“Á? Tại sao chứ? Chúng ta có tin tốt muốn nói với họ mà.” Bác Thanh vừa nói vừa nhón chân muốn nhìn vào trong, nhưng lại không thể bước nửa bước qua cửa.
Hạo Nhi cùng hai người kia ở lại nhà họ Phan đã vài tháng rồi, Bác Văn cũng biết quy củ của Nam Viện này, thế là liền bảo: “Nếu đã vậy, chúng ta không vào nữa, đợi lát nữa rồi hãy tới.”
“Nhưng mà chúng ta đã tới tận đây rồi, cứ thế mà đi sao?” Mắt Bác Thanh xoay chuyển, đột nhiên kéo cổ họng lên tiếng hét lớn: “Nguyệt Nhi muội muội, chúng ta đến tìm các muội này, Thập Thất không cho chúng ta vào, các muội mau ra đây đi.”
Hai đứa nhỏ đang luyện quyền pháp nghe thấy tiếng gọi liền nhìn nhau, Nguyệt Nhi nói: “Ca ca, là Bác Thanh ca ca bọn họ.”
Mộ Thần khựng lại một chút, nghĩ đến việc đại ca đang tu luyện trong phòng, kiểu hét này cũng không phải cách hay, thế là liền bảo: “Ra ngoài xem sao, đừng để hắn làm phiền tới đại ca.”
“Được.” Nguyệt Nhi gật đầu, theo cậu cùng ra ngoài viện.
Vì không có cha mẹ bên cạnh, rất nhiều việc hai đứa phải tự tay làm, cộng thêm có đại ca dạy bảo, tuy tuổi còn nhỏ nhưng cả hai đều rất ra dáng, không hề nghịch ngợm phá phách hay ham chơi như những đứa trẻ bình thường khác.
Ra đến bên ngoài, Mộ Thần liếc nhìn Bác Thanh một cái, nói: “Đừng hét nữa, ồn chết đi được.”
Bác Thanh cười hì hì, cũng không để tâm đến cậu mà vui vẻ nói: “Ta nói cho các muội biết, đại bá của ta sẽ không chết nữa, đại phu đều nói ông ấy sẽ không sao rồi.”
“Chúng ta biết mà.” Mộ Thần nói.
“Á? Sao các muội lại biết?” Bác Thanh ngạc nhiên hỏi.
Nguyệt Nhi cười híp mắt nói: “Ninh thúc thúc vừa mới tới, chính chú ấy nói cho chúng ta biết.” Nói rồi Nguyệt Nhi nhìn Bác Thanh, vẻ mặt nghiêm túc bảo: “Bác Thanh ca ca, lần sau huynh không được hét lớn ở ngoài viện này nữa đâu, sẽ làm phiền đến đại ca của muội đấy.”
Bị muội ấy nói vậy, Bác Thanh có chút ngại ngùng, vội vàng cam đoan: “Ta, ta lần sau sẽ không thế nữa, chỉ là Thập Thất cứ canh giữ ở ngoài viện này, không cho chúng ta vào.”
Nguyệt Nhi cười híp mắt nhìn huynh ấy: “Bởi vì đại ca dặn Thập Thất canh giữ không cho người ngoài vào mà! Đại ca không thích bị làm phiền, huynh ấy sẽ giận đó.”
“Ừm ừm, ta biết rồi, lần sau ta sẽ không thế nữa.” Cậu bé lại một lần nữa cam đoan.
Bác Văn đứng một bên nhìn hai người họ, nói: “Thái gia gia cần điều dưỡng thân thể, khoảng thời gian này không thể dạy chúng ta được, các muội có muốn cùng chúng ta tự học không?”
“Không cần đâu, chúng ta tự học ở Nam Viện là được rồi.” Mộ Thần đáp.
“Vậy được, chúng ta về trước đây.” Bác Văn nói rồi dắt tay Tuyết Nhi rời đi.
“Nguyệt Nhi muội muội, ngày mai ta lại tới tìm muội.” Tuyết Nhi quay đầu lại nói, vẫy vẫy tay rồi đi theo đại ca của mình.
“Vậy ta cũng đi đây.” Bác Thanh vừa nói vừa tung tăng nhảy chân sáo rời đi.
Nhìn họ rời đi, Mộ Thần nói: “Muội muội, vào thôi.” Nói đoạn, cậu nắm lấy tay muội ấy bước vào trong viện. Họ, là những người khác biệt với bọn họ, họ phải tu luyện thật tốt, nỗ lực tu luyện thì mới có thể tìm thấy con đường trở về, mới có thể tìm thấy cha mẹ.
“Dạ.” Nguyệt Nhi đáp lời, cũng ngoan ngoãn trở lại tiếp tục luyện quyền.
Thập Thất nhìn Bác Văn và mấy đứa trẻ rời đi, lại nhìn hai đứa nhỏ đang đi vào trong viện, ánh mắt không khỏi hơi lóe lên, thầm nghĩ trong lòng: Chẳng lẽ, con của tiên nhân đều hiểu chuyện như vậy sao? Trẻ nhỏ thế này đã biết tự sắp xếp thời gian để tu luyện, đổi lại là những đứa trẻ khác, tuổi này vẫn còn đang nũng nịu trong vòng tay cha mẹ rồi!