Gene Atlantis

Lượt đọc: 737 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 130

❊ ❊ ❊

Mười lăm phút nói chuyện với mấy tên ngốc này chẳng giúp gì được cho Dorian cả. Chúng sẽ mất đầu ngay khi hắn báo cáo lại với cha hắn. Chúng còn dám chĩa súng vào hắn như thể hắn là một tên đạo chích bị bắt quả tang. Cuối cùng, hắn thở hắt ra và đứng đó, nhịp nhịp chân chờ đợi.

Mỗi giây trôi qua đều như một thiên thu.

Thế rồi, từ từ, sự im lặng tan biến. Tiếng chân vòng qua góc tường vọng lại theo nhịp tim của Dorian khi giây phút hắn đã chờ đợi cả đời cuối cùng cũng đến. Người mà hắn gần như không nhớ nổi, người đã đặt cơ thể bệnh tật của hắn vào cái quan tài thủy tinh, người đã cứu mạng hắn và sẽ cứu cả thế giới, cha hắn, đi qua ngã rẽ và tiến về phía hắn.

Dorian chỉ muốn chạy về phía cha mình, ôm lấy ông ta và kể cho ông ta nghe những điều hắn đã làm, cách hắn đã cứu ông ta, cũng như ông ta đã cứu hắn cách đây gần một trăm năm. Hắn muốn cha mình biết rằng hắn đã trở nên mạnh mẽ, mạnh mẽ như chính ông ta, rằng hắn xứng đáng với những hy sinh của ông ta. Nhưng Dorian vẫn đứng yên. Mấy khẩu tiểu liên là một phần lý do, nhưng không phải là lý do lớn nhất. Mắt cha hắn vẫn lạnh lùng, soi mói. Cặp mắt đó như đang dò xét hắn, như đang góp nhặt các mẩu của một bộ xếp hình.

“Ba,” Dieter thì thầm.

“Chào con, Dieter.” Cha hắn nói bằng tiếng Đức, giọng đều đều, vô cảm.

“Có rất nhiều điều con phải kể với ba. Con được đánh thức vào năm 197...”

“1978. Thời gian ở đây di chuyển chậm hơn, Dieter ạ. Con đã bốn mươi rồi nhỉ?”

“Bốn mươi hai,” Dieter nói, kinh ngạc khi thấy cha hắn đã lập tức hiểu ra.

“Vậy ở bên ngoài đã là năm 2013. Còn ở đây, mới có bảy mươi lăm ngày. Một ngày bằng một năm. Tỉ lệ khác biệt là 360 trên 1.”

Tâm trí Dorian quay cuồng cố theo cho kịp. Hắn muốn nói gì đó thật sáng suốt, để cha hắn biết hắn đủ thông minh để giải được câu đố này, nhưng hắn chỉ có thể thốt ra, “Vâng. Nhưng sao lại thế?”

“Chúng ta đã tìm ra buồng ngủ đông của họ. Đúng như chúng ta đoán,” cha hắn vừa nói vừa quay đi và bước dọc hành lang. “Có lẽ Quả Chuông cũng bóp méo thời gian bên trong công trình và tạo ra nguồn năng lượng cần thiết để họ ngủ đông. Có lẽ việc ngủ đông không hoàn hảo. Có lẽ họ vẫn già đi, mặc dù rất từ từ thôi. Hoặc có lẽ đó là để giúp các máy móc của họ không bị hỏng hóc quá nhiều theo năm tháng. Dù sao đi chăng nữa thì việc làm chậm thời gian cũng sẽ giúp họ nhảy cóc qua các thời đại. Chúng ta cũng đã tìm thấy một thứ khác nữa. Người Atlantis không giống như chúng ta đã nghĩ đâu. Sự thật còn kỳ quặc hơn thế nhiều. Sẽ mất chút thời gian để giải thích đấy.”

Dorian chỉ vào hai cái ba lô. “Hai đứa trẻ này đang mang theo...”

“Bom. Phải. Thông minh đấy. Ta đoán là chúng có thể qua được Quả Chuông?” Konrad hỏi.

“Vâng. Còn một cô ả nữa cũng qua được: Kate Warner. Cô ta là con gái của Patrick Pierce. Con cứ sợ là cô ta sẽ tìm ra chúng trước. Nhưng giờ thì không quan trọng nữa. Chúng ta sắp hết thời gian rồi.”

Konrad kiểm tra phía sau ba lô. “Còn khoảng hai tiếng nữa. Đúng là cô ta tìm ra chúng trước, nhưng chúng ta đã bắt được cô ta. Chúng ta sẽ đưa chúng vào hầm mộ. Rồi nếu cần thì chúng ta sẽ quay lại làm nốt mọi việc ở đó.”

“Chúng ta nên rời đi thật sớm. Từ đây đến cửa ra vào phải đi bộ mất ba mươi phút đấy.” Dorian cúi xuống nhìn hai thằng bé và nói bằng tiếng Anh. “Xin chào một lần nữa. Ta đã bảo là cô Kate sẽ ở dưới này mà. Các cháu thích trò chơi đầu tiên chứ?”

Hai thằng bé cứ nhìn hắn chòng chọc. Chúng đần độn thật, Dorian thầm nghĩ. “Chúng ta sẽ chơi một trò mới nhé. Các cháu thích không?” Hắn đợi, nhưng hai thằng bé không nói gì. “Được rồi... cứ coi như thế là các cháu đã đồng ý đi. Chúng ta sẽ chơi trò chạy đua. Các cháu chạy nhanh chứ?”

Hai thằng bé gật đầu.

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.