Rời đi cũng tốt. Trong thành đang đồn đại ầm ĩ, chỉ khi họ rời đi, thời gian lâu rồi, mới bị người ta quên lãng...
Tại một vùng trời đất khác, Hiên Viên Mặc Trạch và Phượng Cửu đang nghỉ ngơi bên bờ biển. Nhìn biển rộng mênh mông phía trước nối liền với bầu trời, Phượng Cửu một tay chống cằm, nói: "Vùng trời đất này gần như đã bị chúng ta tìm khắp rồi, xem ra phải đổi sang vùng khác thôi. Chỉ là, lần này chúng ta nên chọn vùng nào để tìm đây?"
Hiên Viên Mặc Trạch trầm ngâm: "Thần nhi và Nguyệt Nhi tuy vì quan hệ của huyết chú mà chưa tỉnh lại khế ước thú, nhưng Hạo Nhi có Ngân Lang bên cạnh, bản thân thiên phú lại cao, có lẽ đã sớm phá giải huyết chú mà khôi phục lại cũng không chừng. Nhưng bấy lâu nay vẫn không có tin tức của chúng, liệu có phải nơi chúng ở không cách nào liên lạc với chúng ta? Bằng không, với sự thông tuệ của Hạo Nhi, chắc chắn sẽ tìm cách để chúng ta biết chúng đang ở nơi nào."
"Ý của chàng là, liệu chúng có đang ở phàm nhân giới?" Phượng Cửu khựng lại, kinh ngạc nhìn chàng.
"Không loại trừ khả năng này."
Hiên Viên Mặc Trạch gật đầu, nói: "Nơi Thiên Cơ Tử chỉ dẫn là hạ giới. Gần hai năm nay, chúng ta chỉ tìm ở những vùng tu tiên, lại rất ít khi đi kiểm tra ở những vùng phàm nhân. Nếu như chúng thực sự đang ở phàm nhân giới thì sao? Với thực lực của ba đứa trẻ, nếu đã đến nơi như vậy, lại không có truyền tống trục bên mình, chúng căn bản không thể vượt giới quay trở lại giới tu tiên được."
Nghe vậy, Phượng Cửu vội lấy bản đồ ra xem xét, loại trừ một số nơi, cuối cùng khoanh vùng một khu vực, nói: "Khu vực này toàn là địa giới phàm nhân, chỉ là nơi đây linh lực khí tức cực kỳ yếu, gần như không có người tu tiên nào đặt chân đến, nhưng địa thế lại rộng lớn. Dù có tìm từng chỗ một, e rằng nhanh nhất cũng phải mất hai ba năm thời gian."
"Đã có phương hướng rồi thì dù thế nào chúng ta cũng phải thử xem sao. Tuy nhiên, cũng đừng quá sốt ruột, ít nhất chúng ta biết ba đứa trẻ hiện vẫn an toàn." Hiên Viên Mặc Trạch nắm tay nàng nói.
"Ừm, ta biết, chàng yên tâm đi! Đã lâu thế này rồi, tâm thái của ta cũng đã điều chỉnh lại. Thiên Cơ Tử cũng từng nói, cuối cùng sẽ có một ngày chúng ta gặp lại chúng." Phượng Cửu mỉm cười, thở nhẹ một hơi, nói: "Hôm qua ta đã truyền tin về cho cha và mọi người, bảo họ đừng quá lo lắng. Ca ca ta còn hỏi hiện tại chúng ta đã đến nơi nào rồi."
Giọng nàng khựng lại một chút, nói tiếp: "Ta còn truyền tin bảo Đỗ Phàm và mọi người đều quay về đi, không cần phải đi khắp nơi tìm kiếm nữa. Nhưng họ nói quay về cũng chẳng có việc gì làm, nên đã hỏi ta về tin tức liên quan. Ta bèn đem những điều Thiên Cơ Tử nói kể cho họ nghe, chắc là họ cũng sẽ tìm theo hướng này."
"Đã vậy thì cứ để họ tìm thử ở giới phàm nhân xem sao!" Hiên Viên Mặc Trạch nhìn nàng, nói: "Nhiều người tìm, có khi lại có thể sớm tìm thấy chúng hơn."
"Dọc đường tuy bôn ba khắp nơi, nhưng ta thấy tu vi của chàng dường như có chút dao động, có phải sắp tiến giai rồi không?" Phượng Cửu hỏi, trong lòng vô cớ nhớ lại lời Thiên Cơ Tử nói hôm đó, tâm trí thoáng chút lo âu.
"Trên thế gian này nhiều người tu tiên như vậy, chưa từng nghe nói có ai bước vào cấp bậc Chí Tôn cả." Hiên Viên Mặc Trạch cười nói: "Huống hồ, tu vi của nàng và ta tiến cấp thần tốc, nay dù đã ở đỉnh phong Thần Vương, nhưng muốn bước vào cấp bậc Chí Tôn thì cũng chẳng phải chuyện dễ dàng."
Phượng Cửu cau mày, lo lắng nói: "Thiên lôi cấp bậc Chí Tôn không phải chuyện đùa, ta phải tìm thời gian luyện chế vài viên đan dược để chàng dự phòng mới được."