Tiểu nhân nhi vừa nghe, đôi mắt khẽ sáng lên, không kìm được ngẩng đầu nhìn về phía hai người ca ca của mình.
Thấy vậy, Hạo Nhi lộ ra một nụ cười cưng chiều, đưa tay xoa xoa đầu nhỏ của muội muội, nói: "Nguyệt Nhi muốn thì cứ mua đi!" Hắn vừa nói, lại thấy Thần nhi bên cạnh cũng đang nhìn chằm chằm vào món đồ chơi bằng đất sét đó, bèn nói với người bán hàng: "Làm theo dáng vẻ của bọn chúng, mỗi đứa một cái."
"Được thôi, đợi một chút là xong ngay." Người bán hàng vui mừng, lập tức dùng đất sét màu các loại, dựa theo dáng vẻ của bọn chúng mà nặn ra những bức tượng nhỏ.
Chẳng bao lâu sau, một bức tượng nhỏ mặc váy phấn hồng, trên đầu thắt hai búi tóc nhỏ đã được nặn xong, người bán hàng mỉm cười đưa tượng qua: "Nào, tiểu cô nương, đây là của nhóc."
Nhìn bức tượng nhỏ sinh động như thật, Nguyệt Nhi vui vẻ cười rộ lên: "Thật sự rất giống, đây là một ta thu nhỏ nè!" Con bé ngẩng đầu nhìn Hạo Nhi, hỏi: "Đại ca, huynh không muốn sao?"
Hạo Nhi lắc đầu: "Đại ca không cần."
Một lát sau, người bán hàng đưa bức tượng còn lại cho Thần nhi, nói: "Nào, đây là của nhóc."
Thần nhi đón lấy, khuôn mặt nhỏ nhắn tuy ra dáng một tiểu đại nhân, nhưng cũng khó lòng che giấu vẻ vui mừng, cậu cẩn thận cầm lấy, tỉ mỉ quan sát, phát hiện quả thật nặn rất giống.
Hạo Nhi trả tiền xong liền dẫn bọn chúng rời đi, nói: "Đại ca dẫn các đệ đi ăn chút gì đó! Sau khi ăn xong, nếu các đệ còn muốn dạo chơi, đại ca lại cùng các đệ đi dạo."
"Nguyệt Nhi muốn ăn đùi gà." Nguyệt Nhi vui vẻ nói, một tay nắm lấy tay Hạo Nhi.
"Được." Hạo Nhi đáp lời, nhìn sang Mộ Thần bên cạnh, hỏi: "Thần nhi thì sao?"
"Đệ ăn gì cũng được." Tiểu gia hỏa nói, tỏ ý mình không hề kén ăn.
Ba đứa trẻ ăn mặc xuất chúng, diện mạo lại tinh xảo đi trên phố, vô cùng thu hút sự chú ý, chỉ là bản thân bọn chúng không hề hay biết, cứ thế vừa đi vừa dạo, cho đến khi tới một tửu lâu cao cấp.
Ở góc phố, mấy kẻ đang tựa vào tường cắn hạt dưa nhìn nhau, lộ ra một nụ cười bất hảo, sau đó liền tiếp tục theo dõi bên ngoài tửu lâu này.
"Ba đứa trẻ kia lớn lên đúng là đẹp ngoài sức tưởng tượng, hơn nữa ta đã quan sát, bên cạnh không có người lớn đi cùng, cũng không có hộ vệ theo sát." Một tên trong đó nói.
"Ba đứa trẻ này nhìn không giống con nhà bình thường, nhìn chất liệu quần áo trên người kia kìa, đoán chừng xuất thân từ danh gia vọng tộc nhỉ? Chúng ta thực sự muốn ra tay với mấy đứa này sao? Hơn nữa, đứa lớn nhất nhìn qua cũng sắp mười tuổi rồi! Độ tuổi này hơi lớn, đều hiểu chuyện cả rồi." Tên khác có chút do dự.
"Hắc hắc, ba đứa nhỏ này nhìn là biết người nơi khác đến, lại không có người lớn ở bên cạnh, diện mạo lại tinh xảo đẹp đẽ như thế, mấy đứa này mà bắt cóc được, chắc chắn bán được giá hời." Tên cầm đầu nói, ánh mắt khẽ lóe lên, trong lòng tính toán: "Đứa lớn thì thôi, tuổi lớn hiểu chuyện rồi, khó bán lại, ngược lại hai đứa nhỏ kia, cái bộ dạng nhỏ nhắn tinh xảo như thế kia, chắc chắn tranh nhau mua."
"Nhưng mà, nếu đây thực sự là tử đệ của thế gia nào đó, truy cứu tới thì chẳng phải..." Tên kia vẫn còn hơi lo lắng.
"Xì!"
Tên đó liếc hắn một cái, nói: "Làm cái nghề này của chúng ta, còn sợ bị người khác truy cứu sao? Kiếm tiền kiểu này thì phải gánh rủi ro đó, làm việc mà rụt rè sợ trước sợ sau thì làm được cái trò trống gì?"
Bị giáo huấn một trận, tên kia không khỏi cúi đầu xuống, lại nhỏ giọng hỏi: "Vậy chúng ta phải ra tay thế nào?"
"Ta sẽ nghĩ cách." Tên cầm đầu cười hắc hắc, đôi mắt nhỏ đảo liên hồi.