Lời Hứa Về Một Cây Bút Chì

Lượt đọc: 337 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Lời tâm niệm 18. Đừng bao giờ chấp nhận câu trả lời “không” từ một người không thể nói “có”

❊ ❊ ❊

Để phát triển và mở rộng quy mô, chúng tôi cần có sự hiện diện độc đáo trên môi trường kỹ thuật số, thế nhưng chúng tôi vẫn chưa có trang web. Suốt hơn một năm qua, chúng tôi đã đặt tấm biển Chúng tôi sẽ sớm có trang web trên trang web của mình.

Đơn giản là chúng tôi không có đủ nguồn lực để đầu tư vào một website. Xây dựng một trang web phù hợp sẽ đòi hỏi một lượng đáng kể thời gian và tiền bạc, và tôi quyết định chờ đến khi chúng tôi có đủ khả năng đó. Trang web là cửa hàng, biển quảng cáo, là danh thiếp của tổ chức. Đó là một phần trọng yếu của bất kỳ doanh nghiệp hiện đại nào, và tôi quyết tâm phải làm một trang web nổi bật.

Một trong những thách thức lớn nhất của khối tổ chức phi lợi nhuận là quan niệm sai lầm rằng “chi phí chung” hay bất cứ điều gì khác ngoài các chương trình trọng tâm chỉ là những khoản chi bất cẩn, không hiệu quả. Nhưng đầu tư vào cơ sở hạ tầng là điều rất cần thiết cho tăng trưởng. Một trang web hiệu quả cần phải là tài sản đầu tàu của một tổ chức phát triển, đặc biệt là một tổ chức như của chúng tôi, hoạt động ở các vùng xa xôi của thế giới. Tuy nhiên, các nhà tài trợ lại muốn nhìn thấy tỷ lệ chi tiêu cho các chương trình trên chi phí chung thật cao (thường thì 80% được coi là hiệu quả), vì vậy tôi đã phải hồi hộp chờ đợi một phép màu trước khi có thể đưa ra lý lẽ xác đáng cho việc chi tiền vào một trang web.

Brad vẫn vừa làm việc ở BBH vừa giữ vai trò giám đốc thương hiệu của chúng tôi. Anh tìm đến người bạn chung của chúng tôi là Alex. Hồi nhỏ, chúng tôi từng chơi bóng rổ cùng nhau, và giờ cậu ấy đang làm việc tại AgencyNet, một trong những hãng dịch vụ kỹ thuật số hàng đầu tại Mỹ. Với việc họ đã xây dựng trang web cho Bacardi và Quỹ Clinton, thì có vẻ như việc họ sẽ nói chuyện với chúng tôi chỉ là trò đùa. Chúng tôi sẽ không bao giờ đủ khả năng chi trả cho dịch vụ của họ. Nhưng có lẽ Alex có thể cho chúng tôi lời khuyên nào đó, hoặc tình nguyện dành thời gian tuyển dụng và quản lý một đội ngũ làm việc tự do xây dựng trang web cho chúng tôi. Ít nhất đó là những gì tôi hy vọng trong những giấc mơ táo bạo của mình.

Sau khi xem xét, tôi quyết định trích khoảng 20.000 đô-la từ ngân sách cho việc xây dựng trang web. Tôi đã quyết sẽ chỉ tiêu số tiền đó vào việc xây trường học mới, nhưng đây là một khoản đầu tư vào tương lai và có thể mang lại cho chúng tôi những lợi ích lớn gấp nhiều lần. Thật không may, Brad nói với tôi chi phí tối thiểu cho một trang web ổn sẽ rơi vào khoảng 100.000 đô-la.

Alex và tôi hẹn gặp ăn trưa nói chuyện, trong suốt bữa ăn tôi giới thiệu với cậu ấy những việc PoP đang làm. Trong năm qua, chúng tôi đã làm việc với các đối tác địa phương xây dựng năm ngôi trường ở Lào và hai ngôi trường ở Nicaragua. Chúng tôi đang hướng đến mục tiêu đến cuối năm sẽ xây dựng thêm 10 ngôi trường nữa, đồng thời tạo ra một phong trào thu hút hàng trăm nghìn người ủng hộ.

