Nghe đến ba chữ "tiểu chất nữ", cánh tay Phượng Cửu bất giác nổi da gà, bị một đứa nhóc nhỏ hơn mình nhiều như vậy gọi là tiểu chất nữ, thật là chịu thiệt mà!
"Phượng tỷ tỷ." Triệu Dương nhìn thấy nàng cũng rất vui vẻ, chạy chậm lại bên cạnh nàng gọi một tiếng.
Phượng Cửu đưa tay xoa đầu cậu bé: "Thân pháp của Dương Dương luyện không tệ, phải tiếp tục cố gắng nhé!"
"Ừm ừm." Triệu Dương vui vẻ cười rộ lên, gật đầu đáp ứng.
"Tiểu Cửu, muội tới khi nào? Chỉ có mình muội thôi sao? Mặc Trạch bọn họ không tới à?" Quan Tập Lẫm tiến lên hỏi.
"Không, muội không đi cùng bọn họ." Phượng Cửu đáp.
Nghe vậy, trong lòng hắn khẽ động, hỏi: "Có phải sau khi chúng ta đi, lại xảy ra chuyện gì sao? Đăng Tiên Thê kia muội đã lên chưa?"
"Đã lên rồi, chuyện này lát nữa muội sẽ nói chi tiết với huynh sau, bây giờ ba câu hai lời cũng không nói rõ ràng được." Nàng cười cười: "Muội cũng vừa mới tới đây, nghe thấy tiếng liền biết là mọi người đang ở đây."
"Đúng vậy! Ta nghĩ đưa bọn họ tới đây xem thử, vài ngày nữa sẽ đưa bọn họ trở về." Quan Tập Lẫm nói, rồi lại bảo: "Gia gia bọn họ thấy Phượng Dạ và Triệu Dương trở về rất vui vẻ."
Nghe vậy, Phượng Cửu gật đầu: "Gặp được là tốt rồi."
"Tiểu Cửu Cửu, chúng ta cùng về nhà đi! Cha mẹ ta mà biết muội trở về, nhất định sẽ rất vui, ồ, còn có đại ca đại tẩu của ta nữa." Cậu bé ở đó nháy mắt ra hiệu, vẻ mặt đầy ý cười.
"Đồ nhóc con." Phượng Cửu gõ nhẹ lên đầu cậu bé.
"Ta là tiểu thúc thúc của muội." Phượng Dạ kháng nghị.
"Được, tiểu thúc thúc, đi thôi! Về nhà nào." Nàng đưa tay véo véo đôi má phấn nộn của cậu bé, nắm lấy tay cậu rồi nhìn về phía Quan Tập Lẫm: "Ca, Diệp Tinh đâu?"
"Muội ấy về nhà rồi." Quan Tập Lẫm nói.
Nghe vậy, Phượng Cửu gật đầu: "Về cũng tốt, ít nhất an toàn hơn một chút, nhưng mà, huynh định khi nào thì cưới muội ấy về nhà?"
"Cái này..." Hắn cười cười, dường như có chút ngượng ngùng: "Ta nghĩ tìm nghĩa phụ nghĩa mẫu sắp xếp cho ta, chỉ là dạo này dường như đều không có thời gian."
"Vậy thì tìm một khoảng thời gian làm đi! Đừng để Diệp Tinh phải chờ lâu quá." Nàng cười nói.
"Ừm, ta biết rồi." Hắn gật gật đầu, lần này trở về thực ra cũng có ý định này.
Bọn họ rời khỏi Đào Hoa Ổ, lên chiếc xe ngựa đang đỗ dưới chân núi, mấy người liền hướng về phía Phượng phủ mà đi...
Khi xe ngựa dừng lại trước cửa phủ, Phượng Cửu từ trên xe bước xuống, người gác cổng nhìn thấy không khỏi sững sờ, liền lập tức phi thân chạy vào trong bẩm báo: "Đại tiểu thư trở về rồi! Đại tiểu thư trở về rồi!"
Người trong phủ nghe được lời này, không khỏi có chút kinh ngạc, sau khi nghe tin liền lập tức đi bẩm báo khắp các viện.
"Ai? Phượng nha đầu? Ngươi nói Phượng nha đầu trở về rồi?" Phượng Tam Nguyên nghe được tin này, không khỏi mừng rỡ.
"Mau, chúng ta đi xem thử." Tố Tích cũng đứng dậy, cùng hắn đi về phía trước.
Ở một viện khác, Phượng Tiêu sau khi nghe tin, có chút không thể tin được: "Tiểu Cửu trở về rồi?"
Thượng Quan Uyển Nhu đang thêu thùa giết thời gian vừa nghe thấy, kim trong tay không khỏi đâm vào tay mình, nàng vui mừng đứng dậy: "Tiểu Cửu? Tiểu Cửu thật sự trở về rồi?"
"Phu nhân, chúng ta mau đi xem thử, nha đầu này đã lâu lắm rồi không về, cũng không biết hiện tại thế nào." Phượng Tiêu nói, nắm tay nàng đi ra ngoài, thấy bước chân nàng còn nhanh hơn cả mình, Phượng Tiêu không khỏi cười nói: "Phu nhân, đừng vội, sẽ gặp được thôi."
Khi Phượng Cửu tiến vào trong viện, liền thấy người thân trong phủ đều bước nhanh tới...