"Vâng, Tứ Khuyết xin cáo lui." Hắn hành lễ một cái, lúc này mới lui ra ngoài.
Ngay khi hắn vừa lui xuống không bao lâu, Hoàn Nhan Thiên Hoa liền đi tới đây: "Tiểu Cửu Nhi."
"Tỷ tỷ!" Phượng Cửu nghe thấy tiếng nói liền đi ra ngoài, vừa nhìn thấy nàng liền kéo nàng vào trong động phủ, vừa cười tươi rói nói: "Tỷ tỷ, vừa rồi không có cơ hội tụ tập thật tốt với tỷ, đi thôi, chúng ta vào trong đi."
Tiểu Cửu Nhi? Hiên Viên Mặc Trạch nghe thấy ba chữ này, lại nhớ tới hành động tập kích vòng một mà Hoàn Nhan Thiên Hoa làm với Phượng Cửu lúc trước, trán không khỏi xuất hiện vài vạch đen. Cùng là nữ tử, gọi thân mật như vậy để làm gì?
Một lát sau, liền thấy hai bóng dáng màu đỏ đi vào. Hắn đứng dậy, nói với Hoàn Nhan Thiên Hoa: "Mời ngồi."
Vừa nhìn thấy hắn, Hoàn Nhan Thiên Hoa liền cười hỏi Phượng Cửu: "Tiểu Cửu Nhi, hắn là nam nhân của muội, muội đều gọi ta là tỷ tỷ, có phải hắn cũng nên gọi ta một tiếng tỷ tỷ hay không?"
Khóe miệng Hiên Viên Mặc Trạch co giật, mí mắt giật giật, nói với hai người: "Hai người cứ trò chuyện đi! Ta đi nghỉ ngơi trước."
Phượng Cửu khẽ cười đáp một tiếng, liền kéo Hoàn Nhan Thiên Hoa ngồi xuống: "Tỷ, tỷ đừng trêu chọc huynh ấy nữa. Tỷ xem người như huynh ấy, là người sẽ gọi người khác là tỷ tỷ sao? Đúng rồi tỷ, sao tỷ lại đến đây? Muội còn đang nghĩ sao ở bên kia lại không có tin tức gì của tỷ."
"Hoàn Nhan gia ta ở bên này cũng có người, thế là ta liền tới đây." Nàng nói một cách nhẹ nhàng bâng quơ, rồi bảo: "Bái nhập môn hạ sư tôn cũng đã một thời gian rồi, nhưng mà, ta làm sao có thể quậy phá như hai người, vừa tới đã làm cho Tứ đại Tiên Tông đều biết, lại còn không dưng mà có được hai vị đồ đệ cấp bậc Thiên Thần."
Nói đến đây, đôi mắt quyến rũ của nàng hơi cong lên, cười nói: "Tiểu Cửu Nhi, hai người các muội đúng là nhặt được bảo vật rồi. Tứ Khuyết và Mộc Tâm hai người bọn họ trong đám Tôn Giả thực lực là mạnh nhất, hơn nữa thế lực gia tộc sau lưng bọn họ cũng không nhỏ. Hai người mới tới đây, có được hai vị đồ đệ như vậy, thật sự là quá tiện lợi."
Nghe vậy, Phượng Cửu cười ha hả: "Chúng ta cũng là lấy chính mình ra đánh cược mới thắng được hai vị đồ nhi này về. Việc này cũng có rủi ro, may là đã thắng, nếu mà thua thì chúng ta phải bái bọn họ làm thầy rồi."
"Ta cũng không ngờ thực lực của muội lại tăng nhanh như vậy, vậy mà đã là Thiên Thần đỉnh phong rồi, thật sự là không thể tưởng tượng nổi." Hoàn Nhan Thiên Hoa nhìn nàng khẽ thở dài. Nàng biết rõ, lúc ban đầu gặp mặt, thực lực của Phượng Cửu còn chưa mạnh đến thế, giờ mới trôi qua bao lâu chứ? Thực lực này vậy mà đã tăng lên đến cấp bậc Thiên Thần đỉnh phong.
"Tỷ, ta và Mặc Trạch mới tới nơi này, cũng không quen thuộc nơi đây, tỷ kể cho ta nghe tình hình ở đây đi! Chúng ta định ở lại hai ngày rồi sẽ đi, còn định ra ngoài an ổn nữa!" Nàng nói.
"Thì ra là vậy! Muội chờ một chút."
Nàng nói, từ trong không gian giới chỉ tìm kiếm, cuối cùng lấy ra một cuốn sách dày cộp đưa cho nàng: "Để ta nói thì chắc cũng không nói rõ được, muội cầm lấy mà tự xem đi! Đây là sự phân bố của mảnh thiên địa này, bên trên cũng có ghi chép về các thế lực lớn các loại, bên trong còn kẹp một tấm bản đồ của mảnh thiên địa này nữa."
Thấy vậy, nàng nhận lấy rồi cười nói: "Hóa ra còn có sách vở, vậy thì thật quá tiện lợi." Như vậy, muốn tìm thứ gì đều có cả.
"Còn nữa." Hoàn Nhan Thiên Hoa cười nói. Nàng đứng dậy, tìm một chỗ tương đối rộng rãi, tay áo phất lên, một đống lớn tài bảo liền xuất hiện giữa bãi đất trống đó.
"Muội xem, chỉ trong chốc lát vừa rồi của muội, đã kiếm được nhiều tài bảo như vậy rồi."
Nhìn thấy đống tài bảo sáng lấp lánh như ngọn núi nhỏ kia, Phượng Cửu không khỏi cười híp cả đôi mắt.