3.2 km bên dưới căn cứ nghiên cứu Lăng Kính của Immari
Đông Nam Cực
Chiếc giỏ thép lắc lư trong lúc lao thẳng xuống đường hầm băng. Nó nghiêng ngả, đập vào bức tường băng nhẵn thín, làm những mẩu băng vụn bắn tung tóe khắp bộ đồ và kính bảo hộ của Kate. Cô đưa tay lên che mũ đúng lúc chiếc giỏ nhào ra sau, suýt nữa đẩy cô ngã ra ngoài. Cuộn dây cáp nặng trên đỉnh cái giỏ đang làm nó trĩu xuống. Cái giỏ giữ thăng bằng được một chút, rồi nhanh chóng đổ nghiêng, hai đầu cắm vào hai thành hầm băng. Kate túm lấy một thanh sắt trên đỉnh cái giỏ và trụ chân thật vững vào sàn lưới thép, bám chắc như một phi hành gia trong vòng tập chân không, đề phòng trường hợp cái giỏ lộn ngược và lăn tròn. Cô nhắm nghiền mắt và vận hết mức ấn mạnh cái giỏ rồi đợi. Băng tiếp tục bắn quanh người cô trong lúc cái giỏ đập vào thành hầm. Cú va đập khiến nó rơi chậm lại. Rồi bức tường băng biến mất và hai giây dài dằng dặc trôi qua rồi... rầm. Cái giỏ cắm vào một đống băng, còn Kate thì lao thẳng xuống đất, khiến ngực cô tức nghẹn.
Cô gắng sức hít vào một hơi trong bộ đồ. Chẳng khác gì cố thở qua một cái ống hút nhỏ xíu. Khi đã lấy lại được hơi thở, cô lăn mình ngồi dậy để xem xét tình hình.
Cái giỏ đã cắm sâu hơn một mét xuống một đống băng vụn nằm ngay dưới chỗ mũi khoan đã xuyên thủng cái hầm. Đống băng này chắc hẳn là số băng đã lọt xuống qua đường hầm trong lúc mũi khoan được rút lên mặt đất, cùng với số băng bắn ra khi cái giỏ được hạ xuống. Đống băng đã cứu mạng cô.
Đống băng nhìn giống một quả cầu tuyết hơn - với những đốm sáng rực rỡ rọi ra từ sâu bên trong. Kate ngắm chúng một lát. Chúng nhìn gần như một đàn đom đóm, nhưng chắc hẳn chúng chính là những ngọn đèn LED được thả xuống để rọi sáng căn hầm khổng lồ bên dưới này. Chúng đã chìm sâu vào lớp băng tuyết, và ánh sáng của chúng được khúc xạ ra bên ngoài, soi lên căn hầm rộng lớn. Chúng cũng cho Kate thấy tình thế của cô lúc này.
Cái giỏ gần như chìm một nửa trong đống băng vụn, và phần nằm phía trên thì lại được bao phủ bởi lớp lưới thép. Cô đã bị nhốt trong cái giỏ, nhưng còn một lỗ hổng con con - không đủ to để bò ra được... nhưng... cô có thể đào cho nó rộng ra.
Kate bắt đầu đào bằng tay, như một con chó đang đào bên dưới cái hàng rào thép mắt cáo. Cái giỏ đã làm lớp băng vụn mềm ra một chút, nhưng cô đào vẫn rất chậm. Cuối cùng, cô nghĩ khe hở đã đủ rộng rồi và liền chui đầu qua đó. Đầu và tay cô lọt qua, nhưng bộ đồ cồng kềnh lại bị mắc vào lớp lưới thép lởm chởm. Kate cố lùi lại, nhưng lớp lưới sắc nhọn xé toạc bộ đồ và giữ chặt cô tại chỗ. Hơi lạnh xuyên qua chỗ rách dội vào lưng cô trong lúc cô cựa quậy cố thoát ra. Cô cố áp bụng sát xuống băng và đẩy tay ra, rồi cô lùi được về trong cái giỏ.
Cái lạnh khiến cả người cô cứng đờ từng chút một, bắt đầu từ lưng rồi tỏa ra xung quanh. Mỗi giây trôi qua, cái lạnh lại chiếm thêm một chút trên người cô. Tay cô bắt đầu run. Cô không nghĩ là bộ đồ lại giữ ấm tới mức đó. Dưới này lạnh đến chết người. Cô sẽ chết cóng nếu không xử lý thật nhanh.
Cô bắt đầu dùng cả hai tay cào băng, cuống cuồng tìm cách mở rộng khe hở. Cô cảm thấy chân mình đang cứng lại, và cô cố giữ thăng bằng trong lúc cào một vốc băng nữa vào cái giỏ. Khe hở đã sắp đủ rộng rồi.
