1908 Đại Quân Phiệt

Lượt đọc: 4438 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
chuong-18

❊ ❊ ❊

"Các ngươi không cần kinh ngạc. Kỳ thực vấn đề này liên quan đến tố chất của quan chỉ huy," Ngô Thiệu Đình thong thả bước đến trước mặt mọi người, cất giọng đầy khí thế, "Nếu lãnh đạo của các ngươi ưu tú, thì hắn tuyệt đối sẽ không ban hành mệnh lệnh vô lý. Còn về những mệnh lệnh sai lầm, đó là điều không thể tránh khỏi, nhưng một vị quan chỉ huy ưu tú có thể giảm thiểu số lần sai lầm. Bởi vậy, từ xưa đến nay, việc dùng người hiểu mình là đạo lý vô cùng quan trọng."

"Thì ra là thế..."

"Vấn đề này đến đây là kết thúc, bây giờ nói những điều này cũng vô dụng. Nếu các ngươi không may theo một tên tráng cư (tiếng Quảng Đông: đồ ngốc) làm đại lão, thì chỉ có thể coi như vận rủi của các ngươi." Ngô Thiệu Đình cắt ngang những suy nghĩ của đám người.

Các binh sĩ tuy hiểu được lời Ngô Thiệu Đình nói, nhưng trong lòng vẫn còn một nghi vấn, đó là vị Ngô đại nhân này rốt cuộc có phải là một quan chỉ huy ưu tú hay không? Chỉ có điều, nhất thời không ai dám tùy tiện hỏi, bởi vì theo họ, Ngô đại nhân có thể du học, chắc hẳn là một người có năng lực.

Ngô Thiệu Đình đi đến trước mặt Lý Văn Khải, lấy khẩu súng trường từ tay hắn, sau đó lui về phía trước đội ngũ, nói: "Bây giờ các ngươi hãy nhìn cho kỹ, xem nên làm thế nào để nhanh chóng xông lên!"

Nói xong, hắn dùng tư thế chuẩn xác giơ súng trường lên, biểu diễn cho các binh sĩ xem một lần.

Sau khi biểu diễn xong, hắn cho mười một binh sĩ cầm súng lúc nãy ra khỏi hàng, tự mình phân tích từng động tác.

"Giảm thấp thân người xuống, như vậy ngươi có thể tránh được bốn phần đạn."

"Chạy cho nhanh, bởi vì ngươi đang phơi mình trước họng súng của địch."

"Nghiêng súng về phía trước để che chắn trước người, nó có thể giúp ngươi bảo vệ lồng ngực, đồng thời tùy thời có thể phản kích!"

"Ghi nhớ, họng súng không được chĩa vào bản thân và đồng đội!"

"Tuyệt đối không được ảnh hưởng đến việc bắn của đồng đội, như vậy chỉ khiến ngươi và đồng đội cùng nhau xong đời."

Trải qua mấy giờ huấn luyện, cuối cùng các binh sĩ sau trạm gác cũng miễn cưỡng nắm được cách xông lên nhanh chóng.

Kể từ hôm nay, Ngô Thiệu Đình mỗi ngày đều cho binh sĩ ôn lại nội dung huấn luyện của ngày hôm trước, sau đó lại dạy những động tác tác chiến mới. Hắn yêu cầu binh sĩ phải thuộc lòng khẩu quyết, nếu không sẽ bị phạt. Sai một lần phạt chạy quanh thao trường một vòng, lần thứ hai phạt năm vòng, lần thứ ba sẽ bị trừ một lượng tiền trong quân tiền tháng đó.

Vì thế, các binh sĩ ban ngày huấn luyện xong động tác, ban đêm trở về doanh trại còn phải học thuộc lòng khẩu quyết. Nhiều lần có người nửa đêm đi tiểu, còn nghe được người cùng phòng đang lẩm bẩm khẩu quyết trong mơ.

Tuần thứ ba bắt đầu, Ngô Thiệu Đình lại tăng cường độ huấn luyện thể chất. Mỗi ngày chạy thao, hắn ra lệnh các binh sĩ gánh bao cát, trọng lượng bao cát tăng dần từ năm cân đến hai mươi cân. Đồng thời, hắn còn dạy các binh sĩ học nằm ngửa ngồi dậy, chống đẩy, hít xà, ngồi xổm sâu... và dùng những động tác này thay thế cho các hình phạt thể chất.

Mặc dù các binh sĩ ngày càng cảm thấy mệt mỏi, nhưng cuộc sống cũng phong phú hơn không ít.

Cuối tháng tư, trời đã vào đêm. Nơi đóng quân của trạm gác đã không còn thói quen ngủ nướng, mỗi ngày huấn luyện xong, các binh sĩ đều mệt đến rã rời, ăn cơm tối qua loa một chút, vừa dính giường đã ngủ say. Trước kia còn có binh sĩ từ các nơi đóng quân khác chạy đến giao lưu, bây giờ những người ở các trạm gác khác thấy vị quan mới của trạm gác sau hành hạ binh lính đến chết đi sống lại, đều ôm thái độ đứng ngoài xem cuộc vui và kính nhi viễn chi, hiện tượng giao lưu cũng dần biến mất.

Có thể nói, một tháng qua, trạm gác sau đã có hương vị "hạc giữa bầy gà".

Nhưng binh sĩ ở các trạm gác khác không hề cảm thấy xấu hổ, ngược lại còn cho rằng vị đại nhân mới của trạm gác sau chỉ biết khoe khoang.

Trong túc xá của sĩ quan, Ngô Thiệu Đình xem một quyển sách mang từ Đức về, coi như luyện tập tiếng Đức. Gần mười một giờ, hắn rửa mặt, mặc vào một bộ quần áo thường ngày rồi vội vã đi ra ngoài.

Ba ngày trước, hắn đã nảy ra một ý tưởng, huấn luyện binh sĩ trạm gác sau cũng đã được một tháng, đã đến lúc cho họ một chút rèn luyện đột kích. Ở thế kỷ hai mươi mốt, hắn cũng không thiếu những bài huấn luyện kiểu này, binh sĩ trạm gác sau còn sướng hơn nhiều, dù sao ở niên đại này còn chưa có "nội vụ", nếu nửa đêm đến đột kích kiểm tra nội vụ, e là có thể chơi chết tất cả mọi người.

Đến khoảng đất trống nhỏ của trạm gác sau, Ngô Thiệu Đình hít một hơi thật sâu, gân cổ lên hô lớn: "Tập hợp! Tất cả mọi người tập hợp! Mười phút mặc quân phục, toàn bộ ra xếp hàng, người đến muộn tháng sau trừ hết quân tiền."

Vừa gào thét, hắn vừa đi đến trước một căn phòng gần nhất, quyền đấm cước đá vào cửa, "lốp bốp" một hồi ầm ĩ.

Chỉ trong nháy mắt, nơi đóng quân của trạm gác sau từ yên lặng bừng tỉnh, mỗi doanh trại đều truyền đến những âm thanh hoảng loạn.

"Fuck you a, có phải muốn đánh trận không?"

"Giày của ta đâu? Giày của ta đâu? Si tuyến, còn không đốt đèn!"

"Bên cạnh, dẫm lên bụng ta, ôi uy..."

"Là Ngô đại nhân, là giọng của Ngô đại nhân."

"Có chuyện gì vậy, nửa đêm nửa hôm thế này..."

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.