Xuyên Không Thành Ninh Thải Thần

Lượt đọc: 7181 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 253
Phó thị song châu

❊ ❊ ❊

“Tuân mệnh.”

Cuối cùng, cung nữ kia rời đi, lui ra khỏi cung điện. Thế nhưng trong lòng nàng ta có chút khó hiểu. Theo cách nhìn của nàng, Đức Phi và Thục Phi quan hệ vẫn luôn không tốt, thường xuyên minh tranh ám đấu. Hiện tại Đức Phi nửa đêm vào phủ Đại tướng quân Ninh Thải Thần, bất luận là xuất phát từ nguyên nhân gì, tuyệt đối cũng không phải chuyện vẻ vang gì. Đường đường là phi tử Lương quốc mà ban đêm lại tư hội với Đại tướng quân Lương quốc, tuyệt đối là sửu văn kinh thiên động địa. Nếu như đem tin tức này báo cho Chu Tắc, kết quả gần như không cần nói cũng biết. Đức Phi đa phần sẽ không có kết cục tốt đẹp, dù cho không chết thì lãnh cung tuyệt đối là nơi phải vào. Nàng ta nghĩ không thông, cơ hội tốt như vậy, tại sao Thục Phi lại buông tha? Bất quá tuy trong lòng khó hiểu, nhưng nàng cũng hiểu chừng mực, biết làm cung nữ thì điều gì không nên hỏi thì không được hỏi nhiều, liền cung thân lui ra ngoài.

Trong đại điện vắng lặng, Thục Phi một mình lười biếng nằm trên giường, khoác trên mình áo choàng phấn hồng, bờ vai thơm nửa lộ. Nàng sinh ra tuyệt mỹ, mái tóc thanh ti rũ xuống trước ngực cao vút, tư thái ung dung, gợi cảm phong mãn, trên khuôn mặt tuyệt mỹ, đôi mắt đẹp vũ mị động nhân.

“Ninh Tiến Chi.” Thục Phi đôi mắt đẹp khẽ nheo lại, trong mắt ánh sáng chập chờn bất định: “Rốt cuộc ngươi là dạng người thế nào?”

---❊ ❖ ❊---

“Hỗn trướng, hỗn trướng! Hắn Ninh Tiến Chi rốt cuộc muốn làm cái gì, muốn tạo phản sao?”

Bên ngoài cung, phủ Phó gia, trong thư phòng, Phó Thiên Cừu sắc mặt khó coi gào thét. Ông thật sự tức điên lên rồi, ông không ngờ tới, đêm nay lại xảy ra chuyện như thế. Kiêu Kỵ Doanh trực tiếp chém giết cả nhà Mộ gia, Cừu gia, Lý gia, Trần gia. Nếu như chỉ là Mộ gia, Cừu gia thì ông còn có thể lý giải, dù sao lần này việc ở Hoàng Môn Pha, tội danh của Cừu Minh Hải, Mộ Nhân Phủ cũng không nhẹ, đủ để sao nhà diệt tộc. Thế nhưng Lý gia, Trần gia cũng không thể hạnh miễn. Những gia tộc này vốn dĩ đều là người thuộc phe Cừu Minh Hải, Mộ Nhân Phủ, từng cùng nhau tham gia đối phó Ninh gia. Việc này rất rõ ràng, Ninh Thải Thần là đang mượn đề tài để phát huy, hiển nhiên muốn đuổi tận giết tuyệt nhân mã của phe Mộ Nhân Phủ……

Đây mới là điều khiến Phó Thiên Cừu phẫn nộ nhất. Ông vốn không phải người như Mộ Nhân Phủ một lòng nhắm vào Ninh Thải Thần, ngược lại, đối với Ninh Thải Thần, ông rất hâm mộ, coi trọng, vì có Ninh Thải Thần, Lương quốc mới được bảo toàn. Thế nhưng cách làm hôm nay của Ninh Thải Thần, mượn đề tài phát huy, thanh trừ dị kỷ, hơn nữa còn là trong tình huống Chu Tắc hôn mê, không có vương mệnh, đây chính là vượt quyền, càng tỏ ra vô pháp vô thiên. Đây mới là điều khiến ông phẫn nộ nhất, hơn nữa theo cái chết của Mộ Nhân Phủ, Cừu Minh Hải và những người khác, có thể dự đoán được, triều cương Lương quốc tất nhiên sẽ nghênh đón một trận đại loạn.

“Ai.”

