“Ngươi là đang muốn chết!”
Vị Tôn giả kia nghe xong sắc mặt trầm xuống, đường đường là một vị Tôn giả, nếu thật sự động thủ thì dù có thắng cũng chẳng vẻ vang gì, mà Hiên Viên Mặc Trạch này, lại dám tự xưng bản quân trước mặt hắn, còn dám khiêu khích hắn? Quả thực là làm càn!
“Nếu không dám, vậy thì cút đi!” Hiên Viên Mặc Trạch phất tay áo, một luồng uy áp có thể nhìn thấy bằng mắt thường ập tới, đánh úp khiến vị Tôn giả kia lảo đảo lùi lại mấy mét.
Chứng kiến cảnh tượng này, đám người bên dưới không khỏi trợn to mắt, kinh hô một tiếng: “Không phải chứ?”
Vị Tôn giả kia thẹn quá hóa giận, ánh mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Hiên Viên Mặc Trạch: “Đã ngươi muốn chết! Bản tôn liền thành toàn cho ngươi!” Dứt lời, bóng người lóe lên lao về phía trước, khí tức linh lực mạnh mẽ trên người trào dâng, hình thành luồng khí lưu sắc bén theo sự di chuyển của hắn mà tấn công Hiên Viên Mặc Trạch.
“Ở bên cạnh đợi.” Hiên Viên Mặc Trạch vươn tay đưa Phượng Cửu đến nơi an toàn, ống tay áo đen phất một cái, chặn đứng luồng khí lưu đang ập tới, khí tức linh lực và uy áp trên người cũng lúc này trào ra từ trong cơ thể.
Hắn dùng tay làm chưởng, dùng linh lực làm kiếm, bóng dáng màu đen lướt qua như quỷ mị, vừa tránh thoát đòn tấn công của đối phương, vừa chuyển thủ thành công, chiêu nào chiêu nấy đều sắc bén vô cùng.
Thực lực của vị Tôn giả kia cũng ở cấp bậc Thiên Thần, sau khi giao thủ liền nhận ra thực lực mạnh mẽ của Hiên Viên Mặc Trạch, lập tức, hắn vận mười phần công lực để ứng phó, hơn nữa đòn nào tung ra cũng là chiêu tất sát, không hề có ý nương tay.
Phượng Cửu đứng bên cạnh quan sát, đôi mắt trong trẻo hơi nheo lại, sát khí lạnh lẽo thoáng qua đáy mắt. Nàng nhìn thần sắc vẫn như thường, thế nhưng, sát ý trong lòng lại dâng trào.
Bốn vị Tôn giả đứng bên cạnh thấy tình cảnh này, trong lòng không khỏi có chút lo lắng. Hai người này dù ai bị thương cũng đều khó giải quyết cả! Nếu làm bị thương vị Tôn chủ kia, với tính cách của hắn chắc chắn sau này sẽ không xong đâu, còn nếu làm bị thương Hiên Viên Mặc Trạch,phỏng chừng hai người này cũng sẽ không nguyện ý ở lại tông môn nữa.
Họ không hiểu nổi, chuyện đang yên đang lành sao đột nhiên lại biến thành thế này?
Lập tức, họ đi tới chỗ bốn vị Tiên quân: “Tiên quân, cứ tiếp tục như vậy không tốt lắm đâu? Nếu làm bị thương người thì phải làm sao đây?”
“Ha ha, không sao, cắt xẻ khó tránh khỏi có thương tích, họ sẽ biết chừng mực thôi.” Một người trong số đó vuốt râu nói, cười bảo: “Hơn nữa cho dù có thực sự không thu tay lại được, mấy ông già chúng ta cũng sẽ ra tay. Cơ hội tốt như vậy để xem thực lực thân thủ của hai người này, thật sự rất hiếm có.”
Nghe vậy, mấy người kia liền biết họ sẽ không để hai người kia dừng tay, cũng đành sốt ruột đứng nhìn ở bên cạnh.
Đồng Nhan Tôn giả và vị Tôn giả mỹ miều kia thì đi tới bên cạnh Phượng Cửu, nói: “Phượng Cửu, muội đừng lo lắng, có mấy vị Tiên quân ở đây, sẽ không làm tổn hại đến tính mạng của Hiên Viên Mặc Trạch đâu.”
Phượng Cửu đùa nghịch lọn tóc rủ trước ngực, ánh mắt đặt trên người Hiên Viên Mặc Trạch phía trước, chậm rãi nói: “Ừm, ta không lo lắng.” Nàng không lo lắng, vì nàng biết thực lực của vị Tôn giả kia vẫn chưa phải là đối thủ của Mặc Trạch.
Thế nhưng, người này chiêu chiêu là sát chiêu, từng bước muốn lấy mạng của Trạch, kiểu tấn công tàn độc khát máu này khiến nàng không thích, vì vậy, nàng đã nghĩ xong rồi, chỉ cần hắn dám làm bị thương Trạch của nàng, hừ hừ, nàng nhất định sẽ cho hắn hiểu, kẻ nào là không thể động vào!
Hai người nghe Phượng Cửu nói vậy, lại nhìn thần sắc của nàng, liền cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng lại không nói rõ được kỳ lạ ở chỗ nào, tuy nhiên thấy nàng vẫn khá bình tĩnh, nên không lên tiếng nữa, mà tiếp tục nhìn cuộc giao chiến của hai người phía trước.
Ngay lúc này, một tiếng kêu khẽ vang lên, một tia máu cũng theo đó bắn ra...