Thấy sắc mặt Cổ Tiểu Vân không ổn, lời nói ra lại đằng đằng sát khí, trong lòng Tiết Nhất Đức thắt lại, thực sự lo lắng Cổ Tiểu Vân sẽ làm gì Chu Duy Bình. Ông vội vàng nói: "Tiểu Vân à, ta thấy..."
"Bá phụ Tiết, thời gian không còn sớm, người nghỉ ngơi sớm đi!" Cổ Tiểu Vân biết Tiết Nhất Đức định nói gì, cậu mỉm cười đầy biết ơn với ông, rồi xoay người bước vào phòng mình.
Tiết Nhất Đức lắc đầu thở dài, cũng đành quay về đi ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Tiết Nhất Đức vừa bước ra khỏi phòng đã thấy trên bàn ăn đã bày sẵn bữa sáng nóng hổi, thơm phức. Cổ Tiểu Vân đang đứng cạnh bàn, mỉm cười nhìn ông.
"Ôi chao, Tiểu Vân, bữa sáng này là cháu làm sao? Thật là, người trẻ tuổi như các cháu đang tuổi ăn tuổi lớn, nên ngủ nhiều ăn nhiều, không nên dậy sớm như vậy."
Tối hôm qua, Tiết Nhất Đức đã nói những lời tâm can với Cổ Tiểu Vân, cậu đã hiểu ra rằng Tiết Nhất Đức không hề cố ý chà đạp lên lòng tự trọng của dân làng Hà Câu. Ông làm vậy chỉ là một cách tự bảo vệ mình trong thế bất đắc dĩ. Sự bất mãn trong lòng cậu cũng theo đó mà tan biến.
"Bá phụ Tiết, ngày nào người cũng làm bữa sáng cho cháu, người cũng phải cho cháu cơ hội hiếu kính với người chứ. Nào, mau ngồi xuống, nếm thử tay nghề của cháu xem thế nào."
Bữa sáng Cổ Tiểu Vân làm tuy đơn giản nhưng rất tinh tế. Ngay cả bát cháo trắng bình thường cũng được cậu nấu trong vắt, độ chín vừa phải, rõ ràng là đã bỏ không ít tâm tư.
Tiết Nhất Đức vừa ăn vừa khen, có vẻ như không muốn dừng đũa.
Nhân lúc Tiết Nhất Đức đang vui vẻ, Cổ Tiểu Vân cười nói: "Bá phụ Tiết, cháu định chuyển đến làng Hà Câu ở."
"Ồ... à? Cháu nói gì cơ?" Tiết Nhất Đức ban đầu chưa phản ứng kịp, đến khi hiểu ra, cơm trong miệng suýt chút nữa phun cả ra ngoài.
"Bá phụ, cháu đã làm phiền nhà người lâu như vậy, trong lòng sớm đã cảm thấy áy náy. Vừa hay nhà dì Ngô ở làng Hà Câu có một căn phòng trống, nên cháu định chuyển qua đó..."
Không đợi Cổ Tiểu Vân nói hết câu, Tiết Nhất Đức đã vội vàng nói: "Tiểu Vân, có phải cháu vẫn còn giận ta vì chuyện ngày hôm qua không? Ta nói cho cháu biết, ta làm như vậy thực sự là bất đắc dĩ. Hay là thế này đi, hôm nay ta cùng cháu đến làng Hà Câu, đích thân xin lỗi Ngô Tư Nhân."
Thấy vẻ mặt đầy lo lắng của Tiết Nhất Đức, Cổ Tiểu Vân cười ha hả: "Bá phụ, người hiểu lầm rồi! Sau khi hiểu được nỗi khổ tâm của người, cháu không còn trách người nữa. Người là trưởng thôn, khó tránh khỏi có những lúc thân bất do kỷ."
"Vậy tại sao cháu còn muốn chuyển đi?"
