Nghe thấy nữ tử áo đỏ lúc này cũng đang ở trong Hồng gia, sắc mặt Dư gia chủ liền trầm xuống, tức giận hừ lạnh một tiếng, lập tức quay người đi ngược lại, định vào lại trong Hồng gia xem xét, thăm dò nội tình của nữ tử áo đỏ kia.
Chỉ là không ngờ tới, cánh cổng Hồng gia vừa mới bước ra, lúc này lại không vào được nữa.
Thấy mình bị chặn ở ngoài cửa, ông ta hừ lạnh một tiếng, phất tay áo: "Ta đây ngược lại muốn xem thử, nữ tử áo đỏ này rốt cuộc là có lai lịch gì!"
Ông ta cũng không rời đi nữa, trực tiếp dừng lại trên chiếc xe ngựa đang đỗ bên ngoài Hồng gia chờ đợi, định bụng sẽ chờ nữ tử áo đỏ kia ra ngoài để hỏi cho rõ ngọn ngành.
Mấy người kia thấy vậy liền cười cười, nói: "Dư gia chủ, ông hà tất phải làm vậy chứ? Đều đã nói là qua hai ngày nữa sẽ biết thôi, cần gì phải đợi ở đây?"
"Đúng vậy, ông xem bây giờ cũng gần đến giờ ngọ rồi, mặt trời gay gắt, cần gì phải đứng đây phơi nắng?"
Mấy người vừa cười nói vừa khuyên nhủ, ai ngờ ông ta cũng chẳng lọt tai, khăng khăng muốn đợi ở đây. Thấy vậy, mấy người họ nhìn nhau, lắc đầu rồi rời đi trước.
Trong Hồng gia.
Sau khi đến hậu viện Hồng gia, Phượng Cửu đi vào phòng Hồng lão thái gia. Khi tiến vào gian trong, liền thấy Hồng lão thái gia trên giường đang mở mắt nhìn lên đỉnh màn trầm tư, không biết là đang suy nghĩ chuyện gì.
Quản gia đi cùng khẽ gọi một tiếng: "Lão thái gia, Quỷ Y tới rồi."
Nghe thấy vậy, Hồng lão thái gia hoàn hồn, ông nhìn về phía nữ tử áo đỏ đang đứng cạnh giường, thầm đánh giá: Đây chính là Quỷ Y Phượng Cửu kia sao.
Một bộ hồng y chói mắt, dung mạo tuyệt mỹ nghiêng thành, phong thái người bề trên tôn quý vô song, nhìn thế nào cũng tuyệt đối không phải hạng tầm thường.
"Quỷ Y, thứ cho lão hủ không thể đứng dậy nghênh đón." Ông nói với vẻ áy náy.
Phượng Cửu mỉm cười, giơ tay ra hiệu: "Không sao, Hồng lão gia tử cứ nằm nghỉ đi."
Nàng đi tới bên giường, ngồi xuống chiếc ghế do quản gia mang đến, nói với Hồng lão thái gia: "Để ta xem lại cho lão gia tử một chút nhé!"
Nghe vậy, Hồng lão thái gia nói một câu: "Làm phiền rồi." Sau đó liền chìa tay ra.
Phượng Cửu vươn tay bắt lấy cổ tay khô héo kia, tỉ mỉ bắt mạch xong, lại hỏi thăm ông vài câu về tình trạng cơ thể. Một lát sau, nàng thu tay lại, nói: "Để ta châm cứu lại cho lão thái gia một lần nữa! Lát nữa kê thêm chút thuốc, uống liên tục hai ngày là được."
Nghe vậy, Hồng lão thái gia lộ ra vẻ mặt cảm kích: "Lần này thực sự đa tạ Quỷ Y. Nếu không phải có Quỷ Y, e rằng tấm thân già nua này của ta cũng chỉ đến thế mà thôi."
Phượng Cửu chỉ mỉm cười, lấy châm bạc từ trong không gian ra, châm cứu lại cho ông một lần để đả thông khí huyết bị tắc nghẽn.
Một lúc lâu sau, nàng thu hồi châm bạc, lại đi tới bên bàn viết phương thuốc, Hồng gia chủ cũng vừa lúc tới trong phòng.
"Quỷ Y, không biết tình hình của phụ thân ta hôm nay thế nào?" Ông hỏi, nhìn về phía Quỷ Y đang viết phương thuốc bên bàn.
"Không có gì đáng ngại, đây là phương thuốc, sau khi bốc thuốc về uống hai ngày là được." Phượng Cửu nói rồi đưa phương thuốc vừa viết xong cho ông.
Thấy vậy, Hồng gia chủ vội vàng cung kính nhận lấy bằng cả hai tay, ông cảm kích nói với Phượng Cửu: "Đa tạ Quỷ Y, ta đã cho người trong bếp chuẩn bị rượu ngon món ngon, mời Quỷ Y..." Lời còn chưa nói hết đã bị Phượng Cửu ngắt lời.
"Không cần đâu, ta còn phải về Thành chủ phủ sắp xếp một số việc, ở bên này ta sẽ không ở lại lâu, nhiều nhất là một hai ngày nữa ta phải đi rồi."
Nghe thấy vậy, Hồng gia chủ hơi sững sờ: "Quỷ Y đi nhanh vậy sao? Không ở lại đây thêm vài ngày nữa à?"