Gene Atlantis

Lượt đọc: 771 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 134

❊ ❊ ❊

David quay lại nhìn Patrick. “Chúng ta phải đi vòng thôi. Chúng ta không thể vượt qua chúng được - trừ phi ta có quân số đông hơn hoặc có bom.”

“Hành lang này chắc hẳn phải nối với chỗ chúng ta đã đi vào hầm mộ. Hai đứa bé đã chạy. Có lẽ chúng ta có thể bắt kịp chúng,” Patrick nói.

David nhìn quanh như để tìm đường khác. “Đồng ý. Hai bố con đi đi. Tôi sẽ giữ chân Sloane và lính của hắn ở đây.”

Kate chen vào giữa hai người bọn họ. “David, không.”

“Chúng ta sẽ làm như vậy, Kate,” giọng David đều đều, lạnh lùng, khiến cô không thể tranh cãi gì được.

Cô nhìn vào mắt anh một hồi lâu, rồi nhìn đi nơi khác.

“Thế còn hai quả bom thì sao?”

David hất đầu về phía Patrick. “Bố em đã có kế hoạch cho vụ đó rồi.”

Vẻ mặt Patrick dần dần sáng lên khi ông chợt hiểu ra.

Kate quay sang ông. “Thật ạ?”

“Ừ. Giờ thì đi thôi.”

Kate đi theo cha mình qua một lối khác để vào hầm mộ đúng lúc hai thằng bé chạy qua lối đi trước mặt họ.

“Adi! Surya!” Kate thét lên.

Hai thằng bé dừng phắt lại, suýt nữa thì ngã. Cô chạy đến bên chúng và nhìn thời gian trên hai cái ba lô. 00:32:01. 00:32:00. 00:31:59.

“Bố định làm cách nào để vô hiệu hóa...?”

“Tin bố đi, Katherine,” cha cô nói và kéo tay cô.

Từ hướng họ vừa đi tới, Kate nghe thấy tiếng súng máy nổ. David. Chiến đấu với bọn chúng - đơn thương độc mã. Cô hết lòng muốn được quay lại, nhưng còn hai thằng bé, hai quả bom. Cha cô lại kéo tay cô, và cô đành đặt chân này lên trước chân kia, nhanh chóng đi xa khỏi tiếng súng.

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.