"Cháu đã ký hợp đồng với dì Ngô, bao thầu năm trăm mẫu đất của làng Hà Câu. Cháu ở lại đó cũng tiện bề chăm lo hơn."
"Nhưng điều kiện sống ở làng Hà Câu dù sao cũng không bằng làng Tam Hà, ta sợ cháu ở đó sẽ không quen."
Cổ Tiểu Vân mỉm cười nhẹ, chậm rãi nói: "Điều kiện còn khổ hơn làng Tam Hà cháu cũng đã từng trải qua, người không cần phải lo lắng cho cháu."
Thấy Cổ Tiểu Vân đã quyết tâm, Tiết Nhất Đức dù vô cùng không nỡ nhưng cũng không còn cách nào khác, gương mặt lộ rõ vẻ buồn rầu.
Cổ Tiểu Vân vội vàng an ủi: "Bá phụ, làng Tam Hà và làng Hà Câu ở cạnh nhau, hễ có thời gian cháu sẽ về thăm người."
Tiết Nhất Đức lúc này mới gật đầu, dặn dò: "Tiểu Vân à, nếu ở làng Hà Câu không quen thì cứ chuyển về đây, nghe chưa?"
Cảm nhận được tấm chân tình của Tiết Nhất Đức, lòng Cổ Tiểu Vân vô cùng cảm động. Cậu gật đầu thật mạnh, cười nói: "Cháu sẽ!"
Đồ đạc của Cổ Tiểu Vân vốn không nhiều, sau khi thu dọn đơn giản, cậu cáo từ rời khỏi nhà họ Tiết. Dù làng Hà Câu và làng Tam Hà rất gần nhau, nhưng nhìn căn biệt thự nhỏ nơi cậu đã sống mấy tháng nay, cùng bóng lưng đầy lưu luyến của Tiết Nhất Đức trước cửa, lòng Cổ Tiểu Vân ấm áp như được sưởi nắng. Vì những người đáng yêu này, Cổ Tiểu Vân càng kiên định với niềm tin của mình. Sứ mệnh mà cậu phải gánh vác, cậu nhất định phải thực hiện, dù cho có phải tan xương nát thịt.
Cổ Tiểu Vân rời làng Tam Hà, còn chưa đến đầu làng Hà Câu đã thấp thoáng thấy bóng người tụ tập, dường như có rất đông người.
Cứ ngỡ đã xảy ra chuyện gì, Cổ Tiểu Vân vội vàng rảo bước.
"Ân nhân đến rồi, ân nhân đến rồi!" Cổ Tiểu Vân còn cách vài bước chân đã nghe thấy tiếng reo hò đầy xúc động từ trong đám đông. Tiếng gọi vừa vang lên, cả đám đông lập tức náo nhiệt hẳn lên. Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, Cổ Tiểu Vân đã bị mọi người vây kín.
"Ân nhân đó!" "Người tốt đó!" "Ngài đúng là vị cứu tinh của làng Hà Câu chúng tôi!"...
Muôn vàn âm thanh hội tụ thành một dòng thác, như muốn nhấn chìm Cổ Tiểu Vân. Những gương mặt đầy vẻ phấn khích, cảm động, thậm chí còn vương cả nước mắt, khiến Cổ Tiểu Vân vô cùng chấn động.
Đúng lúc Cổ Tiểu Vân còn đang ngơ ngác không hiểu vì sao, Ngô Tư Nhân mang gương mặt tươi cười tiến đến trước mặt cậu, lớn tiếng nói: "Tiểu Vân, dì đã nói chuyện cháu làm với dân làng, mọi người nhất định đòi đến đón cháu, bảo là muốn tận mặt cảm ơn cháu!"
Ngô Tư Nhân vừa dứt lời, một ông lão tóc bạc trắng dắt theo một cô bé chừng mười một, mười hai tuổi chen từ ngoài đám đông vào.
