Vũ Trụ Và Hoa Sen

Lượt đọc: 471 | 1 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tướng De Gaulle đã gửi tôi sang Thụy Sĩ như thế nào…

❊ ❊ ❊

Việt Nam có các trường đại học tốt, nơi người ta có thể nghiên cứu các khoa học thực nghiệm và trở thành một kĩ sư, bác sĩ hoặc dược sĩ. Nhưng với các khoa học cơ bản như vật lí thì không. Do đó, tôi cần phải ra nước ngoài để tiếp tục học cao hơn. Vào thời kì này, chính phủ Nam Việt Nam vẫn cho các sinh viên giỏi hoãn nghĩa vụ quân sự đến khi kết thúc khóa học. Được đào tạo trong một trường Trung học Pháp, nên nước Pháp là sự lựa chọn đương nhiên của tôi. Các thầy giáo của tôi đã làm cho tôi mơ tưởng tới khả năng đến Paris học các lớp dự bị và thi vào một trường lớn, như trường Cao đẳng Sư phạm hay Đại học Bách khoa, chẳng hạn. Theo lời khuyên của họ, tôi đã ghi danh vào trường trung học Louis-le-Grand, trường đã nhận tôi vào lớp dự bị chuẩn bị cho khóa thi vào tháng 9 năm 1966. Nhưng số phận đã can thiệp.

Ngay trước khi tôi chuẩn bị tới Paris, trong chuyến thăm Campuchia, Tổng thống Pháp De Gaulle đã đọc một bài diễn văn nổi tiếng vào ngày 1 tháng 9 năm 1966, tại Phnom Penh. Trong bài diễn văn này, Tổng thống Pháp đã tuyên bố một cách mạnh mẽ và rõ ràng rằng cần phải đưa Đông Nam Á trở thành một vùng trung lập và tự do, hoàn toàn không chịu ảnh hưởng của ngoại bang. Nói cách khác, Hoa Kì cần phải rút ngay khỏi Nam Việt Nam và để người Việt tự giải quyết tranh chấp nội bộ của họ. Nhìn về quá khứ thì lịch sử đã nhất trí với De Gaulle. Nhưng tuyên bố này đã không làm hài lòng chính phủ Nam Việt Nam, vì họ hiểu rõ rằng nếu không có quân Mỹ nâng đỡ thì khó có thể kháng cự được bằng quân sự với miền Bắc Việt Nam, và thế là họ quyết định cắt đứt quan hệ ngoại giao với Paris. Và như vậy mọi công dân Việt Nam đều không thể tới Pháp, kể cả để học tập. Kế hoạch đã được xây dựng rất kĩ càng của tôi bỗng nhiên tan thành mây khói!

Cần phải nhanh chóng tìm ra một giải pháp thay thế. Khôn ngoan nhất là quyết định học tại một nước nói tiếng Pháp, chờ cho đến khi mối quan hệ giữa Việt Nam và Pháp được cải thiện và tình hình được giải tỏa. Vì vậy, vào phút cuối cùng tôi đã chọn miền Thụy Sỹ nói tiếng Pháp, bởi vì thứ nhất là ở Lausanne có một trường kĩ sư nổi tiếng, trường Đại học Bách khoa Lausanne (EPUL), thứ nữa là tôi có người thân ở Genève, một trong những người chú của tôi làm đại sứ Nam Việt Nam tại Liên Hợp Quốc. Tôi đã đến Lausanne vào một ngày cuối tháng 9 năm 1966. Đây là chuyến xuất ngoại đầu tiên của tôi. Ngoài cú sốc về văn hóa, sự xa cách gia đình và cái lạnh của mùa đông Thụy Sĩ, điều làm tôi ấn tượng nhất là cảm giác an toàn khó tả của môi trường mới. Từ khi sinh ra, tôi đã luôn phải sống trong bầu không khí chiến tranh. Tôi không biết sống ở một đất nước thanh bình là như thế nào. Trong những tháng đầu tiên, tôi cảm thấy rất lạ là có thể đi dạo vào ban đêm mà không sợ gặp phải các nhóm biệt kích hay bị chặn lại bởi các trận chiến trên đường. Tôi dần khám phá ra rằng bóng tối không đồng nghĩa với mối đe dọa.

Ở Lausanne, tôi đã ghi danh vào khoa “Kĩ sư vật lí”, hi vọng được tiếp cận với vật lí cơ bản, mà tôi luôn đam mê. Nhưng tôi nhanh chóng nhận ra rằng tại một trường kĩ sư, khoa học được giảng dạy chủ yếu là “ứng dụng” hơn là cơ bản, các kĩ sư chỉ sử dụng các định luật đã được các nhà vật lí phát hiện. Người ta không đào tạo tôi làm nghiên cứu mà chỉ là áp dụng các định luật sẵn có vào các tình huống cụ thể. Sau vài tháng học mọi thứ đã trở nên rõ ràng: đây không phải là con đường mà tôi muốn đi theo.

Nguyên tác: Le Cosmos et le lotus Dịch giả: Phạm Văn Thiều & Phạm Nguyễn Việt Hưng
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.