Khi đi ra ngoài, nhìn thấy nữ tử vận hồng y cực kỳ chói mắt đang ngồi trên lưng ngựa trắng, ánh mắt hắn hơi nheo lại, tỉ mỉ đánh giá. Lúc này nữ tử kia đang hơi nghiêng mặt, hắn không nhìn thấy dung mạo của nàng, nhưng đường cong thân hình lại vô cùng quyến rũ.
Đặc biệt là ngựa trắng hồng y, càng thêm chói mắt kiêu sa. Có lẽ do nhận ra ánh mắt dò xét của hắn, nữ tử kia quay mặt lại, ngồi trên lưng ngựa nhìn xuống hắn. Khi nhìn thấy dung mạo của nữ tử đó, cho dù đã từng gặp không ít mỹ nhân, hắn cũng không khỏi hít mạnh một hơi, trái tim đập thình thịch, chỉ cảm thấy dung nhan của hồng y nữ tử trước mắt này thật sự đẹp như tiên nữ…
Phượng Cửu đánh giá người trước mắt, thấy đó là một nam tử trung niên, vận cẩm y, bụng hơi phệ, đôi mắt dài hẹp mang theo vẻ đục ngầu, lúc này đang chằm chằm nhìn nàng mà đánh giá.
Nàng không dấu vết nhíu mày, người như vậy lại là thành chủ nơi này?
"Ha ha, cô nương, mời, mau mời vào." Hắn vung tay ra hiệu, ra lệnh cho người mở cổng lớn.
Phượng Cửu cưỡi ngựa trắng vào trong thành chủ phủ, cũng không xuống ngựa, chỉ ngồi trên lưng ngựa nhìn xung quanh. Sau khi vào bên trong, liền nhìn thấy một nơi đang thi công, chỉ mới thành hình, cao hơn những nơi ở đây một chút.
Nhìn thấy ánh mắt Phượng Cửu rơi vào cung điện đang xây dựng kia, thành chủ cười cười: "Cô nương có hứng thú với bên đó sao? Không bằng ta đưa cô nương đi xem thử?" Nói rồi, hắn đi về phía đó, vừa đi vừa nói: "Nơi đó là cung điện Hách mỗ đang xây, định sau này xây xong sẽ dọn vào đó ở."
Hắn vừa nói vừa nhìn Phượng Cửu, cười hỏi: "Chưa biết quý danh cô nương là gì?"
Phượng Cửu liếc nhìn hắn một cái, đáp: "Hách thành chủ có thể gọi ta là Quỷ Y."
Thành chủ kia sửng sốt: "Quỷ Y?" Ngay lúc hắn muốn hỏi vì sao lại gọi là Quỷ Y, liền thấy con ngựa trắng kia tăng tốc đi về phía trước.
Khi đến gần, Phượng Cửu nhìn thấy ở phía trước, một vài nam tử vận y phục rách rưới đang gánh vác ở đó. Những người đó đều là nam tử tầm hai mươi đến bốn năm mươi tuổi, cũng không biết là do không được ăn no hay sao mà từng người trông rất gầy gò.
Từ bên trong đi ra một phụ nhân, lấy nước cho một nam tử uống, khi nhìn thấy thành chủ cùng nàng ở đây, liền vội vàng cúi đầu rời đi.
"Ha ha, Quỷ Y, nơi này còn chưa xây xong, thực ra cũng không có gì đáng xem, không bằng chúng ta ra sảnh phía trước ngồi một chút, ta đã cho người chuẩn bị rượu thịt để tiếp đãi cô nương thật chu đáo." Hách thành chủ nói, làm động tác mời đối với Phượng Cửu.
Phượng Cửu lật người xuống ngựa, nói với Lão Bạch: "Ngươi cứ quanh quẩn ở đây là được, đừng chạy lung tung."
Lão Bạch phun ra hai luồng khí từ mũi, đứng ở một bên không chạy lung tung, nhìn chủ nhân của nó rời đi cùng Hách thành chủ kia. Sau khi họ đi xa, Lão Bạch nhìn những người đang làm việc kia một cái, rồi đi vào trong, lượn lờ ở bên trong.
Đột nhiên xuất hiện một con ngựa, những người kia không khỏi nhìn nhau, lần lượt tránh ra không dám đụng vào nó.
Lão Bạch thấy thế, vẫy vẫy đuôi, nhìn người ở đây, há miệng liền hỏi: "Ở đây có người của Tiểu Ngư Thôn không?"
Nó không nói chuyện thì thôi, vừa mở miệng đã khiến những người kia giật bắn cả người. Nhưng cũng có người sau khi nghe thấy lời này, lấy hết can đảm tiến lên: "Ngươi, sao ngươi lại biết nói tiếng người?"
"Ta là linh thú, đương nhiên biết nói." Lão Bạch liếc nhìn người kia một cái, lại hỏi: "Các ngươi ở đây có người của Tiểu Ngư Thôn không?"
Lại nghe thấy câu hỏi này, mọi người không khỏi ngẩn ra một chút.