Quan Lộ Gập Ghềnh

Lượt đọc: 31628 | 6 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Quyển 10 - Chương 324
Không đánh bài theo lẽ thường

❊ ❊ ❊

Hàn Phúc Đông và những người khác đều nhìn Lý Nghị, họ đều hy vọng Lý Nghị thực sự có thể nghĩ ra cách hay để thuyết phục Song Gia.

Lý Nghị lại nói: "Tổng giám đốc Song, tôi không có cách nào thuyết phục cô, nhưng tôi lại có cách thuyết phục ban lãnh đạo cao cấp của các cô."

Câu trả lời này nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người.

Hàn Phúc Đông cười nhẹ, thầm nghĩ Lý Nghị vẫn còn giở trò khôn lỏi, cậu ta muốn dẫn dụ đại ông chủ của Tứ Hải tập đoàn ra mặt đây mà! Còn chuyện có cách thuyết phục người ta hay không thì lúc đó hẵng hay, dù sao thì "xe đến núi ắt có đường"! Chỉ cần có thể gặp mặt đại ông chủ Tứ Hải, thì cơ hội thành công sẽ tăng thêm vài phần.

Song Gia cười khúc khích: "Phó tỉnh trưởng Lý, anh thật biết nói đùa, tại sao anh không thể thuyết phục được tôi, mà lại có thể thuyết phục lãnh đạo của tôi?"

Lý Nghị nói: "Bởi vì cô chưa đạt tới cấp bậc đó, một số lời tôi nói, cô căn bản không thể thấu hiểu, dù có hiểu thì cô cũng không làm chủ được."

Trương Quảng Minh nói: "Tổng giám đốc Song, vậy cô hãy thỏa mãn nguyện vọng của đồng chí Lý Nghị, cũng là thỏa mãn sự tò mò của chúng tôi đi, chúng tôi đều muốn xem thử, đồng chí Lý Nghị làm thế nào để thuyết phục đại ông chủ Tứ Hải của các cô đây!"

Song Gia đáp: "Nói thật lòng, không chỉ các vị tò mò, ngay cả tôi bây giờ cũng tò mò lắm. Tôi rất muốn biết, Phó tỉnh trưởng Lý có thực sự thuyết phục được đại ông chủ của tôi hay không."

Trương Quảng Minh nói: "Vậy nghĩa là, cô sẵn lòng cho chúng tôi cơ hội này? Để chúng tôi gặp mặt đại ông chủ của cô?"

Song Gia nói: "Tôi có thể xin ý kiến, nhưng đại ông chủ có chịu ra mặt hay không thì tôi không dám đảm bảo. Thế này đi, ngày mai các vị chờ tin tôi."

Lý Nghị nói: "Nói đã cả sọt rồi, mà rượu còn chưa uống đây này! Tổng giám đốc Song, đừng chỉ lo nói chuyện, nào, tôi kính cô một ly."

Hàn Phúc Đông và những người khác cũng nâng ly lên, nói: "Tổng giám đốc Song, chúng ta mải nói chuyện mà quên cả chính sự. Hôm nay là mời cô uống rượu ăn cơm, nào, mọi người cùng nhau, kính Tổng giám đốc Song một ly."

Song Gia nói: "Thật không dám nhận, tôi xin kính các vị lãnh đạo. Sau khi Tứ Hải tập đoàn tiến quân vào tỉnh Đông Hải, không ít lần nhận được sự chăm sóc và quan tâm của các vị, bất kể tình hình sau này ra sao, ít nhất trong lòng tôi rất cảm kích sự giúp đỡ của mọi người đối với công việc của tôi. Tôi kính mọi người một ly."

Mọi người cùng nâng ly, vươn ra giữa bàn, chạm cốc kêu "cạch cạch", rồi vui vẻ uống cạn.

Hàn Phúc Đông gần đây vì lý do sức khỏe nên ở các dịp thông thường rất ít đụng đến rượu, nhưng hôm nay lại ngoại lệ uống thêm hai ly.

Công việc đã bàn bạc gần xong, mọi người cũng cởi mở hẳn, chỉ mời rượu mời thức ăn, không còn bàn đến công việc cụ thể nữa, vì thế bầu không khí trên bàn tiệc trở nên vui vẻ và náo nhiệt.