Vừa vào tới nơi, ông lão cùng cô bé đã quỳ rạp xuống trước mặt Cổ Tiểu Vân, không nói một lời liền dập đầu lạy.
Ông lão này tóc bạc phơ, trông đã ngoài bảy mươi tuổi, ông quỳ xuống như vậy, Cổ Tiểu Vân sao có thể chịu nổi. Cậu vội đưa tay đỡ ông lão cùng cô bé đứng dậy: "Ông ơi, ông làm gì vậy? Cổ Tiểu Vân cháu sao dám nhận! Mau đứng dậy, mau đứng dậy đi."
"Ân nhân ơi!" Ông lão đẫm lệ, nghẹn ngào mấy lần, run rẩy nói: "Nếu không phải có ngài, con bé Tiểu San nhà chúng tôi coi như xong đời rồi..." Nói chưa dứt câu, ông lão và cô bé đã ôm nhau khóc nức nở.
Cổ Tiểu Vân nghi hoặc nhìn sang Ngô Tư Nhân. Ngô Tư Nhân lau nước mắt nơi khóe mắt, giọng cũng có chút run rẩy: "Tiểu Vân, cháu không biết đâu, con bé Tiểu San này mệnh khổ, từ nhỏ cha mẹ đã mất, là ông nội vất vả nuôi lớn nó. Đứa bé này rất thông minh hiếu học, ở trường chưa bao giờ đứng thứ hai, năm nào cũng đứng đầu! Thế nhưng... chỉ vì gia cảnh khó khăn, ngay cả mấy chục đồng học phí cũng không đóng nổi, đành phải đối mặt với việc bỏ học. Tiểu San buồn bã, khóc lóc suốt ngày, thật là... thật khiến người ta nhìn vào mà đau lòng."
Tiểu San hiểu chuyện bước tới, dùng đôi bàn tay tuy nhỏ nhưng đã chai sạn của mình nắm lấy tay Cổ Tiểu Vân: "Đại ca ca, nếu không có anh, em sẽ không được đi học nữa. Cảm ơn anh, thực sự cảm ơn anh rất nhiều! Đại ca ca yên tâm, em nhất định sẽ học tập thật tốt, tuyệt đối không để anh thất vọng."
Nhìn đôi mắt trong veo sáng ngời của Tiểu San, nghe những lời hiểu chuyện của cô bé, lòng Cổ Tiểu Vân trào dâng nỗi xót xa vô hạn. Cậu thầm tự nhủ trong lòng, sự nghèo khó của làng Hà Câu sẽ chấm dứt tại đây! Cậu sẽ dốc hết sức lực để mở ra cuộc sống mới cho dân làng Hà Câu.
Đang nói chuyện, một gã đàn ông vạm vỡ như bò mộng, trông rất chất phác tiến đến trước mặt Cổ Tiểu Vân, "bịch" một tiếng quỳ xuống, dập đầu lia lịa ba cái trước mặt cậu. Động tác dứt khoát, Cổ Tiểu Vân muốn đỡ cũng không kịp.
"Ân nhân! Tôi tên là Cảnh Nhị Tráng. Nếu không phải có ngài, cha tôi đã bệnh chết rồi. Ngài là ân nhân của Cảnh Nhị Tráng tôi, dù có phải chết vì ngài, tôi cũng không bao giờ nhíu mày!"
"Ha ha... anh Nhị Tráng, anh làm gì vậy? Đừng làm Cổ lão đại sợ." Thấy hành động của Cảnh Nhị Tráng, Lại Đầu cười nói, đỡ anh ta dậy.
Cảnh Nhị Tráng trừng đôi mắt to, nói: "Cảnh Nhị Tráng tôi không có gì khác, chỉ có cái mạng này và sức lực này, ngoài ra tôi không còn gì khác để báo đáp ân nhân."
