dĩ sự việc đã tới nước này, Hoa Sơn ta kỹ thuật không bằng người, cũng đành chịu, ai ngờ Tả chưởng môn lại vẫn không yên tâm với phái Hoa Sơn ta, mấy năm nay không ngừng thăm dò, hừ, thật sự tưởng ta không biết sao!" Nhạc Bất Quần càng nói, thần tình càng lạnh lùng.
Lệnh Hồ Xung trong lòng bàng hoàng, hắn luôn cho rằng Ngũ Nhạc Kiếm Phái đồng khí liên chi, nào ngờ trong đó còn có những nội tình này, thật là không thể tin nổi. Còn Nhạc Phương Hưng tuy biết một chút, nhưng nghĩ tới phụ thân hai mươi mấy năm qua đơn độc gắng gượng chống đỡ môn phái, giữa chừng không biết đã phải chịu bao nhiêu cay đắng khổ sở, biết rõ kẻ địch ở đây mà vẫn phải nhẫn nhịn, ngay cả làm việc trên Hoa Sơn cũng phải cẩn trọng từng chút, không khỏi thầm thấy xót xa.
Nhạc Bất Quần chỉ cảm thán một lúc, liền thu dọn tâm tư, báo cho hai người một số người cần đề phòng, trong đó có Lao Đức Nặc, còn có một số nhân vật mà ngày thường hai người cũng không để ý tới. Cuối cùng còn nói: "Đệ tử nội môn tuy đều là thân gia thanh bạch, nhưng cũng phải cẩn thận một chút, tổng cảm thấy có gì đó không ổn."
Nhạc Phương Hưng và Lệnh Hồ Xung dụng tâm ghi nhớ, trong lòng vô cùng kinh ngạc, không ngờ Hoa Sơn lại ẩn giấu nhiều thám tử như vậy, ngay cả đệ tử nội môn cũng có khả năng, thật sự khiến người ta kinh hãi. Còn vì sao không thanh trừ, hai người đều là kẻ thông minh, đương nhiên biết là sợ đánh rắn động cỏ, lại tới những thám tử mới ẩn mình kín kẽ hơn.
Nhạc Bất Quần nói xong, lại dặn dò hai người phải như thường lệ, nên luyện công thì luyện công, nên nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi, đừng lộ ra sơ hở gì, khiến người ta nghi ngờ: "Vừa rồi ta nghe qua một chút, nội dung chân kinh này gian nan u tối, rất nhiều chỗ ta nhất thời cũng không hiểu, cần phải nghiên cứu kỹ lưỡng, mấy ngày nữa chúng ta lại bàn bạc. Nhớ kỹ, tuyệt đối không được ghi chép ra văn tự, một khi có chút tiết lộ là đại họa."
Nhạc Phương Hưng và Lệnh Hồ Xung cung kính vâng lời, tới lúc này, hai người mới coi như hoàn toàn thả lỏng, thần tình thoáng chút mệt mỏi. Mấy ngày nay hai người thực sự quá mệt mỏi, giờ đây cuối cùng đã thả lỏng, tự nhiên cảm thấy rất mệt.
Như vậy mấy ngày, Nhạc Phương Hưng và Lệnh Hồ Xung ngoại trừ việc vì mới trở về, hàn huyên với mọi người một chút, thì cũng không có gì khác biệt, vẫn như ngày thường ở trên Hoa Sơn, tập võ luyện công. Mọi người trên Hoa Sơn đương nhiên cũng không phát hiện điều gì bất thường, còn trong bóng tối có gì hay không thì không ai biết được.
Mấy ngày sau, Nhạc Bất Quần liền cùng Nhạc Phương Hưng, Lệnh Hồ Xung bắt đầu thảo luận chân kinh võ công tại Triều Dương Đài. Triều Dương Đài này là khoáng đạt nhất, xung quanh không giấu nổi người, Nhạc Bất Quần và Nhạc Phương Hưng lại thường xuyên tu luyện tại đây, nay thêm Lệnh Hồ Xung cũng không khiến người ta nghi ngờ. Cho nên, Nhạc Bất Quần chọn nơi này để nghiên cứu thảo luận võ công của hai người.
Nhạc Phương Hưng và Lệnh Hồ Xung trước tiên đối chiếu với nhau, tránh cho việc ghi nhớ có chút sơ sót, sau đó mới truyền lại cho Nhạc Bất Quần. Cửu Âm Chân Kinh này thâm sâu biết bao, Nhạc Bất Quần dù cho tập võ mấy chục năm, nhất thời cũng không thể phá giải ra được. Tuy nhiên phái Hoa Sơn vốn truyền từ Toàn Chân, Tử Hà Thần Công cũng là một mạch của Đạo gia, cho nên cũng không giống như Hắc Phong Song Sát đi vào đường tà. Còn Nhạc Phương Hưng tập võ mười năm, Hỗn Nguyên Công gần như là tự mình mò mẫm tu luyện mà thành, cho nên đã đọc nhiều thủ bút võ học của người đi trước, lại kết hợp kiến thức kiếp trước, trên con đường võ đạo cũng có một phen kiến giải của riêng mình. Lệnh Hồ Xung tuy kiến thức võ học không bằng hai người, nhưng hắn thông minh đĩnh ngộ, ngộ tính lại cao, có thể từ những nơi mà hai người không nghĩ tới mà khai mở ra lối riêng. Cho nên ba người kẻ một lời ta một câu, ngược lại cũng thu hoạch được không ít.
May mắn là Cửu Âm Chân Kinh được khắc trong thạch thất vốn dĩ không đầy đủ, chỉ là khắc để khắc chế võ công phái Cổ Mộ, cho nên tương đối là nông cạn, bằng không với kiến thức của Dương Quá và Tiểu Long Nữ khi chưa bước chân vào giang hồ thì cũng không thể tu luyện thành công. Cho nên Nhạc Bất Quần, Nhạc Phương Hưng, Lệnh Hồ Xung ba người bỏ ra chưa đầy một tháng thời gian, đã giải mã xong võ công trong chân kinh, tuy không thể bổ sung những võ công bị thiếu hụt, cách hiểu của mỗi người về đạo lý võ học trong đó cũng có chút khác biệt, nhưng những chương tương đối hoàn chỉnh như Dịch Cân Đoán Cốt Chương cùng Giải Huyệt Bí Quyết, Bế Khí Bí Quyết, Di Hồn Đại Pháp thì đã có thể tu luyện rồi.
Trong thời gian đó, ba người còn thảo luận một phen về kiếm pháp trên trần thạch thất, Nhạc Phương Hưng còn diễn luyện rất nhiều lần. Tuy nhiên bộ kiếm pháp này chiêu thức bình bình vô kỳ, mà Nhạc Phương Hưng lại chưa lĩnh ngộ được thế trong đó, đối với hai người trợ giúp không lớn, đành phải bỏ qua.