Hơi lạnh đốt cháy phổi cô, và hơi thở cô phà ra biến thành một màn sương lạnh buốt trên mặt kính của mũ bảo hộ. Chẳng mấy chốc nữa, hơi lạnh sẽ nhấn chìm phổi cô. Cô sẽ ngạt thở trước khi kịp chết cóng. Màn sương - nó đã sắp che kín cả cái mũ rồi. Cô đưa tay lên chùi đi. Không được. Nó vẫn còn đó. Cô chùi một lần nữa. Vẫn còn đó. Sao nó không sạch đi nhỉ? Phải rồi - vì nó ở bên trong mũ. Cô biết thế. Vậy thì sao cô còn chùi bên ngoài cái mũ làm gì? Cô bị làm sao vậy? Là cái lạnh. Cái lạnh đang khiến cơ thể cô ngừng hoạt động dần. Cô gần như không suy nghĩ nổi. Cô đang làm gì trước lúc lau mũ nhỉ? Lớp băng đóng bên trong mũ đã che kín toàn bộ mặt kính - cô không thấy gì nữa. Cô quay lại, cố gắng định hướng. Như một con chó đứng trong lồng, tìm kiếm một âm thanh giữa màn đêm.
Con chó. Cái lồng. Khe hở. À, cô đang đào băng để thoát ra. Cô phải thoát ra. Khe hở đâu rồi? Kate điên cuồng sờ soạng lớp băng dưới chân. Cô bò quanh cái giỏ. Chẳng thấy gì ngoài lưới thép ở khắp nơi. Có khe hở nào không? Rồi tay cô cảm thấy cái gì đó - nó đây rồi. Nhưng cô không đào nổi nữa. Tay cô đã mất cảm giác.
Cô lao vào khe hở và dùng chân đạp. Cô cảm thấy lớp lưới thép sắc cạnh trên lưng, nhưng cô lờ nó đi và đạp mạnh hơn. Lớp lưới đã nằm trên bắp chân cô rồi. Cô đang nhích dần lên. Cô chống khuỷu tay vào băng và đẩy mạnh, đưa khuỷu tay này lên trước khuỷu tay kia, như một người lính bò bên dưới một chướng ngại vật bằng dây thép gai. Cô đã đi được bao xa? Cô đá một chân lên. Cô đã thoát.
Cô lăn mình sang bên và đứng dậy. Lớp băng trong mũ bảo hộ khiến cô chẳng nhìn thấy gì. Công trình nằm ở hướng nào? Cô định chạy, nhưng chân cô trĩu xuống như chì. Bộ đồ, cộng với đôi chân cứng đờ của cô - cô sẽ không bao giờ đến được đó. Cô không đi đâu được. Mà biết đi hướng nào bây giờ? Tất cả đều giống nhau - chỉ toàn băng, và xa hơn nữa là ánh sáng lờ mờ.
Cô cảm thấy mặt đất bỗng lao vùn vụt về phía mình. Cô nằm sõng soài ra đất, lăn lông lốc. Băng chạm vào lưng cô, truyền một luồng sóng lạnh buốt nữa qua người cô, khiến cô như bị sốc. Cô ưỡn lưng lên và mở to mắt. Cô hít vào một hơi rồi quỳ gối dậy, thở nặng nhọc.
Cô cần phải suy nghĩ. Cô đứng lên rồi quay ngoắt lại. Ánh sáng. Ở một hướng có nhiều đèn hơn hướng kia. Căn hầm mái vòm này rộng mênh mông. Ánh đèn - quả cầu tuyết, những con đom đóm bên trong... chỗ mũi khoan đã xuyên xuống... đèn hẳn là nằm ở phía đối diện với lối ra vào.
Kate quay người và lê bước ra xa khỏi ánh sáng. Cô lạnh quá. Rồi bỗng có một tiếng bùm. Tiếng kim loại nghiến vào kim loại. Âm thanh vang lên ở trước mặt cô, hơi lệch về bên phải. Kate chỉnh lại hướng và tiếp tục tiến tới trước. Cô lại ngã, nhưng nhanh chóng đứng dậy, chống hai tay vào đầu gối và kéo chân kia lên. Cả người cô đã mất cảm giác. Cô chỉ biết tiếp tục vung chân tay tới trước, hy vọng sẽ tìm được đường đi.
Tiếng lạo xạo của lớp băng dưới chân cô ngừng lại. Tiếng bước chân cô đã im lặng, nhưng không khí vẫn lạnh buốt. Cô thấy choáng váng. Cô đi một bước, rồi bước nữa. Phải đi tiếp.
Sau lưng cô có tiếng kim loại đập vào kim loại. Cửa đóng lại chăng?
Cô vẫn lạnh quá. Cô khuỵu gối rồi ngã sấp xuống đất.