Sau khi tàn tiệc, mọi người cùng rời bàn xuống lầu.

Trương Quảng Minh cố tình đi chậm lại vài bước, sóng vai cùng Lý Nghị, hỏi: "Đồng chí Lý Nghị này, cậu thực sự nắm chắc phần thắng để thuyết phục cấp cao Tứ Hải tập đoàn sao?"

Lý Nghị nói: "Việc tại nhân vi. Thương nhân đầu tư, chẳng qua là vì mưu cầu lợi ích lớn hơn. Chỉ cần chúng ta đưa ra thành ý nhiều hơn, nhất định có thể thuyết phục được đối phương."

Trương Quảng Minh nói: "Chà, đồng chí Lý Nghị à, chuyện này nếu cậu làm thành, vậy thì lập đại công rồi! Thế thì phải vất vả cho cậu rồi."

Lý Nghị nói: "Hắc hắc, vì tỉnh mà làm việc, chẳng có gì gọi là vất vả hay không. Chỉ cần tôi có năng lực này, thì sẽ bỏ ra sức lực này."

Trương Quảng Minh nhếch mép, lời này của Lý Nghị có chút châm chọc ông ta.

Bởi vì nếu Lý Nghị thực sự làm thành chuyện này, một mặt hiển thị năng lực làm việc phi phàm của Lý Nghị, nhưng mặt khác, lại càng làm nổi bật sự không biết nhìn người, dùng người sai lầm của Trương Quảng Minh!

Một nhân tài kinh tế tốt như Lý Nghị, mà Trương Quảng Minh ông lại đẩy cậu ta vào những công việc rìa cạnh, không để cậu ta phụ trách công tác kinh tế, đây chính là sự thất trách của ông.

Do đó, từ trong thâm tâm tư lợi của Trương Quảng Minh, ông ta hoàn toàn không hy vọng Lý Nghị có thể thành công.

Lý Nghị từ ánh mắt giảo hoạt đó của Trương Quảng Minh cũng nhìn ra suy nghĩ này của đối phương.

Điều này khiến Lý Nghị càng cảm nhận rõ, khủng hoảng của bản thân tại tỉnh Đông Hải vẫn còn cách rất xa mới được giải trừ.

Con người ai chẳng có tư tâm, cấp trên thực sự có thể chiêu hiền đãi sĩ được bao nhiêu người?

Đặc biệt là khi sự tồn tại của bạn uy hiếp đến danh vọng và uy quyền của cấp trên, thì bạn lại càng dễ gây thù chuốc oán.

Thế nhưng, đứng từ góc độ của Lý Nghị, cậu không thể không vực dậy tinh thần, nỗ lực phấn đấu, tranh đấu với tất cả mọi người.

Trên cầu độc mộc, bạn chỉ có thể tiến, không thể lùi.

Sau khi tiễn Song Gia, mọi người tiễn Hàn Phúc Đông lên xe trước.

Hàn Phúc Đông ngồi vào trong xe, vẫy vẫy tay với Lý Nghị.

Lý Nghị bước tới vài bước, đến trước cửa xe Hàn Phúc Đông, cúi người hỏi: "Bí thư Hàn, có gì chỉ thị ạ?"

Hàn Phúc Đông nói: "Đồng chí Lý Nghị, cậu không cần có bất kỳ cố kỵ nào, có suy nghĩ hay thần thông gì, cứ việc thi triển ra, những việc cậu làm cho nhân dân tỉnh Đông Hải, mọi người đều nhìn thấy cả."

Lý Nghị cười nói: "Xin Bí thư Hàn yên tâm, tôi sẽ dụng tâm và nỗ lực."

Hàn Phúc Đông nói: "Được rồi, cứ vậy đi, mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên! Có người là có thế giới, cách giải quyết luôn nhiều hơn khó khăn."

Lý Nghị gật đầu tuân lệnh.

Hàn Phúc Đông vươn tay ra, vỗ vỗ cánh tay Lý Nghị đầy khích lệ, rồi phất phất tay.

Trên đường về nhà, Lý Nghị hạ cửa kính xe xuống, mặc cho gió lạnh bên ngoài thổi vào trong xe.

