1908 Đại Quân Phiệt

Lượt đọc: 503 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
chuong-21

❊ ❊ ❊

Có lẽ hết lần này đến lần khác, sau trạm gác, đám binh sĩ nghe tên đội trưởng mới này mắng chửi trưởng quan của mình, cũng không thể nhịn được nữa. Trần Nhóm tính tình nóng nảy nhất, lúc này liền mắng lại một câu: “Mẹ kiếp, Ngô đại nhân của chúng ta muốn thể hiện tài năng, sớm đã lên làm doanh quan rồi, còn đến phiên ngươi ở đây khoa tay múa chân, lớn bé gì!”

Lúc đầu Ngô Thiệu Đình không nói một lời, tên to con kia còn chưa có cách nào gây sự làm khó, hiện tại Trần Nhóm vừa mắng, lập tức đã có cớ để gây sự. Hắn cười lạnh, trước tiên không nói gì, trực tiếp hai bước xông tới, một bàn tay liền đánh vào mặt Trần Nhóm. Hắn dùng sức cực lớn, cho dù Trần Nhóm thân thể không tệ cũng bị đánh lệch ra.

Trần Nhóm trong lòng giận dữ, lập tức muốn hoàn thủ, nhưng cái tát kia đau đến đầu óc choáng váng, nhất thời còn chưa kịp hoàn hồn.

Tên to con hướng Trần Nhóm trước mặt nhổ một bãi nước bọt, giọng âm trầm nói: “Lớn bé gì? Lão tử cho ngươi biết ai lớn bé gì, sau này cẩn thận lời ăn tiếng nói cho lão tử!”

Binh sĩ sau trạm gác đều giận không thể kiềm chế, chỉ vì bọn hắn thấy chướng mắt tên to con cao lớn, bản lĩnh lại độc ác, thứ hai Ngô Thiệu Đình vẫn luôn không lên tiếng, phục tùng mệnh lệnh huấn luyện, không dám tùy tiện trái lời, bởi vậy chỉ có thể giận mà không dám nói.

“Đều nghe, nghỉ.” Ngô Thiệu Đình rốt cục lên tiếng, mặc dù chỉ là một khẩu lệnh đơn giản.

Binh sĩ sau trạm gác đều mong chờ Ngô đại nhân của bọn họ trừng trị Trần Nhóm, đồng thời cũng theo lệnh của Ngô Thiệu Đình mà nghỉ ngơi.

Ngô Thiệu Đình sắc mặt lạnh như tiền, đối phương mắng hắn hắn có thể nhịn, nhưng đối phương lại ngay trước mặt hắn động thủ đánh thuộc hạ của mình, điểm này là không thể nhịn. Một sĩ quan mà ngay cả lính của mình cũng không bảo vệ được, sau này còn làm sao phục chúng?

Hắn vẫn không thèm để ý đến tên sĩ quan to con kia, chỉ là một bên chậm rãi kéo tay áo lên và vuốt lại bím tóc, vừa đi tới trước đội ngũ sau trạm gác, thong thả bước một vòng, hờ hững nói: “Đều tỉnh thần cho ta, ta hiện tại sẽ cho các ngươi xem trước, ba tháng huấn luyện kết thúc, Quảng Châu thành mạnh nhất lục quân là bộ dạng gì.”

Một câu nói vừa dứt, tay áo và bím tóc của hắn đã được chỉnh tề.

Tên sĩ quan to con nhìn thấy dáng vẻ của Ngô Thiệu Đình, biết đối phương muốn ra tay. Hắn cười lạnh, nhìn khắp toàn bộ đại tá trận trú quân, đơn đả độc đấu thắng được hắn cũng không có mấy người! Hắn cảm thấy Ngô Thiệu Đình này cũng quá ngông cuồng, dám nói là Quảng Châu mạnh nhất lục quân, xem ra nếu không cho tiểu tử này nếm mùi đau khổ, trên đời này sẽ không có câu “trời cao đất rộng” nữa!

Hắn bóp hai nắm đấm kêu “cách cách”, bày ra bộ dạng chuẩn bị ra tay đánh nhau!

Binh sĩ sau trạm gác đều nín thở, đây là lần đầu tiên Ngô đại nhân ra tay nha!

Ngô Thiệu Đình lại bổ sung một câu với thuộc hạ: “Chút nữa mặc kệ xảy ra chuyện gì, không có lệnh của ta, các ngươi không được nhúng tay, rõ chưa?”

Binh sĩ sau trạm gác đồng thanh đáp: “Rõ!”

Tên to con cảm thấy Ngô Thiệu Đình này còn có chút nghĩa khí giang hồ, bèn quay sang dặn dò thuộc hạ của mình: “Các ngươi nghe cho kỹ, không ai được phép nhúng tay…… Ối…… Mẹ kiếp, ngươi dám đánh lén!”

