"Ha ha ha, chuyện này, lát nữa đến hậu viện ta sẽ nói rõ với mọi người sau! Bây giờ chúng ta vào trước đã, ta dẫn mọi người đi gặp ba đứa nhỏ, từ nay về sau chúng sẽ sống ở nhà chúng ta." Phan Ninh nói rồi làm động tác mời, nhường bọn họ đi trước.
Ba người liếc nhìn nhau, lúc này mới cất bước đi vào bên trong. Đối với việc người đến trước là Phan lão gia tử và Phan Hồng, hai người họ thong thả bước vào, đợi đến khi đi tới phía trước ngồi xuống, mới dời tầm mắt lên ba đứa trẻ.
Mà Phan phụ sau khi tiến vào trong nhìn thấy ba đứa trẻ, thần sắc cũng giống như hai người lúc nãy, mang theo vẻ kinh ngạc và bất ngờ, dường như không ngờ rằng ba đứa trẻ mà tiểu nhi tử mang về lại có bộ dạng như thế này.
Ông nhìn ba đứa trẻ đang ngồi đoan chính một cái, sau đó lại liếc tiểu nhi tử một cái, lúc này mới đi đến phía trước ngồi xuống.
"Ha ha, tổ phụ, phụ thân, đại ca, phu nhân, ta tới giới thiệu với mọi người một chút." Phan Ninh cười đứng ở giữa sảnh, nói với mấy người đang ngồi: "Ba đứa nhỏ này là ba anh em, đây là đại ca Hiên Viên Hạo, đây là Hiên Viên Mộ Thần, còn đây là Hiên Viên Mộ Nguyệt."
Nói đoạn, giọng hắn khựng lại một chút, nghiêng người sang, tay hơi hướng về phía ba đứa trẻ giới thiệu: "Vị này là tổ phụ của ta, đây là phụ thân ta, còn đây là đại ca ta, đây là phu nhân của ta. Người trong nhà ta, ngoài đại tẩu dẫn một đôi con về nhà mẹ đẻ ở tạm chưa trở lại, thì mọi người đều ở đây cả rồi."
Nghe vậy, ba đứa trẻ từ trên ghế bước xuống, cung kính hành lễ với bọn họ, đồng thanh gọi: "Gặp qua Phan thái gia gia, Phan gia gia, Phan bá bá, Thu di."
Cách xưng hô là trên đường Phan Ninh đã dặn dò chúng, cho nên ba đứa trẻ liền gọi theo lời ông dặn.
Mấy người đang ngồi nhìn ba đứa trẻ ngoan ngoãn như vậy, cũng gật gật đầu, trên mặt lộ ra một chút ý cười. Phan gia lão tổ nhìn hai đứa song sinh tuy còn nhỏ tuổi mà đã hiểu quy củ như vậy, trong lòng vui vẻ, nét mặt cũng dịu đi đôi chút, ông nói với ba đứa: "Phan Ninh đã nói với chúng ta rồi, từ hôm nay trở đi, các con cứ ở lại đây nhé! Cứ xem nơi này như nhà của mình là được."
"Ừm, đã tới đây rồi thì đừng khách khí, cứ an tâm ở lại là được." Phan phụ cũng gật đầu nói.
Phan Hồng nhìn ba đứa trẻ, ngập ngừng một lát rồi nói: "Nếu thiếu thứ gì, hoặc cần gì, cứ nói với Phan Ninh, nó sẽ sắp xếp cho các con."
"Vâng ạ." Ba đứa trẻ đáp.
"Đúng rồi, đây là con trai ta, tên là Phan Bác Thanh, sau này các con có thể cùng chơi với em ấy." Phan Ninh đi đến bên cạnh con trai mình, xoa xoa đầu thằng bé, cười hỏi: "Phụ thân mang bạn nhỏ về cho con đây, con có vui không?"
"Ưm ưm, vui ạ, đệ đệ muội muội trông đáng yêu quá." Cậu bé có khuôn mặt lanh lợi nhoẻn miệng cười, nhìn Hạo Nhi, rồi nói tiếp: "Ca ca cũng đẹp nữa." Chỉ là trông lạnh lùng quá, thằng bé không dám nhìn kỹ huynh ấy.
Nghe vậy, Phan Ninh không nhịn được khẽ cười thành tiếng, véo véo khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai.
Lúc này, phu nhân của Phan Ninh là Thu Di đứng dậy, hỏi: "Phu quân, hay là an bài ba đứa nhỏ ở viện nào đây?"
Nghe câu này, vài vị trưởng bối nhà họ Phan người thì nhìn Phan Ninh, người thì cụp mắt uống trà, nhưng đều dỏng tai lên nghe xem hắn sắp xếp thế nào.
"Để bọn nhỏ ở Nam Viện đi!" Phan Ninh cười nói: "Nam Viện thanh tịnh, môi trường cũng tốt, để ba anh em chúng ở cùng nhau, cũng có thể bầu bạn."
Nghe đến Nam Viện, đại công tử nhà họ Phan là Phan Hồng nhướn mày, có chút thú vị và bất ngờ.