"Tiền Đa, cậu giúp tôi điều tra một người." Lý Nghị chậm rãi nói.

"Thiếu gia, là người nào ạ?"

"Bên cạnh Bí thư Hàn, có một người gọi là Nam lão, không biết lai lịch người này thế nào, thân phận ra sao, cậu giúp tôi tìm hiểu cho rõ." Lý Nghị nói.

"Vâng, thưa thiếu gia."

Tiền Đa không hỏi thêm câu thừa thãi nào, cậu ta biết, nếu Lý Nghị biết thêm thông tin gì, nhất định sẽ bảo với cậu ta.

Lý Nghị sở dĩ muốn điều tra lai lịch của Nam lão này, là vì lúc nãy cậu lại nhìn thấy bóng dáng Nam lão trong xe của Hàn Phúc Đông.

Trong tiệc rượu của Song Gia, Nam lão đó không hề lộ diện, nhưng ông ta lại xuất hiện trên chiếc xe tới đón Hàn Phúc Đông, điều này có chút thâm ý.

Đặc biệt là khi nãy lúc Lý Nghị nói chuyện với Hàn Phúc Đông, từng nhìn sâu vào Nam lão một cái, mà Nam lão kia cũng dùng một ánh mắt đặc biệt nhìn lại Lý Nghị, ánh mắt đó sâu thẳm vô tận, lóe lên ánh sáng trí tuệ, khiến Lý Nghị nhìn một lần liền khó quên.

Hơn nữa, Lý Nghị có để ý, trước khi Hàn Phúc Đông ngồi vào xe, không hề có ý định nói chuyện với mình, mà sau khi ngồi vào xe rồi mới đột nhiên vẫy tay gọi cậu tới, nói mấy câu đó.

Chẳng lẽ Hàn Phúc Đông là nhận được sự chỉ điểm của Nam lão kia? Nên mới gọi mình lại nói mấy câu đó?

Xem ra, Nam lão đó có ảnh hưởng rất lớn đối với Hàn Phúc Đông!

Điều này càng khơi dậy sự tò mò và hứng thú của Lý Nghị đối với người này.

Vì vậy, cậu mới dặn Tiền Đa đi điều tra lai lịch người này.

Sáng hôm sau, trước cổng Sở Dân chính tỉnh Đông Hải, người ta căng băng rôn, trên viết hàng chữ đỏ: Nhiệt liệt chào mừng Phó tỉnh trưởng Lý cùng đoàn đến kiểm tra và chỉ đạo công tác tại sở chúng tôi!

Mà các vị chức sắc, lãnh đạo trong sở, ai nấy đều ăn mặc chỉnh tề, tập trung trước cửa, dùng thái độ và nhiệt tình tràn đầy nhất để đón chào sự đến nơi của đoàn Lý Nghị.

Mãi đến khoảng 11 giờ sáng, đoàn xe của chính phủ tỉnh mới chậm rãi lái tới.

Toàn trường vang lên tiếng vỗ tay như sấm, chào mừng lãnh đạo ghé thăm.

Trưởng phòng văn phòng Sở Dân chính Tôn Hiểu Nhiên tháp tùng bên cạnh đám lãnh đạo trong sở, mặt tươi cười, đón về phía chiếc xe đi đầu.

Xe dừng lại, cửa xe mở ra. Người lộ diện đầu tiên là gương mặt của Phó Tổng thư ký chính phủ tỉnh - đồng chí Trần Tuấn Dân.

"Chào Tổng thư ký Trần!" Mọi người đồng thanh chào hỏi.

Trần Tuấn Dân phất phất tay: "Chào mọi người."

Ánh mắt của Tôn Hiểu Nhiên và những người khác nhìn vào trong xe.

Tuy nhiên, trong xe không hề có bóng dáng Lý Nghị.

"Hê hê, là thế này, Phó tỉnh trưởng Lý tạm thời có việc, không đến được, dặn tôi tới một chuyến, thay cậu ấy đến phát biểu vài câu." Trần Tuấn Dân cười nói.

Các lãnh đạo Sở Dân chính đều ngoái đầu nhìn Tôn Hiểu Nhiên.

Tôn Hiểu Nhiên cũng ngẩn người.

