Patrick bước qua ô cửa, tiến vào phòng điều khiển. Trong phòng có ít nhất chục tên lính gác, và ở phía cuối, sau lưng chúng, là một gương mặt quen thuộc. Lần này, Patrick thực sự lấy làm mừng khi gặp lại kẻ đã dẫn ông đi thăm đường hầm cách đây gần một trăm năm. Kẻ đã thay đổi vận mệnh của ông. Kẻ lẽ ra đã có thể để bọn Immari lụi tàn vào năm 1978 khi y được đánh thức, nhưng thay vào đó lại quyết định tạo dựng lại tổ chức tàn ác này.
Những lời mà Mallory Craig đã thốt ra cách đây bao nhiêu năm giờ lại vang vọng trong đầu Patrick. Cuộc điện thoại. Con mồi. Cái bẫy. “Patrick. Đã xảy ra một vụ tai nạn...”
Craig gật đầu với người mặc áo blu trắng đang cầm một cái xy lanh. “Lấy mẫu đi.”
Patrick giương khẩu súng lục lên và chĩa nó vào người mặc áo blu trắng, khiến anh ta sững lại.
Một nụ cười thoáng hiện ra trên mặt Patrick. “Mallory. Hóa ra đó là sự thật. Kẻ dễ bảo cuối cùng lại thắng thế.”
Craig đổi sắc mặt. “Tôi không dễ bảo như anh nghĩ đâu...”
“Ông có thể chịu nổi một quả bom hạt nhân không? Hai quả thì sao?”