Gene Atlantis

Lượt đọc: 1057 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 105

❊ ❊ ❊

Nhà an toàn của Tháp Đồng Hồ

Gibraltar

Kate cố ước lượng khoảng cách giữa hai ban công. Hơn một mét chăng? Một mét rưỡi? Cô có nhảy qua được không? Bên dưới, cô nghe thấy một tên lính đi qua, và cô vội lùi vào buồng mình. Cô lắng nghe. Tiếng sỏi lạo xạo dưới chân tên lính nhỏ dần ra đằng xa. Cô quay lại ban công.

Cô bước tới mép và đưa một chân qua lan can, rồi đưa nốt chân kia qua. Cô đứng trên cái gờ bé xíu bên ngoài lan can, còn hai tay đưa ra sau lưng bám chặt vào lan can. Cô có nhảy qua được không?

Cô đưa một chân ra, bám vào lan can chỉ bằng một tay, như một vũ công balê đang chuẩn bị lao tới theo một nốt nhạc cao. Cô đưa chân ra xa hết mức có thể, cảm thấy tay trên lan can đang tuột dần ra, và suýt nữa ngã. Cô giật tay lại vừa kịp lúc và đập lưng vào lan can. Cô sẽ gãy cổ mất. Cái ban công kia nằm đúng ngoài tầm với của cô - còn hơn nửa mét nữa.

Cô tựa lưng vào lan can, đang định nhảy thì cửa ban công kia hé mở và David bước ra. Anh lùi lại khi mới thấy cô, nhưng khi đã nhận ra cô, anh liền bước đến bên ban công. Anh mỉm cười với cô. “Lãng mạn thật đấy.” Anh chìa cánh tay lành ra. “Nhảy đi. Tôi sẽ kéo cô lên. Tôi nợ cô một lần mà.”

Kate liếc nhìn xuống. Cô có thế cảm thấy mồ hôi đang rịn ra trên tay. David chìa tay ra ngoài lan can. Nó còn cách cô hơn một mét. Cô muốn nhảy tới chỗ anh, nhưng cô có làm được không? Nếu cô ngã, đám lính canh sẽ vây lấy cô và Keegan sẽ biết ngay lập tức. Thỏa thuận sẽ bị hủy. David có đỡ được cô không? Anh có đưa họ thoát khỏi đây được không? Cô tin anh, trông cậy vào anh, nhưng...

Cô nhảy, và anh đỡ được cô rồi kéo cô qua lan can vào vòng tay anh. Rồi tất cả xảy ra rất nhanh, như trong một giấc mơ. Anh kéo cô vào phòng, không buồn đóng cửa lại. Anh thả cô xuống giường rồi trèo lên trên người cô. Anh cởi áo ra và luồn tay qua tóc cô. Anh hôn lên miệng cô và kéo áo cô lên, chỉ nhấc đầu lên đủ lâu để kéo cái áo qua đầu cô.

Cô phải cho anh biết. Phải ngăn chặn chuyện này. Nhưng cô không thể cưỡng lại. Cô muốn điều này. Bàn tay anh chạm vào cô như một luồng điện, thắp sáng những nơi trong cô đã tối tăm từ lâu. Anh đã đánh thức một điều gì đó, như một sức mạnh siêu nhiên lấn át cô, xóa sạch mọi thứ khác. Cô không suy nghĩ nổi.

Áo lót của cô đã tuột ra, và anh đang cởi quần.

Cảm giác thật tuyệt vời. Như được giải thoát. Lát nữa họ sẽ nói chuyện sau.

Kate nhìn ngực David nhô lên hạ xuống. Anh đã ngủ rất say. Cô liền quyết định.

Cô nằm ngả ra trên giường, nhìn lên trần nhà trát vữa trắng, cân nhắc, cố hiểu cho ra cảm giác của mình. Cô thấy... người mình lại tràn trề sức sống, trọn vẹn... thậm chí là an toàn, bất chấp lời đe dọa của Keegan. Một phần trong cô muốn đánh thức David, muốn cho anh biết họ đang gặp nguy hiểm và cần trốn khỏi đây. Nhưng anh có thể làm gì? Những vết đạn ở chân và vai anh còn chưa lành hẳn. Cô sẽ chỉ đẩy anh vào chỗ chết mà thôi.

Cô mặc quần áo vào và nhẹ nhàng ra khỏi phòng anh, từ từ đóng cửa lại.

“Tôi đã nói rõ rồi cơ mà.”

Giọng nói khiến cô sợ hãi. Cô quay ngoắt lại - Keegan đang đứng sau lưng cô với vẻ mặt... buồn bã, thất vọng, hay là tiếc nuối?

“Tôi không nói gì với anh ấy cả...”

“Tôi rất nghi ngờ điều đó đấy...”

“Thật mà.” Kate khẽ hé cửa ra, để ông ta thấy David đang nằm ngửa, chăn đắp từ bụng xuống. Cô nhẹ nhàng khép cửa lại. “Chúng tôi chẳng nói gì hết.” Cô nhìn xuống. “Tôi chỉ muốn tạm biệt anh ấy thôi.”

Ba mươi phút sau, Kate ngắm ánh sáng của Bắc Phi ngoài cửa sổ trong lúc máy bay tiến về phía Nam Cực.

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.