Sau khi phẫn nộ, Phó Thiên Cừu lại cảm thấy một trận bất lực sâu sắc. Ngồi trên ghế, vốn tưởng rằng Lương quốc có được một Ninh Thải Thần sẽ bước lên một tầm cao mới, nhưng hiện tại lại khiến ông cảm thấy ngày càng vô lực, ông đã nghĩ sự việc quá đơn giản rồi.

“Cha, đêm đã khuya thế này, uống chút trà, làm ấm người đi ạ.”

Đúng lúc này, một đạo thanh âm thanh thúy vang lên, sau đó liền thấy một nữ tử tuyệt mỹ bước vào. Mắt sáng như trăng, mày liễu cong cong, ngũ quan tinh xảo uyển nhược như bước ra từ trong họa. Thân hình cao gầy, một thân bạch y, đầy đầu tóc đen như dải lụa, một lọn tóc thanh ti rũ xuống trước ngực, bưng trà đi vào. Nếu Ninh Thải Thần ở đây, nhất định sẽ trợn tròn mắt, bởi vì người này lớn lên gần như giống hệt Nhiếp Tiểu Thiến, rất khó tìm ra chút khác biệt nào. Nếu nhất định phải nói sự khác biệt, có lẽ Tiểu Thiến là quỷ, còn nữ tử này, lại là người.

“Thanh Phong.”

Phó Thiên Cừu nhìn về phía người tới, chính là đại nữ nhi của ông, Phó Thanh Phong.

“Cha, để con đấm bóp vai cho cha.” Lại một đạo thanh âm vang lên, chỉ thấy một nữ tử đi sát phía sau Phó Thanh Phong bước ra. Đây là một nữ tử mỹ diễm, thân hình cao gầy một mét bảy, không hề thấp hơn Phó Thanh Phong, cũng một thân bạch y, mắt to, mày liễu, lớn lên rất xinh đẹp, khi cười hai bên má lộ ra lúm đồng tiền xinh xắn, đó là em gái của Phó Thanh Phong, Phó Nguyệt Trì, cũng là con gái thứ của Phó Thiên Cừu.

Trong lúc nói chuyện, nữ tử đã đi tới sau lưng Phó Thiên Cừu, bắt đầu xoa bóp vai cho ông. Phó Thanh Phong thì bưng trà đặt lên thư trác trước mặt Phó Thiên Cừu, sau đó cũng đứng ở phía sau Phó Thiên Cừu, cùng Phó Nguyệt Trì mỗi người một bên xoa bóp vai cho Phó Thiên Cừu.

“Muộn thế này rồi, hai đứa còn chưa nghỉ ngơi sao.”

Nhìn hai cô con gái trước mắt, trên mặt Phó Thiên Cừu không khỏi lộ ra một tia nụ cười. Cả đời ông không có con trai, chỉ có hai cô con gái, bất quá trong lòng ông lại rất mãn nguyện. Tuy rằng Phó Thanh Phong và Phó Nguyệt Trì đều là nữ nhi thân, nhưng đều rất hiểu chuyện, hơn nữa hai chị em lớn lên xinh đẹp đại phương, cũng tinh thông tài nghệ, còn học được chút võ nghệ, đối với hai cô con gái này, vẫn luôn là niềm tự hào của ông……

“Có chút không ngủ được, bên ngoài ồn ào quá, liền qua xem cha một chút.” Phó Thanh Phong đáp, sau đó lại hỏi: “Vừa rồi thấy cha hình như có chút tức giận, còn nhắc đến Ninh tướng quân, có phải bên ngoài xảy ra chuyện lớn gì không ạ, có liên quan đến Ninh tướng quân?”

Phó Thanh Phong hỏi, vừa rồi nàng và Phó Nguyệt Trì đều vẫn luôn ở trong phủ, không hề ra ngoài, bất quá tiếng ồn ào bên ngoài lại nghe được rành mạch. Lúc vừa tới lại thấy dáng vẻ khí cấp bại hoại của Phó Thiên Cừu, không khỏi hỏi.

“Đúng vậy, cha, ban ngày nghe nói triều đình xuất hiện phản tặc, muốn mưu hại Vương thượng và Ninh tướng quân, lại xảy ra chuyện gì nữa ạ?” Phó Nguyệt Trì cũng hỏi, trong đầu lại vô thức hiện lên một bóng dáng mặc chiến giáp màu bạc trắng, cưỡi trên chiến mã, anh võ tuấn nhã. Lần đó, là lúc Ninh Thải Thần tiến nhập Nghiệp Đô thành, Vương thượng Chu Tắc tự mình dẫn đầu văn võ bá quan đi nghênh đón, nàng cũng ở một góc trong đám người, nhìn Ninh Thải Thần lúc đó, từ sau lần đó, bóng dáng kia liền không thể phai mờ trong tâm trí.

