Gene Atlantis

Lượt đọc: 771 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 114

❊ ❊ ❊

Đường hầm Immari

Gibraltar

Craig bước đến gần David hơn khi hình chiếu nổi kia dần trở nên rõ nét.

David nhìn hình chiếu nổi không chớp mắt. Màu sắc rất rực rỡ, và nó chiếm gần hết căn phòng. Anh có cảm giác mình đang đứng giữa khung cảnh đó. Anh thấy một con tàu khổng lồ xuất hiện từ dưới đại dương. Núi Gibraltar hiện ra, và David mới nhận thấy tầm cỡ của con tàu ấy khổng lồ tới mức nào. Ngọn núi chỉ như một hòn sỏi khi đặt cạnh nó. Còn một điều khác nữa - vị trí của núi không đúng. Nó nằm trong đất liền chứ không ở cạnh bờ biển, và đất liền kéo dài ra sau núi sang bên phải, tới tận châu Phi. Châu Âu và châu Phi, được nối liền bởi một dải đất.

“Chúa ơi...” David thì thào.

Craig tiến đến bên cạnh anh. “Đúng như Plato đã miêu tả, một hòn đảo khổng lồ nhô lên từ mặt biển. Chúng tôi vẫn còn đang cố xác định thời gian cụ thể, nhưng chúng tôi tin là đoạn phim này được làm cách đây khoảng mười hai đến mười lăm ngàn năm. Chắc chắn là trước khi kỷ băng hà trước kết thúc. Chúng tôi sẽ biết thêm ngay khi tính được mực nước biển. Ghi chép của Plato cho biết hòn đảo chìm xuống cách đây 12.500 năm, vì thế khoảng thời gian đó khá là chính xác. Và cậu cũng đã thấy kích cỡ của con tàu rồi đấy.”

“Thật không thể tin nổi. Các ông mới chỉ tìm thấy một phần của nó thôi.”

“Đúng thế, và lại còn là một phần nhỏ nữa là đằng khác. Chúng tôi nghĩ toàn bộ công trình có diện tích hơn một trăm năm mươi cây số vuông - đó là với điều kiện ngọn núi vẫn giữ nguyên kích cỡ của mười lăm ngàn năm trước. Công trình, hay một phần của nó như cậu gọi, nơi chúng ta đang đứng đây, chỉ rộng chưa đến hai cây số vuông. Công trình ở Nam Cực thì lớn hơn nhiều, khoảng sáu trăm năm mươi cây số vuông.” Craig hất đầu về phía hình chiếu nổi. “Đoạn phim tiếp theo sẽ cho biết con tàu này là cái gì - chúng tôi nghĩ vậy.”

David theo dõi con tàu khổng lồ tiến về phía bờ biển và dừng lại. Đoạn phim chập chờn, như ai đó đang thay phim trong một máy chiếu cũ kỹ. Con tàu vẫn còn đó, nhưng nước biển đã dâng lên. Nằm cạnh con tàu, trên mép bờ biển, là một thành phố, nếu có thể gọi nó như vậy. Những tượng đài đá thô sơ, như những tảng đá Stonehenge, tỏa ra quanh con tàu thành hình bán nguyệt. Các túp lều mái tranh nằm rải rác xung quanh. Một đống lửa lớn cháy bùng bùng giữa những tượng đá, và đoạn phim phóng vào gần hơn. Một nhóm người khoác những tấm lông dày đang kéo một người khác - không, một con vượn. Hoặc một sinh vật lai. Nó rất cao. Nó trần như nhộng và đang điên cuồng chống đỡ lại những kẻ đang bắt mình. Đám người xung quanh nó cúi đầu khi nó đến gần đống lửa.

Từ con tàu, hai vật thể bay vụt ra. Trông chúng giống như xe ngựa đua hoặc xe Segway [[1]] vũ trụ. Chúng lơ lửng cách mặt đất vài mét, lao về phía đống lửa. Khi chúng tới nơi, đám người kia lùi lại, phủ phục và áp mặt xuống đất.

Người Atlantis xuống xe, túm lấy người tiền sử kia và tiêm cho nó một thứ gì đó. Họ mặc áo giáp có mũ bảo hộ bao kín bằng một thứ kính phản chiếu, ngoại trừ phía sau đầu. Họ ném người vượn lên xe và quay trở lại tàu.

