Nhìn thấy cảnh này, những người xung quanh đều trợn to mắt, giờ khắc này không một ai dám tiến lên.
Phượng Cửu nhàn nhạt liếc nhìn đám người kia một cái, tay khẽ động, phế đi toàn bộ tu vi của vị gia chủ đang quỳ trước mặt. Trong nháy mắt, tiếng kêu thảm thiết vang lên, khiến những người xung quanh hít một hơi khí lạnh.
“Nàng, nàng sao dám!”
Trưởng lão của mấy gia tộc khác không thể tin nổi nhìn người nữ tử vận hồng y kia. Rõ ràng thực lực của nữ tử này nhìn qua không mạnh, nhưng sức chiến đấu thể hiện ra lại kinh người đến thế, ngay cả đường đường là gia chủ cũng bị nàng phế bỏ tu vi trong chớp mắt. Chuyện này, chuyện này thật quá đáng sợ!
Những người cầm đầu các gia tộc khác thấy vậy liền muốn lui lại. Thế nhưng, vừa mới nhấc bước chân, âm thanh nhàn nhạt kia đã truyền tới.
“Các ngươi nghĩ rằng, còn có thể toàn mạng rời đi sao?”
Âm thanh nhàn nhạt ẩn chứa uy áp truyền tới, khiến họ cứng đờ tại chỗ, bước chân đang lùi lại cũng phải dừng hẳn, muốn lùi mà không dám lùi.
Đó là một loại uy áp trấn nhiếp trực tiếp đánh thẳng vào tâm hồn, như Thái Sơn áp đỉnh đè xuống khiến họ chỉ cảm thấy không khí trở nên ngột ngạt, ngay cả việc hít thở cũng trở nên khó khăn. Dưới uy áp ấy, hai chân họ mềm nhũn, "bịch" một tiếng quỳ xuống.
“A!”
“Quỷ Y tha mạng!”
“Là, là chúng ta có mắt không tròng... Quỷ Y tha mạng...”
Nếu nói trước đó họ không tin nữ tử hồng y này tự xưng là Quỷ Y, thì giờ phút này, họ lại không mảy may nghi ngờ. Bởi vì, ngoại trừ Quỷ Y Phượng Cửu trong truyền thuyết kia, thử hỏi còn ai dám cuồng vọng như vậy, còn ai lại mạnh mẽ đến nhường này?
Thế nhưng, mặc cho họ cầu xin thế nào, nữ tử hồng y kia cứ lặng lẽ nhìn họ. Ánh mắt lạnh lùng khiến họ không dám nhìn thẳng. Chỉ là, bảo họ tự phế tu vi để giữ mạng, họ lại thế nào cũng không xuống tay nổi.
Một vị lão giả vì nghe tin mà vội vã chạy tới đây, khi nhìn thấy Hiên Viên Mặc Trạch và Phượng Cửu, ánh mắt co rút lại: “Thanh Long Quân chủ, Quỷ Y!”
Lão lập tức vội vàng tiến lên hành lễ: “Bái, bái kiến Thanh Long Quân chủ, Quỷ Y.” Mồ hôi lạnh rịn ra từ trán, sắc mặt vì thế mà tái nhợt.
“Ngươi là người phương nào?” Phượng Cửu nhàn nhạt liếc qua, tầm mắt đặt trên người lão giả.
“Bẩm Quỷ Y, lão hủ, lão hủ là người của Ngô gia, vì biết người bên dưới gây chuyện nên đặc biệt tới xem thử, không ngờ lại mạo phạm đến Quỷ Y, xin Quỷ Y rộng lòng tha thứ.” Lão giả vội vàng nói, lưng hơi khom, không dám đứng thẳng người.
Nghe vậy, Phượng Cửu nhếch môi cười: “Đã như vậy, thế thì ngươi phế bỏ tu vi của mấy kẻ này đi! Chuyện này, ta sẽ không truy cứu nữa.”
Nghe vậy, lão giả vội vàng đáp ứng: “Vâng vâng, đa tạ Quỷ Y rộng lượng.” Lập tức, lão quay người nhìn mấy kẻ cầm đầu các gia tộc kia, trầm giọng quát: “Đám không có mắt các ngươi! Hôm nay Quỷ Y đại nhân đại lượng, còn không mau cút lại đây cho ta!”
Thế nhưng, đám người kia nào dám tiến lên, lúc này từng kẻ quỳ trên mặt đất, căn bản không còn sức đứng dậy, mặt mày trắng bệch như kẻ chết, môi run rẩy, ngay cả một câu cầu xin cũng không thốt nên lời.
Lão giả thấy vậy hừ lạnh một tiếng, thân hình chuyển động, tự mình ra tay phế bỏ tu vi của mấy tên cầm đầu kia. Đợi khi lão quay người muốn cáo lỗi với Thanh Long Quân chủ và Quỷ Y, lại thấy khi quay lại, hai người kia đã biến mất không dấu vết...
Thấy vậy, trái tim đang treo lơ lửng của lão cuối cùng cũng buông xuống, trút một hơi thật dài. Trời biết lão sợ họ truy cứu đến mức liên lụy cả gia tộc đến nhường nào. Giờ thấy họ đi rồi, cả người lão cũng mềm nhũn ngồi bệt xuống đất, hồi lâu vẫn không đứng dậy nổi.