“Có phải Ninh tướng quân đã làm chuyện gì không tốt không ạ?”

Phó Thanh Phong quan sát sắc mặt, thấy sắc mặt Phó Thiên Cừu có chút khó coi, liền lên tiếng.

“Đâu chỉ là không tốt, đơn giản là vô pháp vô thiên.” Nhắc tới đây, sắc mặt Phó Thiên Cừu liền trở nên khó coi.

“Cha, rốt cuộc là sao ạ, Ninh tướng quân làm sao vậy?” Phó Nguyệt Trì ở phía sau lại gấp gáp hỏi. Bất quá nói xong, nàng liền cảm giác ngữ khí của mình có chút không đúng, vội vàng ngậm miệng, bất quá may là hình như Phó Thiên Cừu không chú ý tới điểm này.

Phó Thanh Phong nhìn Phó Nguyệt Trì bên cạnh một cái, trong mắt lộ ra một tia dị sắc, suy đoán ——

“Nghe nói lần này ở Hoàng Môn Pha là Mộ Thừa tướng, Cừu đại nhân câu kết Xích Dực Quân muốn mưu hại Ninh tướng quân, chẳng lẽ là Ninh tướng quân trở về, muốn động thủ với Mộ Thừa tướng và Cừu đại nhân.”

“Nếu chỉ như vậy, thì tốt rồi.” Phó Thiên Cừu thở dài một hơi.

“Chẳng lẽ không phải sao? Vậy còn có chuyện gì?” Phó Nguyệt Trì hỏi.

“Mộ gia, Cừu gia, Lý gia, Trần gia…… đều bị Kiêu Kỵ Doanh giết rồi, hơn hai ngàn người, vừa mới bị Kiêu Kỵ Doanh chém đầu tại Ngọ Môn……”

“A!”

Lần này, miệng cả hai người Phó Thanh Phong và Phó Nguyệt Trì đều há hốc, kinh hô lên.

“Ai, thôi bỏ đi, không nói nữa, hai đứa đi ngủ đi, để ta một mình tĩnh tâm một chút……”

“A… Dạ.” Phó Nguyệt Trì có chút thất thần đáp một câu.

“Cha, người cũng nghỉ ngơi sớm đi ạ, đêm lạnh.”

Phó Thanh Phong quan tâm nói một câu, sau đó cùng Phó Nguyệt Trì bước ra khỏi thư phòng.

“Tỷ tỷ, tỷ nói Ninh tướng quân là dạng người gì nhỉ, những người này đều là Ninh tướng quân hạ lệnh giết sao, đó là hơn hai ngàn mạng người a.” Trên đường, Phó Nguyệt Trì nhìn về phía Phó Thanh Phong hỏi: “Tỷ nói Ninh tướng quân rốt cuộc là người tốt hay người xấu nhỉ?”

“Cái này sao ta biết được, ta lại chưa từng gặp?” Phó Thanh Phong nói: “Huống hồ, làm tướng quân, người nào mà chẳng sát phạt, hơn nữa lần này Cừu Minh Hải, Mộ Nhân Phủ những kẻ này cố ý mưu hại, chết cũng là đáng đời.”

“Nói vậy, Ninh tướng quân là người tốt rồi.” Phó Nguyệt Trì nói, nhìn về phía Phó Thanh Phong, trên mặt có chút kinh hỉ.

“Ngạch, cái này……” Phó Thanh Phong nghĩ một chút, lại bị hỏi khó, sau đó lại cảm thấy không đúng, nhìn về phía Phó Nguyệt Trì: “Muội để ý Ninh tướng quân là người tốt hay người xấu làm gì?”

“A… đâu có……”

Mặt Phó Nguyệt Trì đỏ lên, kinh hãi nói. Phó Thanh Phong lại ánh mắt khẽ động, nhìn biểu hiện này của Phó Nguyệt Trì, làm sao mà không nhìn ra điều gì, kinh nghi nói ——

“Muội không phải là thích Ninh tướng quân rồi chứ, muội còn chưa từng gặp mặt người ta……”

“Ai bảo thế, lần trước Ninh tướng quân tiến thành muội có nhìn thấy mà.” Phó Nguyệt Trì phản bác, bất quá nói xong, cảm nhận được ánh mắt của Phó Thanh Phong, sắc mặt liền đỏ ửng lên, đầu cúi thấp xuống, nói khẽ một câu: “Tỷ tỷ, muội đi ngủ trước đây, chúc ngủ ngon.”