Đoạn phim lại chập chờn, và khung cảnh đổi sang bên trong con tàu. Người vượn nằm trên sàn. Người Atlantis vẫn đang mặc nguyên áo giáp, và David không dám chắc, nhưng anh thấy hình như họ đang nói gì đó với nhau... qua những điệu bộ thoáng qua và một vài cử chỉ tay.

Craig hắng giọng. “Chúng tôi vẫn đang tìm hiểu xem chuyện gì đang xảy ra ở đây. Hãy nhớ là chúng tôi mới xem chúng cách đây vài tiếng, sau khi có được tấm bản đồ từ cuốn nhật ký và đến được căn phòng này, nhưng chúng tôi nghĩ rằng đoạn phim này quay cảnh người Atlantis ngăn chặn một lễ tế thần. Đây là một người Neanderthal. Chúng tôi nghĩ tổ tiên chúng ta cho rằng nhiệm vụ của mình là phải săn lùng tất cả những con người không được tạo ra theo hình hài của Chúa Trời và hiến tế người đó. Một dạng thanh lọc chủng tộc thời tiền sử.”

“Có phải đó chính là người tiền sử Pierce đã thấy trong cái ống không?”

“Phải, như cậu sẽ thấy đấy.”

“Chuyện gì đã xảy ra với nó?”

Craig khịt mũi và lắc đầu. “Kane cho nó rã đông vào đầu những năm ba mươi, ngay khi ông ta cho Quả Chuông hoạt động. Chúng tôi đã mất chút thời gian mới tìm được nguồn năng lượng. Họ đã làm vài thí nghiệm trong mấy năm. Họ thậm chí còn tìm cách tái tạo người vượn bằng cách cho người giao phối với tinh tinh: đó là dự án ‘người tinh tinh’ điên rồ của ông ta. Cuối cùng Kane cũng mất hứng thú khi thấy không có tiến triển gì. Ông ta ném nó cho Quả Chuông vào năm 1934.”

“Nó không sống sót ư?”

“Không, mặc dù đã ở trong cái ống cả mấy ngàn năm. Vì vậy, chúng tôi đều rất kinh ngạc khi Kate Warner lại có thể sống sót. Chúng tôi cứ tưởng cái ống có tác dụng gì đó, nhưng hình như nó chỉ có tác dụng với loài của chúng ta mà thôi. Chắc hẳn cái ống đã hoạt hóa Gen Atlantis. Liệu pháp mà cô ta dùng với lũ trẻ chắc phải có liên quan gì đó đến cái ống. Giả thuyết của chúng tôi là ai cũng có Gen Atlantis, nhưng chỉ một vài người mới được hoạt hóa, tuy nhiên lại không được liên tục. Rõ ràng là người Neanderthal không có tiền thân của gen đó.”

Craig hất đầu về phía hình chiếu nổi. “À, cảnh quay ăn tiền đây, như người ta thường nói.”

Hình ảnh lại chuyển từ trong phòng thí nghiệm ra ngoài trời. Đằng sau con tàu, một ngọn sóng thần khổng lồ vươn lên không trung. Nó phải cao hơn con tàu đến hàng chục mét, mà bản thân con tàu cũng phải cao đến hơn sáu mươi mét, nếu xét theo tỉ lệ chiều cao giữa nó và núi Gibraltar. Ngọn sóng trùm lên con tàu và đánh vào thành phố thô sơ kia, hủy diệt cả thành phố chỉ bằng một đợt sóng quét dữ dằn.

Con tàu trôi dạt đi, và đợt sóng đẩy nó vào thành phố, đè bẹp các tượng đài đá và những túp lều. Rồi nước rút đi, kéo con tàu ra biển, trong khi hơn nửa thân tàu vẫn chìm dưới nước. Những tia lửa bắn tóe lên khi bụng tàu trượt trên đáy biển bên dưới. Rồi đoạn phim lóe lên màu đỏ và trắng trong lúc một vụ nổ khủng khiếp từ dưới thân tàu xé nó ra làm hai, ba, rồi bốn mảnh.

“Chúng tôi nghĩ đó là do một túi khí mêtan khổng lồ dưới đáy biển. Nó có sức công phá bằng cả chục đầu đạn hạt nhân.”

