Lời Hứa Về Một Cây Bút Chì

Lượt đọc: 326 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Lời tâm niệm 23. Học cách chốt vấn đề

❊ ❊ ❊

Giờ đây trong không gian riêng của chúng tôi, với âm nhạc sôi động, và những giờ học hỏi qua các bữa ăn trưa, chúng tôi bắt đầu tập trung nhiều hơn nữa vào văn hóa công ty. Khi đi lại giữa các nước, đến thăm các ngôi trường mà chúng tôi đã xây dựng, tôi suy nghĩ rất nhiều về loại hình tổ chức mà chúng tôi muốn PoP trở thành. Tôi muốn mọi người thích làm việc tại PoP. Để làm công việc này, một việc mà không ai trong số chúng tôi từng làm trước đây, chúng tôi cần đến cam kết quyết liệt. Nhưng làm thế nào chúng tôi có thể truyền cho mọi người cảm hứng cam kết đó?

Tôi xác định năm yếu tố quan trọng mà văn hóa của chúng tôi phải thể hiện được để thu hút và giữ chân những nhân tài hàng đầu: niềm hạnh phúc, tình bằng hữu, phần thưởng, sự cải thiện và sự vui vẻ. Tôi cố gắng tìm ra những cách thức khác nhau truyền tải các giá trị này, vì vậy chúng tôi bổ sung thêm các thông lệ như tổ chức một buổi thiền hàng tháng, cả đội ngồi im lặng 15 phút và tập trung hiện hữu trong hiện tại. Chúng tôi cũng bắt đầu chương trình “máy hát tự động hàng ngày”, mỗi ngày sẽ có một người chọn một bài hát để cả đội nghe, và trong giờ ăn trưa, tất cả chúng tôi sẽ cùng nhau nghe câu chuyện ẩn sau quyết định lựa chọn bài hát đó trước khi lắng nghe và cảm nhận bài hát. Vì vậy, các bài hát không chỉ đơn thuần là giai điệu cất lên, nó đưa cả nhóm lại gần bên nhau vừa như những người bạn, vừa như là những cá nhân rất riêng. Chúng tôi không thể bù đắp tốt cho mọi người về mặt tài chính, nhưng chúng tôi có thể mang lại cho họ sự viên mãn và niềm đam mê.

Ngoài âm nhạc và thiền, điều thực sự mang lại niềm vui cho chúng tôi là được làm cho điều gì đó vượt lên trên bản thân mình. Chúng tôi nhận ra rằng chúng tôi không đơn độc, và những người đã giúp chúng tôi suốt dọc hành trình khiến mọi thứ đều mang lại cảm giác sâu sắc hơn, kết nối hơn. Khi tôi nhìn vào các phương tiện truyền thông xã hội, [tôi thấy] mọi người có được những người theo dõi tích cực trên Twitter không chỉ bằng cách truyền tải thành tựu của mình, mà bởi đáp lại tweet của người khác để đẩy các cuộc trò chuyện tiến xa hơn nữa. Tích cực luôn là cách tiếp cận hiệu quả, và nó cũng mang lại cảm giác dễ chịu hơn rất nhiều. Càng phát triển, văn hóa nội bộ của chúng tôi càng tập trung nhiều vào việc tôn vinh người khác, đặc biệt là thông qua việc kết nối các cá nhân với công việc thực tế của chúng tôi .

Trong nỗ lực làm tốt hơn nữa việc bày tỏ lòng biết ơn những người đã giúp chúng tôi tạo ra ảnh hưởng, tôi đã đưa ra một chính sách viết thư tay cảm ơn. Mỗi tháng, mỗi thành viên trong đội phải viết hai thư cảm ơn, một thư cảm ơn cá nhân và một thư cảm ơn trong công việc. Hai lần một tháng, đến giờ trưa, chúng tôi sẽ ngừng tất cả những việc đang làm, phát giấy bút của PoP cho mọi người (trước đây, việc này đã bị bỏ qua, nhưng giờ chúng tôi đặt mua văn phòng phẩm riêng chỉ nhằm phục vụ lý do này), và cho mọi người 15 phút viết thư, điền địa chỉ vào phong bì và dán kín lại. Sau đó, chúng tôi sẽ thu phong bì, dán tem lên rồi bỏ chúng vào hòm thư.