---❊ ❖ ❊---

“Đêm đã khuya rồi, nương nương còn không hồi cung sao?”

Phía bên kia, Đại tướng quân phủ, trong nội viện, Ninh Thải Thần một thân bạch y, mày hơi nhíu, nhìn Đức Phi trước mắt.

“Ninh tướng quân vội vàng không muốn nhìn thấy thiếp thân đến vậy sao?” Đức Phi lại doanh doanh cười, nhìn Ninh Thải Thần trước mắt, đôi mắt đẹp như một làn thu thủy.

“Ta chỉ là lo lắng, nương nương ở đây lâu rồi, nếu để người khác biết được, sợ rằng không tốt cho nương nương.”

“Sao, Ninh tướng quân sợ rồi?” Lời Ninh Thải Thần vừa dứt, Đức Phi lại khẽ nhướn đôi mắt đẹp, tựa hồ như khiêu khích.

“Nàng đây là đang câu dẫn sao?” Ninh Thải Thần lên tiếng, nhìn Đức Phi trước mắt, không thể không nói, Đức Phi sinh ra rất xinh đẹp, trách không được Chu Tắc bị nàng mê hoặc đến thần hồn điên đảo. Rõ ràng đã ngoài ba mươi tuổi, trông lại như thiếu phụ hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi. Một thân hoa bào, đầu cài phượng thoa, ngũ quan tinh xảo, mày liễu, da thịt tuyết trắng, môi hồng kiều diễm như lửa, một đôi mắt phượng có một loại mị ý không thể hóa giải, thân hình phong mãn cao gầy, đôi gò bồng đào trước ngực cao vút, dường như muốn làm rách y phục, nhất là trên người tỏa ra một loại quý khí ma mị.

“Ngươi dám không?”

Đức Phi khóe miệng nhếch lên, đôi mắt đẹp nhìn về phía Ninh Thải Thần, trực tiếp liếc một cái đưa tình.

“Nữ nhân của Vương thượng, Quý phi, quả thực rất có sức hấp dẫn.” Ninh Thải Thần khóe miệng nhếch lên, mục quang nhìn về phía Đức Phi, mục quang trở nên có tính xâm lược, tùy ý quét qua bộ ngực cao vút của Đức Phi vài cái. Không thể không nói, Đức Phi thật sự rất hợp khẩu vị, có phong tình của thiếu phụ, hơn nữa bản thân vũ mị động nhân, nhất là thân phận Quý phi, kích thích hormone của con người. Đối với nam nhân mà nói, nữ nhân có thân phận cao quý luôn dễ dàng kích khởi lòng chinh phục.”

Trên khuôn mặt mỹ diễm của Đức Phi lộ ra nụ cười phong tình vạn chủng, nhìn Ninh Thải Thần, bất quá khoảnh khắc tiếp theo, sắc mặt nàng cứng lại.

“Nàng đi đi, ta không thích nữ nhân mang tâm cơ với ta.” Sắc mặt Đức Phi đột nhiên cứng đờ, lời của Ninh Thải Thần nằm ngoài dự liệu của nàng.

“Nữ nhân ta muốn, cả thân thể và trái tim đều phải thuộc về ta.” Ninh Thải Thần lại lên tiếng, nói xong, xoay người rời khỏi nội viện.

Đức Phi ngẩn người tại chỗ một lúc, nhìn bóng lưng Ninh Thải Thần biến mất, đột nhiên khóe miệng nhếch lên, lộ ra một tia nụ cười ——

“Thật là một nam nhân bá đạo, ngươi không thích ta, nhưng mà, ta lại thấy hứng thú với ngươi rồi đây.”

---❊ ❖ ❊---

“Tướng quân, Đức Phi đi rồi.”

Vài phút sau, trong thư phòng, một thị vệ bước vào hướng Ninh Thải Thần bẩm báo.

“Đi rồi sao, tốt lắm, ngươi cũng đi nghỉ ngơi đi.”

“Tuân mệnh.”

Thị vệ kia rời đi, Ninh Thải Thần lại trở về nội viện, bất quá trong tay hắn, đã có thêm một cuốn cổ kinh tỏa ra tử quang ——《 Lôi Đế Pháp Kinh 》.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:253
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.