Nước rút khỏi con tàu vừa bị phá hủy, và đoạn phim quay lại phòng thí nghiệm với những người Atlantis. Một người trong số họ đã ngã vào bức tường chắn. Thân hình người đó rũ xuống. Đã chết ư? Người Atlantis còn sống sót kéo người Neanderthal như kéo một con búp bê bằng vải và nhét nó vào một cái ống. Sức lực của người đó thật đáng kinh ngạc. David tự hỏi đó là nhờ bộ đồ hay chính là sức mạnh tự nhiên của họ.

Người Atlantis quay sang bạn mình và kéo anh ta lên. Đoạn phim tạm dừng khi người này ra khỏi phòng. Rồi đoạn phim lại đi theo anh ta khi anh ta chạy xuyên con tàu. Anh ta loạng choạng - chắc hẳn là do sóng đánh con tàu qua lại trong lúc nó nổi lềnh bềnh ngay trên đáy biển. Rồi anh ta tiến vào căn phòng nơi Craig và David đang đứng. Anh ta loay hoay với bảng điều khiển một lát. Anh ta không chạm vào các nút mà chỉ lướt ngón tay trên chúng trong lúc đỡ bạn mình bên vai.

Các máy tính lần lượt tắt ngóm.

“Chúng tôi nghĩ anh ta đang kích hoạt Quả Chuông. Một loại thiết bị chống đột nhập để lũ thú hoang như chúng ta không vào được. Cũng dễ hiểu thôi. Rồi anh ta tắt các máy tính. Nhưng đoạn tiếp theo này thì chúng tôi vẫn chưa hiểu nổi.”

Trên đoạn phim, căn phòng gần như tối om, chỉ còn lại ánh sáng lờ mờ của những ngọn đèn khẩn cấp. Người kia bước đến cuối phòng và chạm nhẹ vào cánh tay mình. Một ô cửa mở ra trước mặt anh ta. David đưa mắt nhìn theo nó - cánh cửa vẫn ở kia, nhưng giờ đã có cắm thêm ngọn giáo. Người Atlantis nọ nhìn quanh, dừng lại, rồi bước qua. Cửa đóng lại sau lưng anh ta - mà không có ngọn giáo.

David quay lại nhìn cánh cửa.

“Đừng mất công.” Craig lắc đầu nói. “Chúng tôi đã thử. Hàng mấy tiếng đồng hồ rồi.”

“Trên cánh cửa có cái gì vậy?” David bước đến gần nó.

“Chúng tôi cũng không chắc. Một số nhà khoa học nghĩ rằng đó là Ngọn giáo Định mệnh, nhưng chúng tôi không dám chắc. Chúng tôi nghĩ là Patrick, hay là Tom Warner, đã đem nó xuống đây để tìm cách đục cửa ra.”

David nhích lại gần hơn. “Ngọn giáo Định mệnh ấy à?” Anh biết nó là cái gì, nhưng anh cần câu thêm thời gian và làm Craig sao nhãng.

“Phải. Cậu không biết nó là cái gì ư?”

David lắc đầu.

“Kane phát điên lên vì nó, và sau ông ta là cả Hitler nữa. Truyền thuyết kể rằng ngọn giáo được dùng để đâm vào sườn Chúa Jesus khi Người bị đóng đinh câu rút, và chính nó đã sát hại Người. Người cổ đại tin rằng bất kỳ đội quân nào có được ngọn giáo cũng sẽ bất khả chiến bại. Khi Hitler thôn tính Áo, ông ta đã cướp lấy ngọn giáo và mất nó chỉ vài tuần trước khi Đức đầu hàng. Đó là một trong nhiều cổ vật chúng tôi thu thập được trong những năm qua, với hy vọng rằng nó, hoặc bất kỳ thứ gì khác từ thời cổ đại, có thể cho chúng tôi một vài manh mối về người Atlantis.”

“Thú vị thật,” David nói rồi chộp lấy cán giáo. Anh kéo mạnh nó và cảm thấy cánh cửa hơi nhúc nhích. Anh kéo mạnh hơn, ngọn giáo tuột ra, và cửa bật mở. Anh thả cây gậy xuống và lao qua ô cửa đúng lúc Craig rút súng ra bắn.

[1] Xe điện hai bánh, hoạt động trên cơ chế tự cân bằng.

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.