Qua lời giải thích của Ngô Tư Nhân, Cổ Tiểu Vân mới hiểu, Cảnh Nhị Tráng này tính tình vô cùng chất phác thật thà, đồng thời cũng rất hiếu thảo. Cha của Cảnh Nhị Tráng mắc bệnh phổi, nhưng vì không có tiền chữa trị nên chỉ biết cắn răng chịu đựng. Để gom tiền chữa bệnh cho cha, Cảnh Nhị Tráng từng ra ngoài làm thuê, vốn tưởng rằng dựa vào sức lực của mình có thể kiếm đủ tiền, nhưng kết quả vì quá thật thà chất phác, sức thì bỏ ra không ít mà tiền chẳng kiếm được bao nhiêu. Nhìn cha mạng sống như treo sợi tóc, Cảnh Nhị Tráng nóng lòng như kiến bò trên chảo nóng. Đúng lúc đó, Cổ Tiểu Vân xuất hiện, giống như kẻ chết đuối vớ được cọc, chẳng trách Cảnh Nhị Tráng lại xúc động đến thế.
Nhìn gã đàn ông tuy thô kệch nhưng vô cùng hiếu thảo trước mặt, Cổ Tiểu Vân càng hiểu thêm về người dân làng Hà Câu.
Những hoàn cảnh như nhà có trẻ không tiền đi học, người bệnh không tiền chữa trị như thế này ở làng Hà Câu nhiều vô kể. Tiền đã trở thành xiềng xích, siết chặt lấy cổ dân làng Hà Câu. Cũng chính vì thế, họ mới thể hiện lòng biết ơn mãnh liệt đến vậy đối với Cổ Tiểu Vân. Bởi những gì Cổ Tiểu Vân làm, thực sự không thể chỉ dùng từ "tuyết trung tống thán" (tặng than trong ngày tuyết) để hình dung được.
Thấy tình cảm dân làng đang dâng trào, Ngô Tư Nhân nói với Cổ Tiểu Vân: "Tiểu Vân, nói vài lời với mọi người đi."
"Cháu ư?" Cổ Tiểu Vân cảm thấy cổ họng như bị thứ gì chặn lại, muốn nói mà không thốt nên lời.
"Phải đó, cháu đã mang hy vọng đến cho làng Hà Câu chúng ta. Như dân làng nói, cháu là ân nhân lớn của làng Hà Câu chúng ta! Nếu không có cháu, không biết làng Hà Câu chúng ta còn phải vật lộn trong cảnh nghèo đói đến bao giờ."
Ân nhân lớn, cứu tinh... những từ ngữ này lọt vào tai Cổ Tiểu Vân không khiến cậu cảm thấy vui mừng bao nhiêu, ngược lại khiến cậu cảm thấy vô cùng nặng nề. Cậu đã làm gì chứ? Cậu chỉ là bỏ ra chút tiền, bao thầu một ít đất đai. Điều này trong mắt cậu vốn chẳng đáng là bao, thế nhưng trong mắt dân làng Hà Câu lại lớn hơn cả trời cao.
Trầm ngâm hồi lâu, Cổ Tiểu Vân ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt mong chờ tha thiết của dân làng, kiên định và mạnh mẽ nói: "Bà con, mọi người nói tôi mang đến hy vọng cho mọi người, nên mọi người cảm ơn tôi. Không, tôi mới là người nên cảm ơn mọi người! Vì mọi người đã giúp tôi hiểu được ý nghĩa sứ mệnh mà tôi đang gánh vác. Từ giây phút này, tôi sẽ không còn lạc lối, không còn do dự nữa! Đồng thời, tôi xin hứa với mọi người, sự nghèo khó của làng Hà Câu sẽ một đi không trở lại! Tôi và thôn trưởng Ngô sẽ dốc hết sức mình, dẫn dắt mọi người tiến tới một cuộc sống mới!"
Hôm nay cập nhật muộn, vô cùng xin lỗi! (Còn tiếp)