Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 50590 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2823
Cúi đầu

❊ ❊ ❊

Nghe nói là Hồng gia chủ, mấy lão giả hơi kinh ngạc, trong lòng lại nhẹ nhõm đi đôi chút. Gia phong của Hồng gia này bọn họ cũng biết, phải nói rằng, nếu như thật sự không còn cách nào khác, vị Hồng gia chủ này đúng là một nhân tuyển tốt.

"Tôn giá muốn chúng ta làm thế nào?" Mấy người hỏi.

Phượng Cửu khẽ nhếch môi, nói: "Tự nhiên là đẩy ông ta lên vị trí đó."

"Chúng ta biết rồi." Mấy người nói, lại nói thêm: "Việc này cần chuẩn bị một chút, chúng ta đi sắp xếp ngay đây." Nói đoạn, hành một lễ rồi định lui ra, nhưng lúc xoay người, lại nghe tiếng Phượng Cửu lần nữa truyền đến.

"Chờ đã."

Bọn họ quay đầu lại, nhìn về phía nữ tử áo đỏ kia, hỏi: "Tôn giá còn phân phó gì khác sao?"

Phượng Cửu đứng dậy, nói: "Những người tu sửa cung điện kia hãy để họ về đi, đồng thời, họ làm công ở đây bao lâu, hãy thanh toán tiền công cho họ đầy đủ."

Không ngờ nàng lại chú ý đến những người bình thường bên kia, lại còn nói ra những lời này, mấy người sau khi hơi ngẩn ra thì đáp: "Vâng, chúng ta đi sắp xếp ngay."

Cũng thật kỳ lạ, bọn họ cứ ngỡ người có thực lực cường đại như vậy sẽ không chú ý đến những người bình thường kia. Dù sao thì đối với cường giả tu tiên mà nói, đám người bình thường kia vốn chẳng có gì đáng chú ý, cho dù họ biết có những người như vậy tồn tại, nhưng cũng chưa từng quan tâm lấy nửa lời.

Đợi bọn họ rời đi, Phượng Cửu mới dặn dò Lão Bạch trông chừng viện tử, còn mình thì vào phòng nghỉ ngơi.

Có mấy vị trưởng lão xử lý, sự việc nhanh chóng được giải quyết ổn thỏa. Những người bị bắt đến đây khi biết mình có thể về nhà, còn được nhận tiền công, ai nấy đều bật khóc.

Lúc rời khỏi Thành chủ phủ, họ đều quỳ gối hướng về phía Thành chủ phủ hành lễ bái lạy. Họ biết, chắc chắn là chủ nhân của con bạch mã kia đã cứu họ.

Con ngựa biết nói tiếng người kia đã nói, chủ nhân của nó sẽ cứu họ, sẽ để họ được về nhà. Bây giờ, họ thực sự có thể về nhà rồi.

Nghĩ đến việc có thể về nhà, từng người một không còn bận tâm đến vẻ lấm lem, cũng chẳng màng đến y phục rách rưới trên người,phún phún thừa dịp màn đêm, nhân lúc cửa thành chưa đóng mà ra khỏi thành, vội vã đi trong đêm tối hướng về nhà mình...

Vì mối quan hệ với Phượng Cửu mà chú ý đến động tĩnh của Thành chủ phủ, Hồng phủ sau khi biết được động thái của những bách tính bình thường trước Thành chủ phủ, không khỏi càng thêm khâm phục thủ đoạn của Phượng Cửu.

Nàng có thể ở lại Thành chủ phủ mà không chút sợ hãi, còn có thể để những người bị bắt kia bình an rời đi, rõ ràng là đã khiến cho những người trong Thành chủ phủ kia cúi đầu thần phục.

Một nữ tử với thủ đoạn lôi đình mà làm được đến mức này, quả không thể không nói, ngoài thực lực thâm bất khả trắc ra, còn phải có thủ đoạn quyết đoán cương quyết.

"Lão gia, thiếp bảo người hầm chút canh, chàng uống một bát trước đi!" Hồng phu nhân bưng bát canh vào thư phòng, đặt trước mặt ông.

"Phu nhân, nàng đã cho người trông chừng phụ thân chưa?" Hồng gia chủ hỏi.

"Có, là Hạo nhi đang ở đó trông chừng. Nó vừa hỏi thiếp, sao chàng lại triệu tập người trong phủ thương nghị việc này? Có phải có chuyện lớn gì không? Nên thiếp đã kể sơ qua sự tình cho nó biết." Hồng phu nhân nói.

Nghe vậy, Hồng gia chủ gật đầu: "Cũng tốt, ta vốn định đợi mọi chuyện ổn thỏa rồi mới nói. Nhưng xem ra, bây giờ nói cũng được." Ông cười cười, bưng canh lên uống.

Thấy vậy, Hồng phu nhân có chút nghi hoặc hỏi: "Lão gia, vị Quỷ Y kia thật sự lợi hại đến vậy sao? Trong Thành chủ phủ cường giả cũng không ít, nàng ở đó, liệu có..."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2798
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.