Bản thân tôi từng tắc trách trong việc tự tay viết thư cảm ơn và đã để chậm mất hai năm cho một lá thư đặc biệt. Khi PoP mới chỉ hoạt động được sáu tháng và hoàn thành ngôi trường đầu tiên, tôi nhận được một tấm séc của một người tôi chưa từng gặp mặt – và cũng là người tôi chưa bao giờ gửi lời cảm ơn. Ở đây, chúng tôi muốn nói đến việc thư từ liên lạc giải thích cho một nhà tài trợ biết tiền của họ được sử dụng vào việc gì như một hình thức “chốt vấn đề”. Và trong khi nhiều tổ chức đơn giản là vui vẻ nhận tiền của nhà tài trợ và đến cuối năm gửi biên nhận, thì ở PoP việc tối quan trọng là “chốt vấn đề” bằng cách chỉ cho mọi người thấy thay đổi mà họ đã tạo ra nơi cuộc sống của những người khác khi gửi cho họ vị trí GPS chính xác của ngôi trường được dựng nên từ số tiền đóng góp của họ cùng với những bức hình, những đoạn phim video và những câu chuyện thực tế.

Claire bạn tôi đã giúp chúng tôi lên kế hoạch cho một trong những sự kiện thời kỳ đầu để gây quỹ cho ngôi trường đầu tiên của chúng tôi. Tôi đã chụp những bức ảnh về tiến độ xây trường – những viên gạch được đặt, bao quanh là giàn giáo làm bằng tre nứa và gửi chúng qua email cho 40 người đã giúp xây dựng trường. Trong một bức ảnh, khối nhà trông giống như một bộ xương, nhưng nó vẫn thật tuyệt vời đối với tôi, và tôi hy vọng những người khác cũng cảm thấy như vậy.

Tôi sớm nhận được email trả lời của Claire:

Cậu biết đấy, tớ hiện đang làm việc tại một công ty xây dựng. Tớ đã chuyển tiếp email của cậu cho sếp tớ vì tớ biết ông ấy quan tâm đến tình hình phát triển toàn cầu. 20 phút sau, ông ấy đã sang bàn tớ với một tấm séc 1.000 đô-la gửi cho PoP. Tớ không thể tin được. Tớ nghĩ là cậu rất muốn biết tin này!

Gì thế này? Tôi nghĩ mình nhìn nhầm. Không có ai ngoài những người bạn thân từng đóng góp cho chúng tôi nhiều nhất là 100 đô-la, và giờ chúng tôi nhận được 1.000 đô-la từ một người xa lạ? Tôi chuyển tiếp email đó cho Mimi và những người khác. Tất cả chúng tôi đều kinh ngạc.

Giờ đây, đã hơn hai năm sau, tôi nghĩ về tác động to lớn mà người lạ mặt này đã tạo ra đối với tổ chức của chúng tôi. Ông tin tưởng vào chúng tôi trước bất cứ ai, và tôi phải cho ông biết tôi biết ơn ông thế nào vì khoản hỗ trợ ban đầu ấy.

Tôi email cho Claire, hiện đang sống ở London, và hỏi cô ấy tên và địa chỉ của vị sếp cũ. Đã quá lâu rồi, nhưng cuối cùng cô ấy cũng gửi cho tôi tên của sếp mình, Larry Petretti, và tôi đã viết cho ông ấy một lá thư chân thành:

Ông hẳn không biết tôi, nhưng hai năm trước đây ông đã tin tưởng hỗ trợ Bút chì hứa hẹn. Ông đã tặng chúng tôi 1.000 đô-la và sự tự tin để tiếp tục theo đuổi giấc mơ lớn. Ông là nhà tài trợ lớn đầu tiên chúng tôi có được và đã góp phần xây dựng nên một trong những ngôi trường đầu tiên của PoP. Giờ đây chúng tôi đã khánh thành được hơn 15 trường học và có kế hoạch sẽ khởi công ngôi trường thứ 50 trong năm nay. Tôi sẽ chẳng bao giờ có thể nói cho hết ông đã thay đổi cuộc sống của tôi nhiều đến thế nào, nhưng tôi hy vọng bức tranh gửi kèm theo đây sẽ cho ông biết ông đã góp phần làm thay đổi cuộc sống của người khác nhiều đến thế nào.

Trân trọng, Adam Braun.

Trong những lần ghé thăm các ngôi trường gần đây, tôi thường để lại những chiếc bút chì màu và hàng xấp giấy cho các giáo viên. Vài ngày sau, khi tôi ghé lại làng, các em học sinh đã đưa cho tôi hàng trăm bức tranh, tôi đã gửi chúng cho những người ủng hộ. Bức tranh tôi gửi kèm theo lá thư cảm ơn Larry là một trong số đó. Tôi cũng đặt một miếng dán giải thích rõ nguồn gốc của bức tranh.

