Phan Hoằng và Phan Ninh nhìn về phía mấy đứa trẻ, thấy tuy rằng mấy đứa con nhà mình tướng mạo cũng không tệ, nhưng so với Hạo Nhi ba người thì dễ dàng bị lấn lướt hơn hẳn.
Điểm này thực ra họ đã sớm biết, chỉ là hôm nay nhìn lại, sự khác biệt này dường như càng rõ rệt hơn. Đặc biệt là Hạo Nhi hôm nay rõ ràng không giống ngày thường, trên người cậu, trong ánh mắt cậu, dường như đều thêm một loại cảm giác khó tả.
“Hôm nay ta cũng không có việc gì, hay là cùng các con đi ra ngoài đi! Vừa vặn ngồi hai cỗ xe ngựa.” Phan Ninh mỉm cười, nhìn về phía mấy đứa trẻ, hỏi: “Hôm nay các con có muốn đi đâu không?”
“Phụ thân, con muốn đi hái đào, bọn họ nói phía sau Hoàng Tự có một rừng đào lớn, bây giờ đã có đào để hái rồi.” Bác Thanh vội vàng nói.
“Ồ? Ai nói?” Phan Ninh nhướng mày nhìn con trai mình.
“Hạ nhân trong phủ nói ạ!”
“Hoàng Tự cách đây khá xa, giờ đi thì trời cũng không còn sớm nữa.” Hắn nhìn sắc trời nói: “Hơn nữa, bây giờ đi thì tối nay sợ là không kịp quay về.”
“Hoàng Tự có thể tá túc, nếu bọn trẻ thích thì cứ đến đó ở lại một đêm, ngày mai quay về cũng được mà.” Phan Hoằng mỉm cười, nhìn đệ đệ mình nói: “Hơn nữa, Hoàng Tự thanh u tĩnh mịch, ta cũng đã lâu không tới đó, vừa vặn lần này đi xem thử.”
Nghe vậy, Phan Ninh suy nghĩ một chút rồi nói: “Nếu đại ca đã nói vậy thì đi thôi! Ta đi nói với phụ thân một tiếng, các con lên xe ngựa trước đi.”
“Tuyệt quá!” Bác Thanh hưng phấn nhảy cẫng lên, trên mặt Bác Văn cũng lộ ra ý cười vui vẻ, Tuyết Nhi cười tươi rói tựa vào lòng phụ thân mình.
“Hái đào sao?” Nguyệt Nhi chớp chớp mắt, nhìn về phía Hạo Nhi, nói: “Đại ca, hình như muội nhớ là muội cũng từng hái đào rồi.”
Hạo Nhi nghe xong, gật gật đầu: “Ừm, muội từng hái rồi.” Mẫu thân bọn họ có hẳn một rừng đào lớn cơ mà.
Mộ Thần cũng suy nghĩ một chút, dường như trong ký ức cũng từng xuất hiện cảnh tượng như vậy, chỉ là không nhớ quá rõ ràng.
Phan Hoằng nhìn ba người bọn họ, lộ ra một nụ cười, nói: “Đi thôi! Chúng ta lên xe ngựa trước.” Hắn nâng tay lên, phía sau liền có một tên hộ vệ đi tới giúp hắn đẩy xe lăn.
Có những chuyện, có lẽ từ trước tới nay chưa từng hiểu rõ, nhưng mơ hồ có thể đoán được. Chỉ là, vì mọi người đều không nói, vậy thì cứ giả vờ như không biết thôi!
Hai cỗ xe ngựa, theo sau là mười hai tên hộ vệ, trong tối còn có tám tên ám vệ bảo vệ, xe ngựa đi qua trong thành, hướng về phía Hoàng Tự mà đi…
Trong cỗ xe ngựa phía sau, Bác Thanh cùng Bác Văn, Tuyết Nhi và Phan Hoằng ngồi chung một xe. Lúc này, Bác Thanh đang bĩu môi, vẻ mặt không vui.
“Đại bá, tại sao phụ thân con lại không cho con ngồi cùng xe với người?” Nó nhìn Phan Hoằng đang uống trà hỏi.
Phan Hoằng nhấp một ngụm trà, hỏi: “Con không thích ngồi cùng xe với đại bá sao? Hay là con không thích Bác Văn và Tuyết Nhi?”
Vừa nghe câu này, hai người bên cạnh liền nhìn sang. Thấy vậy, Bác Thanh vội vàng xua xua tay: “Không có không có, con không phải không thích đại bá, cũng không phải không thích Bác Văn ca ca và Tuyết Nhi.”
“Đã vậy thì ngồi cùng với chúng ta là được rồi, dù sao nếu con qua đó, bên kia sẽ quá chật chội, ngồi không thoải mái.” Phan Hoằng thong thả nói.
“Là vậy sao?” Bác Thanh gãi gãi đầu, cuối cùng đành dập tắt ý nghĩ đó.
Mà ở trong cỗ xe ngựa phía trước, Mộ Thần và Mộ Nguyệt đang ăn điểm tâm, Hạo Nhi thì ngồi một bên. Phan Ninh nhìn ba người bọn họ, nói: “Gần đây ta nhận được tin tức, nói là có người phát hiện tung tích của tiên nhân, đã mời được vị ấy về đế đô, bây giờ đoán chừng đã ở trên đường rồi.”