Gene Atlantis

Lượt đọc: 722 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 123

❊ ❊ ❊

Đầu óc David quay cuồng. “Nghe này, tôi không biết phải nói sao nữa. Giờ đang là năm 2013.”

“Không thể thế được.” Người đàn ông giữ nguyên khẩu súng chĩa vào David trong lúc ông bước đến bên một cái tủ, thò tay vào trong và lấy ra một vật màu vàng óng ánh. Ông ném nó cho David.

Đó là một cái đồng hồ đeo tay. David lật nó lên và đọc ngày giờ: 19 tháng Chín, 1985. “Ờ. Hừm. Tôi không có cái đồng hồ vàng bị sai ngày nào cả, nhưng...” Anh thò tay vào túi.

Người đàn ông giơ súng lên.

David dừng lại. “Bình tĩnh đi. Tôi có vật chứng thời gian của riêng mình đây. Trong túi tôi có một bức ảnh. Ông lấy ra mà xem.”

Người đàn ông bước tới trước và lôi tấm ảnh in trên giấy bóng ra khỏi túi David. Ông ngắm nghía bức ảnh chụp tảng băng với mũi tàu ngầm nhô ra.

“Tôi đoán là Immari không chụp ảnh các tảng băng bằng vệ tinh vào năm 1985.”

Người đàn ông lắc đầu và nhìn đi nơi khác, như thể ông vẫn đang chắp nối các sự kiện với nhau. “Đó là tàu ngầm của Kane, phải không?”

David gật đầu. “Chúng tôi nghĩ chúng tìm thấy nó vài tuần trước. Nghe này, tôi cũng bối rối như ông thôi. Hãy nói chuyện với nhau để tìm hiểu việc này nhé. Ông xuống đây bằng cách nào?”

“Tôi đang làm việc trong căn phòng bí mật. Tôi đã tìm ra cách vận hành máy móc của họ.”

“Ông đã cho các đoạn phim chạy lặp lại à?”

“Đoạn phim ấy à? À phải, đúng thế, phòng khi tôi không trở lại và ai đó tìm thấy căn phòng.” Ông ngồi xuống giường và nhìn xuống chân, như đang tìm kiếm trong suy nghĩ của mình. “Tôi cũng cắm ngọn giáo vào cửa nữa. Tôi đã thử các cổ vật khác nhau từ hầm chứa của bọn Immari, hy vọng một thứ gì đó sẽ làm nhiều cỗ máy hoạt động hơn.

“Tôi đã mở được cửa, nhưng tôi bị kẹt; tôi không phát hiện ra gì thêm trong căn phòng đó nữa. Tôi đoán ở phòng bên sẽ có một bảng điều khiển khác, vì vậy tôi đã đi qua. Tôi cố dùng ngọn giáo để chặn cho cánh cửa mở. Tôi ước gì nó đã có tác dụng. Tôi đã không đi qua cửa về lại bên kia được nữa. Ở phía này, các thứ máy móc có gì đó khang khác. Phần lớn đã bị tắt đi. Còn một vài bí ẩn khác nữa... nhưng tôi chưa khám phá được gì nhiều trong tháng vừa qua, tức là cho đến khi anh xuất hiện. Dường như cả nơi này đang thức dậy, nhiều máy móc hoạt động hơn, nhiều cánh cửa trước đó chưa từng nhúc nhích thì giờ đã mở ra. Tôi đang đi tìm hiểu thì nghe tiếng cửa mở và tìm thấy anh.”

“Quay lại chuyện thời gian đi. Tôi biết ông không phải là Patrick Pierce hay là gì nhỉ, Tom Warner. Ông ấy phải ngoài tám mươi rồi. Cho tôi biết ông là ai đi đã...”

“Tôi chính là Patrick Pierce.” Người đàn ông cúi người về phía trước. “Ở đây, thời gian trôi chậm hơn. Chắc vậy rồi... Một ngày ở đây bằng một năm ở ngoài.”

“Sao lại thế được?”

“Tôi không biết. Nhưng chúng tôi nghĩ nó có liên quan đến Quả Chuông. Quả Chuông có thể có hai tác dụng. Một là thiết bị canh gác, giữ cho những sinh vật không thuộc giống người Atlantis ở ngoài, nhưng đó chỉ là một nửa tác dụng của nó mà thôi. Khi chúng tôi mới bắt đầu nghiên cứu nó, chúng tôi nghĩ nó là một cỗ máy thời gian. Nó đã tạo ra một trường lực xung quanh mình, như một cái bong bóng kéo giãn thời gian vậy. Như tôi đã nói đấy, thời gian gần Quả Chuông trôi chậm hơn. Chúng tôi nghĩ việc này có liên quan đến việc dịch chuyển trọng lực - nó làm không-thời gian quanh mình uốn cong và gập lại. Chúng tôi nghĩ nó còn có thể là một máy phát lỗ giun nữa kia.”

“Máy gì cơ?”

“Quên các thuật ngữ chuyên môn đi. Những ý tưởng này đều dựa vào thuyết tương đối của Einstein. Tôi dám chắc là giờ thuyết đó đã được cập nhật hoặc thậm chí là bị vứt bỏ rồi cũng nên. Tóm lại là trong những năm sau khi chúng tôi lấy được Quả Chuông ở Gibraltar, chúng tôi nhận ra rằng dường như nó đã làm chậm thời gian xung quanh mình. Chúng tôi tin nó tạo ra năng lượng theo cách đó. Chúng tôi đã tìm ra cách để đảo ngược nó, bằng cách cung cấp năng lượng cho nó và giảm thiểu hiệu ứng lực hấp dẫn của nó.”

“Thú vị đấy, nhưng chỉ có một vấn đề thôi. Quả Chuông ở Gibraltar đã bị tháo đi từ gần một trăm năm trước kia mà.”

“Tôi biết. Chính tôi đã tháo nó ra. Tôi còn một giả thuyết khác. Tôi nghĩ khi con tàu ở Gibraltar bị nổ, người Atlantis đã bị kẹt trong một phần tàu bị gãy ra. Tôi nghĩ cánh cửa họ đi qua không dẫn đến một căn phòng khác trên con tàu đó. Tôi nghĩ nó dẫn đến một con tàu khác. Tôi không nghĩ chúng ta còn ở Gibraltar nữa đâu.”

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.