Rất nhanh chóng, tôi nhận được email phản hồi:

Gửi Adam,

Cảm ơn lá thư tuyệt vời của anh. Tôi cảm thấy có phần xấu hổ trước những gì được cho là có ảnh hưởng đến tổ chức của anh. Tôi rất thích những việc anh làm. Tôi đã tham gia gây quỹ cho nhiều tổ chức từ thiện đến nỗi không nhớ nổi, và tổ chức của anh thật thuần khiết và gần gũi. Anh đã tạo ra sự thay đổi lớn đến vậy ở một vùng đất, và cho những con người mà nếu không hẳn họ sẽ không bao giờ có cơ hội đó. Giáo dục là món quà lớn nhất mà ta có thể cho đi. Nó khiến ta nhận ra rằng việc giải quyết rất nhiều vấn đề như một thứ bệnh dịch đang lan tràn khắp thế giới đơn giản đến chừng nào nếu chúng ta chỉ cần tập trung vào việc giáo dục quần chúng thay vì chế tạo ra những chiếc xe tăng và máy bay chiến đấu to hơn.

Tôi cầu mong anh sẽ tiếp tục hành trình thiện nguyện của mình và cập nhật cho tôi về hành trình của các anh.

Trân trọng,

Larry

Larry và tôi trao đổi thư qua lại vài lần nữa và tôi mời ông đến văn phòng để gặp trực tiếp và phát biểu tại chương trình Bữa trưa và Học hỏi của chúng tôi. Quả thật tôi lập ra chương trình như là một cách để ngày làm việc của mình trở nên hiệu quả hơn bằng cách kéo mọi người đến với mình thay vì mình đến với họ. Những người có vị trí với thẩm quyền trong tay thường muốn bạn đến văn phòng của họ, nhưng bằng cách mời chính những người này đến “nói chuyện với nhân viên của chúng tôi trong chương trình Bữa trưa và Học hỏi,” họ sẽ cảm thấy được tôn vinh khi nhận được yêu cầu đó hơn là đề nghị cho một cuộc họp đơn thuần, và thường đích thân đến văn phòng nhỏ ở Lower East Side của chúng tôi.

Nhờ chương trình này, tôi không những có thể tăng gấp đôi số lượng các cuộc họp mà mình có thể thực hiện trong một ngày bằng cách không bao giờ rời khỏi văn phòng, mà đội của tôi cũng được hưởng lợi nhiều từ việc đó. Sau khi diễn giả chia sẻ câu chuyện của chính họ, chúng tôi để mỗi diễn giả đặt ra một câu hỏi mà mỗi nhân viên phải trả lời thật to trước tất cả mọi người. Giám đốc các hãng marketing thường đặt ra những câu hỏi như “Phông chữ yêu thích của bạn là gì?” và “Nếu là một thương hiệu, bạn sẽ là thương hiệu nào?”, trong khi CEO của các tổ chức phi lợi nhuận lại hỏi, “Điều gì khiến bạn gia nhập PoP?” và “Tại sao bạn lại dành tình cảm cho riêng giáo dục?”

Những cuộc thảo luận nhóm này tạo ra mối liên kết sâu sắc giữa các diễn giả và đội ngũ của chúng tôi, đồng thời cũng tạo điều kiện cho các nhân viên trẻ mài giũa kỹ năng thuyết trình trước công chúng. Thông lệ này đã trở thành phần quan trọng trong văn hóa của chúng tôi đến độ chúng tôi thậm chí còn yêu cầu các ứng viên mà chúng tôi đang phỏng vấn tham gia cùng.

Tôi đã khá ngạc nhiên khi một buổi chiều kia, Larry, người mà tôi nghĩ là một người đàn ông cơ bắp điều hành một công ty xây dựng, xuất hiện trong bộ com-lê kẻ sọc chỉn chu. Tất cả chúng tôi, áo phông giày thể thao, tụ tập hết trong phòng chính để gặp nhà tài trợ lớn đầu tiên của mình và nghe ông chia sẻ những bí quyết riêng. Larry kể cho chúng tôi câu chuyện về quá trình xây dựng công ty từ hai bàn tay trắng, và hiện nay công ty ông đang thực hiện mọi công việc thầu phụ cho các công trình xây dựng văn phòng của IBM và Ngân hàng Mỹ. Đến phần đặt câu hỏi, tôi choáng váng bởi câu hỏi của ông khác xa bất kỳ câu hỏi nào mà chúng tôi từng nhận được trước đó. “Làm sao tôi có thể giúp từng người trong các bạn thực hiện tốt nhất có thể các mục tiêu của các bạn với PoP?” Câu hỏi rất chân thành. Tất cả 20 người trong phòng đều dành thời gian trả lời thật thấu đáo câu hỏi. Khi đến lượt mình, tôi nhìn quanh không gian chật hẹp và nói điều đầu tiên nảy ra trong đầu.

“Nếu chúng tôi có được một văn phòng mới, ông có thể giúp chúng tôi tìm một kiến trúc sư giỏi không,” tôi đùa.

