Bởi vì vết bỏng máu trên chân Nguyệt Nhi vẫn chưa lành, lão thôn trưởng lại nói mấy ngày nữa bọn họ sẽ có xe lừa đi trấn, cho nên, Hạo Nhi và các em bèn ở lại đây thêm mấy ngày nữa.
Dân phong trong thôn thuần phác, thấy ba đứa trẻ bọn họ lớn lên tuấn tú tinh xảo, đối đãi với bọn họ cũng rất tốt, nhà ai có đồ ăn gì cũng đều chia cho ba đứa trẻ một ít.
Hôm nay, hai đứa cháu của lão thôn trưởng cầm mấy quả trứng gà đi tới trước cửa phòng của Hạo Nhi: "Muội Nguyệt Nhi, bọn ta mang đồ ăn tới cho các muội đây."
Thần nhi bước ra mở cửa, ánh mắt dừng trên mấy quả trứng gà trong tay bọn họ, Nguyệt Nhi ló đầu ra từ phía sau, khi nhìn thấy hai người bọn họ thì cười híp mắt lại, vô cùng đáng yêu: "Đại Oa ca ca, Nhị Oa ca ca."
"Cho nè, đây là trứng gà bà vừa luộc chín, bọn ta mang cho các muội một ít." Hai đứa trẻ đưa trứng gà trong tay cho bọn họ, lại hỏi: "Các muội có muốn ra ngoài chơi với bọn ta không?"
Mộ Thần và Nguyệt Nhi nhận lấy, nói lời cảm ơn rồi lắc đầu: "Không đi đâu."
Nghe vậy, hai đứa trẻ có chút kỳ lạ, nói: "Ngày nào các muội cũng không ra ngoài, cứ ở lì trong phòng như vậy là không được đâu, con nít thì phải ra ngoài chơi nhiều mới tốt."
"Hi hi, không đi đâu, Nguyệt Nhi và các ca ca phải học thuộc lòng, không đi chơi đâu nhé." Cô bé cười híp mắt, nói với hai người: "Đại Oa ca ca, Nhị Oa ca ca, các huynh đi chơi đi! Bọn muội vào trong đây."
"Vậy được rồi!" Hai đứa trẻ thấy bọn họ không chịu ra ngoài chơi, cũng không nói gì thêm nữa, đưa trứng gà cho bọn họ xong liền rời đi.
Thấy bọn họ rời đi, Mộ Thần và Mộ Nguyệt nhìn nhau một cái, bèn đóng cửa lại, trở vào trong phòng. Sau khi đặt trứng gà sang một bên, bọn họ cũng giống như ca ca, khoanh chân ngồi trên giường tu luyện.
Ca ca đã nói rồi, dù cho nơi này không có tiên nhân, bọn họ cũng phải tu luyện mỗi ngày, nâng cao thực lực của mình thì mới có thể tự bảo vệ bản thân.
Ngày mai, người trong thôn sẽ đi trấn, đến lúc đó bọn họ cũng sẽ đi theo, ra ngoài tìm đường về nhà.
Nghĩ đến việc ca ca nói với bọn họ, có lẽ nếu khí tức linh lực của bọn họ trở nên mạnh mẽ, hoặc là đến một ngày nào đó có thể phá vỡ phong ấn trong cơ thể, bọn họ cũng không dám lười biếng, ngoan ngoãn ngồi tu luyện theo.
Bên ngoài, vợ chồng lão thôn trưởng đang ngồi trước cửa, nhặt rau, vừa ngồi tán gẫu.
"Ông già à, ông xem ba đứa trẻ kia không mấy khi ra khỏi phòng, ông nói xem bọn chúng ở bên trong làm gì? Còn nhỏ như vậy, sao mà chịu nổi ở trong phòng chứ?"
Lão thôn trưởng rít một hơi thuốc lào, quay đầu nhìn về phía sân sau một cái, nói: "Ba đứa trẻ này, không phải là con nhà bình thường, ngoan ngoãn hiểu chuyện đến mức khiến người ta đau lòng."
"Chẳng phải sao, ông nói xem, ba đứa trẻ hiểu chuyện như vậy, sao lại lạc mất người nhà được chứ? Hơn nữa còn là ở nơi hẻo lánh như chúng ta, chuyện này nghe cứ thấy kỳ kỳ thế nào ấy."
"Hahaha." Lão thôn trưởng cười trầm thấp, nói: "Ai mà biết được chuyện này là thế nào chứ? Tuy nhiên, ta đoán lời ba đứa trẻ nói cũng chỉ là một nửa thôi, không hoàn toàn nói thật hết đâu, chỉ là, mấy ngày nay ta cứ suy nghĩ mãi, cái gọi là Phượng Hoàng Hoàng Triều này rốt cuộc là nơi nào? Quả thực chưa từng nghe nói qua nơi như vậy."
"Vậy ngày mai thực sự để ba đứa nó đi theo lên trấn sao? Ba đứa nhỏ như vậy, đi ra ngoài rất dễ gặp nguy hiểm." Lão phụ nhân có chút lo lắng.
"Vậy thì cũng không thể cứ để chúng ở lại đây mãi được? Nên đi thì vẫn phải để chúng đi, chúng à, không phải là người cùng thế giới với chúng ta." Lão thôn trưởng rít một hơi thuốc lào, khẽ thở dài một hơi.