Nghe lời nàng dặn, mấy người lập tức làm theo, sau khi điều hòa khí tức linh lực trong cơ thể ổn định liền bước lên trên. Vừa đi, họ vừa nghe giọng nói không chút vội vã của chủ tử truyền tới từ phía sau.
"Bỏ đi tạp niệm, kiên định niềm tin trong lòng, bước chân đi ra đừng do dự."
Phượng Cửu đứng phía sau quan sát, nhìn bốn người bọn họ nhấc bước, đạp lên vân thê, từng bước một đi lên phía trên.
Lãnh Hoa cảm giác mỗi một bước đi đều nhẹ nhàng như trên mặt đất bằng phẳng, hắn bước từng bước lên trên, không hề cảm thấy có áp lực gì. Cho đến khi đi được khoảng năm mươi bước, cuối cùng hắn mới cảm nhận được uy áp mạnh mẽ lan tỏa từ trên Đăng Tiên Thê này xuống.
Hắn điều chỉnh hơi thở, tiếp tục bước đi, cố gắng để tâm thái của mình bình ổn, trong đầu không suy nghĩ bất cứ điều gì.
La Vũ, Phạm Lâm và Đỗ Phàm vốn dĩ chỉ cách nhau một hai bước, thế nhưng khi đã bước qua năm mươi mét, tốc độ của họ rõ ràng cũng chậm lại. Họ nhìn về phía trước, lại phát hiện nơi này hoàn toàn khác biệt với những gì nhìn thấy từ bên dưới.
Ở bên dưới, họ nhìn thấy nơi này một mảng tối đen, nhưng khi lên đến đây lại phát hiện trên Đăng Tiên Thê này sáng sủa như ban ngày, vân thê hình thành dưới chân họ, ngoài việc không nhìn thấy xung quanh ra thì ánh sáng vẫn rất rực rỡ.
Rõ ràng là cùng nằm trong một mảnh thiên địa, thế nhưng thị giác lại khác biệt, điều này khiến họ không khỏi cảm thấy mới lạ.
Phượng Cửu đi ở phía sau, nhìn họ đi lên phía trên, thấy khi đến bậc thứ tám mươi, trán Phạm Lâm, La Vũ và Đỗ Phàm đã lấm tấm mồ hôi, sắc mặt hơi biến đổi, nhưng vẫn cắn răng cố gắng đi tiếp.
Nhìn thấy họ nhấc chân muốn bước lên nhưng lại không thể hạ xuống được, giọng nói của Phượng Cửu liền truyền vào trong đầu họ.
"Tám mươi tám bậc, cũng đã đủ rồi, các ngươi xuống trước đi! Để Lãnh Sương, Khuynh Thành, Hôi Lang và Ảnh Nhất lên."
Tâm thần mấy người ổn định lại, nghe lời nàng, họ ngẩng đầu nhìn về phía trước. Vừa nhìn, không khỏi hơi ngẩn người. Lãnh Hoa vậy mà vẫn còn ở phía trước họ, hơn nữa còn đang bước đi tiến lên trên.
Thấy vậy, trong lòng họ hơi kinh ngạc, nhưng cũng không nói gì, mà hành lễ với Phượng Cửu một cái, rồi xoay người đi xuống dưới.
Phượng Cửu nhìn họ đi xuống, lúc này mới nhìn về phía Lãnh Hoa phía trước, cất bước đuổi theo.
Lãnh Hoa bước lên trên, trước mắt là một mảnh trắng xóa, hắn không biết mình đã đi bao nhiêu bước, chỉ nghĩ rằng đi thêm được một bước nào hay bước đó. Hắn khác với những người khác, từ nhỏ thân thể hắn đã yếu ớt, có thể đi theo bên cạnh chủ tử là phúc phận hắn tu được mấy kiếp. Hắn vẫn luôn nỗ lực, hy vọng bản thân cũng có thể trở nên mạnh mẽ hơn để có thể bảo vệ chủ tử.
Hắn nghĩ, thực lực của La Vũ, Đỗ Phàm bọn họ mạnh hơn hắn, nhất định là đang ở phía trước hắn. Tuy không biết họ đã đi xa hơn hắn bao nhiêu bước, nhưng dù thế nào thì hắn cũng phải nỗ lực, không được để bị bỏ lại quá xa.
Vì thế, hắn từng bước một đi tới, niềm tin kiên định trong lòng khiến bước chân hắn đi ra không hề có chút do dự. Hắn không nghe thấy âm thanh xung quanh, chỉ cảm thấy xung quanh rất tĩnh lặng, ngay cả chủ tử cũng không thấy đâu.
Nhưng hắn biết, dù không nhìn thấy chủ tử ở đâu, thì chủ tử nhất định vẫn đang dõi theo hắn, vì vậy, hắn không thể để chủ tử thất vọng.
Phượng Cửu đi phía sau quan sát, trong lòng cũng có chút kinh ngạc. Nàng không ngờ rằng trong bốn người, người có thực lực yếu nhất như Lãnh Hoa lại là người đi xa nhất. Nhìn bước chân không chút do dự tiến về phía trước của hắn, nàng không khỏi khẽ mím môi cười.
Nàng biết tâm chí của Lãnh Hoa rất kiên định, nhưng không ngờ lại có thể kiên định đến mức này, ngay cả Đỗ Phàm và La Vũ bọn họ cũng không sánh bằng. Lúc này, nàng không khỏi tò mò, Lãnh Hoa có thể đi được bao xa?