Thừa dịp tên to con quay người nói chuyện, Ngô Thiệu Đình lập tức nhào tới, từ phía sau ôm ngang lấy đối phương, hai chân phát lực, ngửa người quật ngã, trực tiếp quăng tên to con xuống đất.

Tên to con tức giận không thôi, vừa rồi còn cảm thấy tên này có chút nghĩa khí giang hồ, không ngờ vừa quay người đã bị đối phương chơi xỏ, lửa giận bốc lên khiến hắn liều mạng giãy giụa muốn đứng lên.

Nhưng Ngô Thiệu Đình sau khi quật ngã tên to con, nhanh chóng lật người cưỡi lên trên thân đối phương, hai nắm đấm như mưa trút xuống đầu và ngực đối phương. Tên to con ngoài việc đưa tay đỡ đòn, không có chút sức hoàn thủ nào, Ngô Thiệu Đình ở trên cao nhìn xuống, quyền nhanh như chớp, khiến hắn không thể nào đoán trước được hướng tấn công mà lãnh đủ mấy quyền.

Xung quanh, tất cả binh sĩ đều trợn mắt há mồm, bọn họ vạn lần không ngờ Ngô Thiệu Đình lại dùng chiêu tập kích, chỉ là Ngô Thiệu Đình vóc dáng nhỏ hơn tên to con một đoạn, bây giờ lại cưỡi lên người đối phương, hai người nhìn qua thật buồn cười!

Ngô Thiệu Đình đánh một hồi, bỗng nhiên tay trái biến chiêu, lập tức chế trụ cổ tay tên to con, tay phải đấm thẳng vào mũi đối phương.

“A a! Fuck you a!” Tên to con ôm mũi đau đến không chịu nổi.

Ngô Thiệu Đình cười lạnh, từ trên người đối phương đứng lên, đồng thời còn vỗ vỗ hai cánh tay. Hắn vừa rồi sử dụng chính là Ukraine quật ngã thuật agnikempo, thế kỷ hai mươi mốt xem « ngòi nổ » bộ phim này đều biết. Đương nhiên, đây chỉ là tiểu thí ngưu đao, nếu hắn sử dụng chân chính đặc chủng thuật cách đấu, vậy đối phương kết quả khả năng không chết cũng bị thương.

Tên to con lăn lộn trên mặt đất kêu một hồi, dần dần lại hồi phục, hắn đưa tay lên che mũi nhìn, phát hiện không có máu, chỉ dính một chút nước mũi mà thôi.

Ngô Thiệu Đình không để ý đến đối phương, hắn chậm rãi đi tới trước mặt thuộc hạ, nói: “Các ngươi đừng tưởng ta vừa rồi đánh lén là hành vi vô sỉ, ta nói cho các ngươi biết, trên chiến trường không có từ ‘vô sỉ’. Chỉ cần có thể giành được thắng lợi, ngươi có thể sử dụng bất kỳ thủ đoạn nào.”

Những lời này khiến mọi người đều cảm thấy kinh ngạc, nhưng nghĩ kỹ lại thấy hợp tình hợp lý. Binh pháp có câu “binh bất yếm trá”, hành quân tác chiến kết quả là “thắng lợi” hoặc “thất bại”, nhưng phản ứng tới binh sĩ trên thân thì là “sống” hoặc “chết”. Người vì cầu sinh có thể làm ra chuyện gì, đâu còn để ý đến “vô sỉ”, “đạo đức” nữa.

Ngô Thiệu Đình dừng một chút, tiếp tục chỉ vào tên to con đang bò dậy, nói thêm: “Các ngươi cũng thấy, chính vì hắn ngay từ đầu không phòng bị đầy đủ, mới bị ta đánh lén. Đây cũng là lý do ta phải tiến hành huấn luyện đột kích ban đêm cho các ngươi, các ngươi phải luôn đề phòng, nếu không kết quả sẽ giống như hắn.”

Sau trạm gác, đám binh sĩ đều cảm xúc dâng trào. Lúc trước, bọn hắn còn thấy Ngô đại nhân quá đỗi bỉ ổi, nhưng giờ phút này lại chuyển sang bội phục.

Tên to con thở hồng hộc mấy tiếng, mặc dù biết vừa rồi Ngô Thiệu Đình thủ hạ lưu tình, không đánh nát mũi mình, đồng thời cũng thấy câu nói "vì thủ thắng, không từ thủ đoạn" của đối phương rất có lý, nhưng cơn giận vì bị bẽ mặt lúc trước há dễ nuốt trôi? Hắn thầm nghĩ: Đã ngươi nói không từ thủ đoạn, vậy lão tử liền lấy đạo của người trả lại cho người.

Nghĩ đến đây, hắn bỗng nhiên xông tới bóng lưng Ngô Thiệu Đình, thừa dịp Ngô Thiệu Đình đang huấn thị thủ hạ, ra tay một kích, lập tức lật nhào Ngô Thiệu Đình xuống đất.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.