Phan phụ nghe thấy lời hắn, nghĩ tới những vết thương trên người Phan Hoằng, lúc này mới lau nước mắt, nói: "Đại phu đều nói nó không sống nổi nữa, chỉ xử lý đơn giản vết thương cho nó, coi như không sống được, ta cũng phải để nó ra đi một cách đàng hoàng."
Hạo Nhi ở bên cạnh giúp một tay, cậu sai người bưng tới một chậu nước sạch, giúp làm sạch vết thương một lần nữa. Nhìn thấy Phan phụ lấy thuốc ra định giúp Phan Hoằng bôi, cậu vội vàng đưa loại thuốc đã chuẩn bị sẵn tới.
"Phan gia gia, dùng thuốc trị thương của cháu đi ạ! Loại thuốc này rất tốt cho vết thương ngoài da." Hạo Nhi nói rồi đưa bình thuốc cho ông.
Phan phụ nhìn cậu một cái, gật đầu, cũng không nói gì thêm, liền nghiêm túc bôi thuốc giúp Phan Hoằng, băng bó lại toàn bộ vết thương trên người hắn.
Hạo Nhi nhìn đôi gân chân bị cắt đứt của ông, khẽ nhíu mày. Cậu có thể lấy đan dược tu bổ cho ông uống, cũng có thể lấy thuốc trị thương ngoài da để chữa trị những vết thương đáng sợ trên người ông, nhưng gân chân bị cắt đứt này, cậu lại không thể giúp được gì.
Nếu nương cậu ở đây, cậu nghĩ, nhất định sẽ có cách, chỉ tiếc là cha nương cậu đều không biết đang ở đâu.
"Phụ thân." Phan Ninh đi vào, nhìn người cha đang ngồi bên giường vẻ mặt bi thương, cùng với Hạo Nhi đang đứng ở một bên, bước chân hắn khựng lại một chút, lúc này mới đi vào trong.
"Phụ thân, để con canh giữ ở chỗ đại ca cho!" Hắn thật sự lo lắng phụ thân cũng không chịu nổi cú sốc này mà ngã xuống.
"Không, ta muốn ở đây canh giữ." Phan phụ lắc đầu, không muốn rời đi.
Thấy vậy, Phan Ninh thở dài trong lòng, nói với Hạo Nhi: "Hạo Nhi, cháu về trước đi!"
"Vâng." Hạo Nhi đáp một tiếng, nhìn Phan Hoằng trên giường một cái, lúc này mới xoay người đi ra ngoài.
Hạo Nhi không trực tiếp về viện, mà đi đến chỗ Bác Văn bọn họ. Vừa vào viện, liền thấy Mộ Thần và Mộ Nguyệt đang cùng Bác Văn, Bác Thanh, còn có Tuyết Nhi ngồi vây quanh bàn đá, Thập Thất thì đứng ở một bên.
"Đại ca!" Nguyệt Nhi nhìn thấy cậu, vội vàng chạy nhỏ bước đến bên cạnh cậu, ngẩng cái đầu nhỏ lên lo lắng hỏi: "Đại ca, đại ca, Hoằng thúc thúc sao rồi? Chú ấy đỡ hơn chút nào chưa?"
Hạo Nhi nhìn cô em gái bên cạnh, không khỏi lộ ra nụ cười cưng chiều, cậu giơ tay xoa xoa cái đầu nhỏ của cô bé, nói: "Đừng lo, Hoằng thúc sẽ không sao đâu, chú ấy chỉ là quá mệt, ngủ một lát thôi."
Nghe thấy lời này, mắt Nguyệt Nhi sáng lên, lộ ra nụ cười vui mừng: "Thế thì tốt quá, như vậy Bác Văn ca ca và Tuyết Nhi tỷ tỷ sẽ không mất cha nữa."
Thập Thất ở một bên nghe lời Hạo Nhi, trong lòng thở dài. Bọn họ tuổi còn nhỏ, căn bản không hiểu vết thương như vậy nặng đến mức nào, huynh đệ cùng là ám vệ nói với hắn, ngay cả ngự y tới cũng nói đại công tử không cứu được nữa, hơn nữa, là không qua khỏi đêm nay.
"Bác Văn ca ca, Tuyết Nhi tỷ tỷ, hai người đừng lo lắng, đại ca của đệ đã nói Hoằng thúc thúc sẽ không sao, chú ấy chỉ là mệt quá, ngủ một giấc là khỏe thôi." Nguyệt Nhi cười tủm tỉm nhìn bọn họ nói.
Đôi mắt sưng đỏ vì khóc của Tuyết Nhi mang theo một tia hy vọng, còn Bác Văn thì cúi đầu, không nói gì.
Vì xảy ra chuyện này, người lớn trong phủ cũng lần lượt ngã xuống, Hạo Nhi ba người liền ở lại đây bầu bạn với mấy đứa trẻ nhà họ Phan, cho đến tận tối, Hạo Nhi ba người mới trở về Nam viện.
Trở về Nam viện, đóng cửa phòng lại, hai đứa nhỏ ngồi trên giường nhìn đại ca của mình, Mộ Thần hạ thấp giọng hỏi: "Đại ca, có phải huynh đã đưa thuốc cho Hoằng thúc thúc uống rồi không? Chú ấy có thể sống sót đúng không?"