Gene Atlantis

Lượt đọc: 722 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 138

❊ ❊ ❊

Konrad cảm thấy một giọt mồ hôi rịn ra trên trán trong lúc tiếng thình-thình-thình của Quả Chuông trên đầu lớn dần.

Qua lớp kính trên mũ bảo hộ, ông ta thấy một hình ảnh hiện ra, như hình thu nhỏ của một người đang ngồi trong lớp kính. Người đàn ông tóc bạc đó đang ngồi trong một văn phòng, đằng sau một cái bàn gỗ lớn với lá cờ của Immari sau lưng. Trên bức tường còn có một tấm bản đồ thế giới nữa, nhưng nhìn nó có gì đó khang khác, không đúng. Còn khuôn mặt của người kia... Konrad nhận ra y.

“Mallory!” Konrad kêu lên. “Giúp tôi...”

“Tất nhiên rồi, Konrad. Có một cái xy lanh trên cái giỏ kia. Ông tự tiêm đi.”

Konrad lao tới trước, cố hết sức với tới cái giỏ. Ông ta ngã xuống hai lần, rồi lại ngã lần nữa. Ông ta kết luận rằng mình không thể chạy trong bộ đồ này được, vì vậy ông ta bước loạng choạng nhanh hết mức có thể, trong lúc Quả Chuông vẫn tiếp tục kêu to hơn. “Trong xy lanh có gì?”

“Một thứ chúng tôi đang nghiên cứu. Ông nên nhanh lên, Konrad.”

Konrad với tới cái giỏ và cầm lên một cái xy lanh lớn. “Đưa tôi lên, Mallory. Hãy quên cái thí nghiệm khoa học này đi.”

“Chúng tôi không thể liều được. Tự tiêm cho mình đi, Konrad. Đó là cơ hội duy nhất của ông.”

Konrad mở cái hộp kim loại ra và liếc nhìn cái xy lanh một giây trong lúc Quả Chuông kêu càng to hơn. Có một thứ gì đó khác đang chảy xuống mặt ông ta. Ông ta nhìn thấy màu đỏ phản chiếu trên nền kính của cái mũ bảo hộ. Ông ta còn bao nhiêu thời gian? Konrad liền chộp lấy cái xy lanh, giật lớp nhựa bọc ngoài cái kim ra và xuyên nó qua bộ đồ vào tay mình. Cái hộp chắc là một loại thiết bị làm nóng gì đó, nhưng thứ chất lỏng kia vẫn lạnh buốt khi nó tràn vào huyết quản ông ta. “Tôi đã tiêm rồi, giờ kéo tôi lên đi.”

“Tôi e là tôi không thể làm vậy, Konrad ạ.”

Konrad cảm thấy hai tay mình ươn ướt. Không phải là mồ hôi. Quả Chuông ầm vang. Ông ta thấy rất lạ, thấy trong người yếu hẳn đi. “Mày đã làm gì tao?”

Mallory ngồi ngả ra trên ghế, vẻ mặt tự đắc. “Ông có nhớ đã dẫn tôi đi xem khu trại nơi ông đang thử nghiệm Quả Chuông không? Đó là đầu những năm ba mươi, tôi không nhớ rõ là khi nào, nhưng tôi còn nhớ như in bài diễn văn của ông - những lời ông nói với các nhân viên để thuyết phục họ làm những điều ghê tởm đó. Khi ấy, tôi đã tự hỏi sao ông có thể làm được như vậy. Ông nói, ‘Đây là công việc kinh khủng, nhưng những người này đã hy sinh tính mạng để chúng ta có thể hiểu về Quả Chuông, để chúng ta có thể cứu vớt và thanh lọc nhân loại. Sự hy sinh của họ là cần thiết. Sự hy sinh của họ sẽ được ghi nhớ. Số ít chết đi để số nhiều có thể sinh tồn.’” Mallory lắc đầu. “Khi ấy tôi đã bị ấn tượng mạnh và cực kỳ thần tượng ông. Nhưng đó là trước khi ông tống tôi vào một cái ống suốt bốn mươi năm, trước khi ông cướp đi cuộc đời của tôi. Tôi đã rất trung thành. Tôi làm tay sai cho ông suốt bao nhiêu năm, và nhìn xem ông đã trả ơn tôi thế nào. Tôi sẽ không cho ông cơ hội thứ hai đâu.”

“Mày không thể giết tao. Tao chính là hội Immari. Họ sẽ không bao giờ chấp nhận việc này.” Konrad khuỵu gối xuống. Ông ta có thể cảm thấy Quả Chuông giật thình thịch trong tim, xé toạc ông ta từ trong ra ngoài.

“Ông không phải là hội Immari, Konrad ạ. Ông chỉ là một thí nghiệm khoa học. Ông là một vật tế.” Mallory xếp lại mấy tờ giấy, rồi nói gì đó với một người ở ngoài màn hình. Y lắng nghe hồi lâu. “Có tin mừng đây, Konrad. Chúng tôi đang thu thập dữ liệu từ bộ đồ. Nó sẽ cho chúng tôi mọi thứ chúng tôi cần. Chúng tôi có một bào thai với Gen Atlantis được hoạt hóa liên tục - thật ra nó chính là con của con gái Patrick với Dieter. Đúng là trớ trêu. Nhưng vấn đề là, chúng tôi cần một hệ gen có cùng nguồn gốc từ trước khi Gen Atlantis được hoạt hóa. Lý tưởng nhất thì là bố hoặc mẹ. Chúng tôi cũng cần theo dõi và kiểm tra hệ gen đó khi Quả Chuông tấn công nó để hiểu chính xác gen nào và các yếu tố ngoại di truyền nào có liên quan. Như ông cũng nhớ đấy, tháo dỡ Quả Chuông mất rất nhiều công sức, rồi lại còn vấn đề cung cấp nguồn điện cho nó nữa.” Mallory hờ hững phẩy tay. “Vì vậy chúng tôi quyết định cứ giữ Quả Chuông này hoạt động, chuẩn bị một cái xy lanh với liệu pháp theo dõi gen và đợi ông bước ra. Tôi không giỏi diễn thuyết như ông, nhưng tôi giỏi tiên liệu người khác sẽ làm gì. Và ông rất dễ đoán, Konrad ạ.”

Konrad khạc ra máu rồi gục mặt xuống lớp băng.

“Vậy thì ta tạm biệt nhau thôi, ông bạn già. Như tôi đã nói, sự hy sinh của ông sẽ được ghi nhớ.” Mallory vừa nói xong thì một người chạy vào văn phòng. Mallory lắng nghe rồi tỏ vẻ bối rối. “Gibraltar ấy à? Khi nào?”

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.