Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 55523 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4428
Mệnh tinh thắp sáng

❊ ❊ ❊

Nghe vậy, Phượng Cửu áy náy nói: "Đều là vì chúng ta mới hại huynh ấy thành ra như vậy."

Thiên Cơ Tử lại lắc đầu, cười nói: "Không, là ý trời vốn đã như vậy, là mệnh kiếp của cậu ta vốn dĩ phải trải qua kiếp nạn này. Hơn nữa, kiếp nạn sinh tử này đối với cậu ta mà nói cũng là một cơ duyên cực lớn. Tiên thân mới thành, không phải ai cũng có thể tu thành được, đây cũng là phúc phận của cậu ta."

"Tiền bối." Hiên Viên Mặc Trạch lên tiếng, nhìn Thiên Cơ Tử, nói: "Tiền bối có thể nhìn thấu thiên cơ, xin hãy chỉ điểm cho chúng ta, con của chúng ta hiện đang ở nơi nào? Có gặp nguy hiểm gì không? Chúng ta phải đi đâu tìm để có thể đón chúng trở về?"

Thiên Cơ Tử mỉm cười, lại lắc đầu: "Ta vừa rồi cũng đã nói, có một số việc, không phải các người muốn ngăn cản là được. Ý trời như thế, thiên mệnh đã thành, dựa vào sức của các người, cho dù có tìm được chúng về thì đã sao? Kiếp nạn mà chúng phải trải qua vẫn phải trải qua, nỗi khổ chúng phải chịu vẫn phải chịu. Đúng như người ta nói, là phúc không phải họa, là họa không tránh khỏi, các người hà tất phải cố chấp cưỡng cầu?"

Nghe thấy lời này, cả hai không khỏi im lặng. Ý này là bảo họ không cần phải đi tìm sao? Làm sao có thể chứ? Đó là con của họ, chúng còn nhỏ như vậy, làm sao họ có thể nhẫn tâm không đi tìm?

Phượng Cửu dừng một chút, nhìn ông ta, hỏi: "Tiền bối, Diệt Thế Hắc Liên đã tan biến theo cái chết của Ma Chủ, liệu có phải cũng đã bị tiêu hủy giữa thiên địa này rồi không?"

Thiên Cơ Tử vuốt râu cười hỏi: "Diệt Thế Hắc Liên tan biến, các người có nhìn thấy hạt giống của nó không?"

Tim Phượng Cửu đập thình thịch, ẩn ẩn có linh cảm không lành: "Ý ông là gì?"

"Đó là vật thượng cổ, hoa Hắc Liên dù có bị hủy diệt, cuối cùng cũng sẽ quy về nguyên bản mà trở thành hạt sen. Vật thượng cổ, há lại dễ dàng bị tiêu hủy như vậy sao? Chưa thấy hạt sen không có nghĩa là Diệt Thế Hắc Liên đã không còn tồn tại trên thế gian này." Thiên Cơ Tử chậm rãi nói, nhìn vẻ mặt thay đổi đột ngột của họ, cười nói: "Tuy nhiên, các người cũng không cần quá lo lắng, từ hạt sen cho đến khi hoa nở rộ không phải chuyện một sớm một chiều. Huống hồ hắc liên kia lại bị hủy diệt trong tình huống đó, có lẽ vài trăm năm, thậm chí vài ngàn năm sau cũng chưa chắc hắc liên đã hiện thế. Chỉ là..."

Ông dừng lời một chút, nhìn cả hai người nói: "Thiên đạo là thứ biến hóa khôn lường nhất, ai dám khẳng định được cơ chứ? Chỉ có thể nói, trong cõi u minh, mọi thứ đều đã có định số."

Hiên Viên Mặc Trạch và Phượng Cửu phát hiện ra, họ vốn mang theo hy vọng và mong chờ mà đến, thế nhưng sau khi nghe ông nói một tràng, lại cảm thấy tâm trạng ngày càng nặng nề hơn.

Lời của Thiên Cơ Tử này là có ẩn ý, nhưng lại không nói cho rõ ràng, thực sự khiến lòng họ thấp thỏm không yên mà lại hoàn toàn không có đầu mối.

"Tiền bối, thiên mệnh không phải không thể nghịch, thiên đạo cũng không phải không có biến số. Hiện tại, chúng con chỉ muốn biết, con của chúng con đang ở nơi nào? Có đang lâm vào hiểm cảnh hay không?" Giọng nói trầm thấp phát ra từ miệng Hiên Viên Mặc Trạch, hắn lại một lần nữa hỏi, ánh mắt thâm sâu nhìn thẳng vào Thiên Cơ Tử, quyết muốn hỏi cho ra nhẽ.

Thấy vậy, Thiên Cơ Tử mỉm cười, chắp tay sau lưng nhìn về phương xa, nói: "Lão phu đêm đêm quan sát tinh tú, mệnh tinh biến động, đại thế thiên hạ đều thu hết vào tầm mắt. Mà chúng, vốn là những người không có mệnh tinh, vốn dĩ không được thiên đạo dung nạp, vậy mà lúc chào đời lại xuất hiện dị tượng trên trời, được quân chủ tám phương đến chúc mừng ban phúc. Mà mới cách đây không lâu, trong tinh hải đã thắp sáng hai ngôi mệnh tinh, chói mắt vô cùng, có thể thấy là không hề tầm thường."

Ông nhìn về phía hai người, nói: "Nghĩ lại, các người cũng đã tốn không ít tâm tư vì chúng, hiện tại dù mệnh tinh có bị mây đen bao phủ thấp thoáng, nhưng cũng có phúc tinh bảo hộ, cho dù có gặp hiểm cảnh, cũng tự nhiên sẽ hóa nguy thành an."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:4408
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.