Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 50575 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2871
Thử leo

❊ ❊ ❊

"Đa tạ chủ tử."

Họ đáp lời, biết thực lực của mình không thể đi thử, nếu không thiên địa uy áp quá cường đại, họ sẽ không chịu nổi. Chỉ là không biết, đến lúc đó chủ tử sẽ dùng phương pháp gì để đưa họ lên trên?

Đêm xuống, La Vũ cùng mọi người đều đến chỗ Đăng Tiên Thê, nhìn đám mây thang tựa như từ trên trời rủ xuống, trong lòng họ không khỏi kinh thán.

Đây chính là Đăng Tiên Thê sao? Nghe nói có chín vạn chín nghìn chín trăm chín mươi chín bậc, từ nơi này đi lên là có thể đến được một mảnh thiên địa khác sao? Nghĩ đến đây, trong lòng mọi người không khỏi kích động.

"Thật muốn thử đi xem sao." La Vũ nói, đôi mắt dán chặt vào Đăng Tiên Thê.

"Với thực lực này của các ngươi thì không lên nổi đâu, hơn nữa nếu không cẩn thận còn bị phế sạch tu vi." Một lão giả đang ngồi xếp bằng vừa vuốt râu vừa nói.

Lão cũng chẳng quan tâm họ có đáp lời hay không, cứ thế nói tiếp: "Nếu dễ đi như vậy, thì đã chẳng có nhiều người xám xịt rời khỏi nơi này đến thế."

"Ta đi cùng các ngươi một chuyến vậy! Xem xem các ngươi có thể đi được mấy bậc." Giọng nói của Phượng Cửu truyền đến từ phía sau vài người.

Mọi người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy nàng cùng Diêm Chủ bước tới, phía sau là Lãnh Sương đang bế con và Bạch Khuynh Thành đi theo.

"Chủ tử." Mọi người gọi một tiếng.

"Đi thôi! Trong vòng trăm bậc, ta nghĩ các ngươi chắc là vẫn khả thi, cố gắng hết sức là được, không cần miễn cưỡng. Dù có không đi lên được thì cũng có thể giúp tâm chí các ngươi kiên định hơn, cũng coi như là một lần rèn luyện tốt." Nàng ra hiệu, để vài người đi về phía Đăng Tiên Thê.

Nghe vậy, vài người lập tức đáp: "Rõ." Họ bước tới trước, hít sâu một hơi rồi sải bước lên Đăng Tiên Thê.

Phượng Cửu hơi quay đầu, nói với Hiên Viên Mặc Trạch bên cạnh: "Ta đi cùng họ một chuyến, các người cứ nghỉ ngơi ở đây một lát đi!"

Hiên Viên Mặc Trạch gật đầu, sau đó cùng Lãnh Sương, Bạch Khuynh Thành, Hôi Lang và Ảnh Nhất nghỉ ngơi ở một bên.

Lúc này đã là đêm muộn, vốn là thời gian nghỉ ngơi của mọi người, không ngờ lại có người nhân lúc đêm tối muốn đi thử Đăng Tiên Thê này. Trong chốc lát, những tu sĩ vốn đang nghỉ ngơi đều ngồi dậy, nhìn chằm chằm vào vài người đang bước lên Đăng Tiên Thê kia.

Đó là bốn nam tử, trông đều rất trẻ tuổi, hơn nữa thực lực gần như có thể nói là yếu nhất trong số những người ở đây. Còn nữ tử mặc hồng y đi theo phía sau họ, bước chân nhẹ nhàng, hồng y phấp phới, vạt váy khẽ lay, vô cùng mê người.

Đặc biệt là hình ảnh nữ tử hồng y này trong tư thế bảo hộ, không nhanh không chậm đi theo phía sau bốn người kia, càng khiến người ta cảm thấy kinh ngạc. Chỉ là một nữ tử mà thôi, vì sao toàn thân lại tự tin đến thế?

"Ơ? Nữ tử này trông hơi quen, hình như lần trước từng đến, cũng từng lên Đăng Tiên Thê rồi lại xuống." Một tu sĩ nói, nhìn chằm chằm vào nữ tử hồng y kia, rồi lẩm bẩm: "Nhưng lần trước rõ ràng là ăn vận nam tử, mà khuôn mặt đó, trông... rất giống cùng một người."

"Nhìn kìa, lên thật rồi." Có người reo lên, chỉ vào vài người đang bước lên Đăng Tiên Thê kia.

Họ ở đây lâu như vậy, vẫn chưa từng thấy ai nhân lúc đêm tối mà đi lên, cũng không biết ngày và đêm sẽ có gì khác biệt?

Cùng lúc đó, Lãnh Hoa và vài người trên Đăng Tiên Thê, một bước đặt xuống, chỉ cảm thấy như hụt chân, tựa như bước vào khoảng không. Đúng lúc này, bên tai truyền đến giọng nói của chủ tử họ.

"Phải dùng linh lực giữ cân bằng, mượn lực mà đi." Phượng Cửu nhàn nhạt nói, đứng phía sau họ quan sát.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2798
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.