Trần Tuấn Dân nói: "Sao thế? Các vị không chào đón tôi đến à? Hay là tôi cứ về, đợi khi nào Tỉnh trưởng Lý rảnh, rồi để cậu ấy đích thân tới?"

"Không, Tổng thư ký Trần có thể tới sở chúng tôi chỉ đạo công tác, đây là phúc khí của anh em đồng nghiệp trên dưới sở chúng tôi, mọi người vỗ tay, chào mừng Tổng thư ký Trần!" Giám đốc Sở Dân chính vội vàng nở nụ cười, bước lên bắt tay Trần Tuấn Dân.

"Tổng thư ký Trần, hôm qua Tỉnh trưởng Lý còn hứa với tôi, nói sáng nay sẽ tới sở chúng tôi chỉ đạo công tác quan trọng, sao lại không tới nữa? Cậu ấy có cuộc họp quan trọng nào phải họp à?" Tôn Hiểu Nhiên hỏi.

Trần Tuấn Dân nói: "Lịch trình của lãnh đạo, tôi không dám hỏi tới. Tỉnh trưởng Lý dặn tôi tới đây, tôi liền tới, những cái khác tôi thực sự không biết."

Tôn Hiểu Nhiên tuy nghi hoặc nhưng cũng không tiện hỏi nhiều, đành phải xốc lại tinh thần, ứng phó với Trần Tuấn Dân và những người khác.

Trần Tuấn Dân tuân theo lời dặn của Lý Nghị, 11 giờ mới tới, mọi người gặp mặt, hàn huyên vài câu thì đã đến giờ ăn trưa.

Phía Sở Dân chính đương nhiên không tiện sắp xếp việc họp hành, đành mời Trần Tuấn Dân đi nghỉ ngơi một chút, tán gẫu, rồi chuẩn bị cơm trưa, sau khi ăn cơm xong lại nghỉ trưa, sau giờ làm việc buổi chiều mới sắp xếp cuộc họp chính thức, và mời Trần Tuấn Dân lên đài phát biểu bài quan trọng.

Bài phát biểu của Trần Tuấn Dân hoàn toàn là đọc theo văn bản, cầm bản thảo đọc một lượt.

Bản thảo là do Từ Băng soạn thảo, dài dòng văn tự, viết hơn vạn chữ, Trần Tuấn Dân đọc suốt mấy tiếng đồng hồ mới đọc xong.

Đợi Trần Tuấn Dân diễn thuyết xong, gần như lại đến giờ tan tầm.

Lúc Trần Tuấn Dân vẫn còn đang phát biểu, Tôn Hiểu Nhiên nhìn thấy ngoài cửa có người ra sức vẫy tay với mình, liền đứng dậy, khom người đi ra, không vui nói: "Không thấy Phó Tổng thư ký Trần đang chỉ thị sao? Có việc gì không thể đợi lát nữa hẵng nói?"

"Chủ nhiệm Tôn, chúng tôi nhận được điện thoại từ Sở Dân chính cấp dưới gọi tới, nói Tỉnh trưởng Lý cùng đoàn người đã tới cơ sở tìm hiểu tình hình rồi."

Tôn Hiểu Nhiên nói: "Ý gì?"

"Là Tỉnh trưởng Lý xuống cơ sở rồi, tới các xã trấn để điều tra công tác về mặt dân chính."

"Á?" Tôn Hiểu Nhiên giật mình, "Tỉnh trưởng Lý đã đi đâu?"

"Chúng tôi nhận được rất nhiều cuộc điện thoại, Tỉnh trưởng Lý đã đi qua rất nhiều nơi."

"Không thể nào?" Tôn Hiểu Nhiên nói, "Mới bao lâu chứ? Tỉnh trưởng Lý có thể chạy nhiều nơi như vậy sao?"

"Chủ nhiệm Tôn à, chị không biết đâu, tôi nghe nói Tỉnh trưởng Lý vừa sáng sớm đã ra khỏi cửa, 8 giờ sáng đã tới vùng nông thôn lân cận tỉnh thành triển khai công tác khảo sát rồi!"

"Cái gì?" Tôn Hiểu Nhiên vô cùng kinh ngạc.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2870
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.