“Tôi sẽ làm hơn thế,” ông nói. “Tôi sẽ tìm cho anh một kiến trúc sư và sau đó để các nhà thầu phụ của tôi xây dựng mọi thứ miễn phí.”

Với lời hứa đó, khi chúng tôi đang phải ép mình trong không gian chật chội của căn phòng nhỏ này, tôi biết chúng tôi sẽ không còn phải ở đây lâu nữa. Điều thực sự gắn kết chúng tôi lại với nhau – cam kết cải thiện chính bản thân mình và thế giới – sẽ tiếp tục giúp chúng tôi duy trì mối quan hệ mật thiết đó. Một lá thư cảm ơn viết tay đơn giản đã đặt nền móng để chúng tôi nhận được một văn phòng được xây dựng miễn phí trong tương lai, tiết kiệm cho chúng tôi hàng trăm ngàn đô-la.

Cuối tháng đó, tôi nhận được một email tuyệt vời từ Brad. Cậu sẽ không thể tin được điều này, nhưng CEO của Saatchi & Saatchi (công ty quảng cáo lớn nhất thế giới) đã viết một bài trên blog hàng ngày của mình về PoP. Những người trong ngành quảng cáo đang dội bom địa chỉ email của tớ về vụ đó! Brad gửi cho tôi đường link, và khi tôi nhấp vào blog của Kevin Roberts, tôi đọc được bài viết đầy ấn tượng của ông về những giá trị của công việc và cách tiếp cận của chúng tôi. Sức mạnh của việc chỉ đơn giản là theo dõi, hoặc “chốt vấn đề” từ trải nghiệm với Larry rõ ràng đến độ tôi quyết phải sử dụng đây làm cơ hội tiếp cận.

Tôi tìm kiếm trên mạng mọi cách để liên lạc với Kevin và cuối cùng cũng có thể gửi tới ông một lá thư. Tôi nhận được email phản hồi từ trợ lý của ông, với một bản PDF lá thư của tôi trên đó có hồi đáp viết tay của Kevin ở phía bên phải tờ giấy.

Adam, thật vui khi nhận được tin từ anh. Tôi đang đi công tác vài tuần và sẽ không ở NY. Trợ lý của tôi sẽ sắp xếp một cuộc gọi khi tôi quay về… Tôi rất muốn nghe kế hoạch của anh.

Trân trọng,

KR

Cuộc gọi đến nhanh không ngờ. Kevin đã không lãng phí bất kỳ một giây hoặc một lời nào. Ông là mẫu người của đam mê và hiệu quả. Tôi cố gắng ghi những gì nghe được ra tờ giấy ghi chú trong suốt 30 phút trò chuyện của chúng tôi, nhưng vẫn không thể bắt được hết mọi tầm nhìn và những lời tư vấn tuyệt vời của ông. Khi thời gian sắp hết, tôi hỏi ông liệu chúng tôi có thể nói chuyện thêm trong tương lai gần không. Ông đáp lại rất nhanh và nghiêm túc: “Chúng ta sẽ nói chuyện lần nữa khi anh xây dựng được 100 trường.”

Tôi bật cười. Chúng tôi mới đi vào hoạt động được 2 năm rưỡi và xây dựng chưa được 20 trường. Tôi tin rằng chúng tôi sẽ đạt được con số đó nhiều năm sau, nhưng tôi chưa từng nghĩ sẽ đạt được mốc 100 trường trong tương lai gần. Nhưng có lẽ điều đó chẳng hề viển vông? Tôi nghĩ, ở đầu dây bên kia, ông đã cảm nhận được sự do dự của tôi, và ông nói vài lời đảm bảo cuối cùng: “Đây là lời khuyên chân thành nhất của tôi: Việc nhỏ thì quyết định bằng cái đầu còn việc lớn thì để cho trái tim. Cứ làm thế là anh sẽ ổn.”

Ông đã đúng. Kevin đã soi sáng cho tôi một mục tiêu kiểu Big Hairy Audacious Goal (Mục tiêu lớn - Mạo hiểm - Táo bạo) để tiến về phía trước, và nếu tôi dành hết tâm trí, chúng tôi có thể đạt được nó. Tôi chưa bao giờ nghĩ tới điều này trước cuộc gọi, nhưng tôi quyết định đặt mục tiêu xây dựng ngôi trường thứ 100 vào cuối năm sau. Việc không ngừng theo đuổi mỗi đầu mối liên lạc đã mang lại thành quả to lớn. PoP được xây dựng trên tinh thần kẻ yếu, vì vậy chỉ có một mục tiêu to lớn, táo bạo dường như mới có thể thúc đẩy chúng tôi dồn hết sức mình và là hiệu lệnh của chúng tôi trong hai mươi tháng tiếp theo đó.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.