Cuộc trò chuyện cứ thế diễn ra và có thể nói Alex quan tâm đến những gì chúng tôi đang làm. Đến cuối buổi, cậu nói, “Tớ sẽ tham gia. Tớ rất vui nếu được giúp một tay. Nếu cậu chỉ có 20.000 đô-la thì hơi eo hẹp, nhưng có lẽ tớ có thể kéo thêm vài người làm tình nguyện hoặc ai đó có thể nhận làm với tiền công thấp hơn.”

Tôi ngất ngây sung sướng. Khi chúng tôi ra đến cửa, Alex đề cập đến một ý tưởng khác vừa nảy ra. “CEO bên tớ là người thích làm từ thiện. Tớ nghĩ cậu sẽ hợp với anh ấy đấy. Chúng ta thậm chí còn có cơ hội đưa dự án này lên cấp công ty, nhưng hãy để tớ nói chuyện với Rich đã. Anh ấy làm việc ở Fort Lauderdale, nhưng đến New York thường xuyên, như vậy có lẽ tớ có thể giúp cậu sắp xếp một cuộc gặp. Nhưng dù thế nào, thì cứ tính cả tớ tham gia nhé.”

Thật là một tin hứa hẹn, nhưng chúng tôi muốn đến hè là trang web phải lên và chạy được. Giờ đã là tháng Tư.

Tôi để hai tuần trôi qua, rồi mới gửi email cho Alex: Có tin gì từ Rich chưa?

Vẫn đang liên hệ, cậu ấy trả lời.

Vài tuần nữa trôi qua. Jocelyn và tôi chuyển đến khu văn phòng chỉ có một khoảng không của Norman, nhưng tôi vẫn chưa nhận được hồi âm của Alex về cuộc gặp với Rich. Tệ hơn nữa, chúng tôi vẫn chưa có tiến triển gì trong việc tìm kiếm những người làm việc tự do bởi chúng tôi đang cầm chừng chờ cơ hội rất nhỏ rằng AgencyNet sẽ chịu làm giúp chúng tôi.

Tôi biết rằng dù có ý định tốt, nhưng Alex không có thẩm quyền huy động AgencyNet hỗ trợ chúng tôi. Bạn sẽ thường xuyên nghe người ta nói rằng, “Tôi xin lỗi, tôi ước là mình có thể.” Đối với tôi, điều đó có nghĩa là “Tôi không có thẩm quyền cung cấp cho anh câu trả lời mà anh muốn.” Đừng bao giờ chấp nhận câu trả lời “Không” từ người không thể nói “Có”. Rich là người duy nhất có thể cho tôi câu trả lời mà tôi đang tìm kiếm, vì vậy tôi phải làm bất cứ điều gì để gặp trực tiếp hoặc liên hệ được với anh ta qua điện thoại.

Sau 22 email với Alex để sắp xếp một buổi gặp mặt trực tiếp với Rich vào một buổi chiều thứ Ba, Rich lại phải hủy hẹn và trở về Fort Lauderdale sớm. Mọi biện pháp quyết liệt đã được dùng đến. Đôi khi bạn phải cho ai đó thấy rằng bạn sẵn sàng lao qua tường trước khi họ chịu mở cửa trước.

Tôi gửi email cho Alex nói với cậu ta rằng nếu Rich ở bất cứ đâu gần một sân bay lớn nào đó trong hai tuần tới, tôi sẽ bay đến đó để gặp anh ta. Tôi tìm được một chuyến bay có giá vé khoảng 300 đô-la – một khoản không nhỏ đối với tôi – nhưng tôi biết trang web là điều quan trọng nhất đối với sự phát triển của PoP sau này.

Chưa đầy hai giờ sau đó Alex viết lại, Rich sẽ gọi cho cậu vào 4 giờ 30 phút chiều nay.

Lúc bốn giờ, tôi nhận được một tin nhắn: Tôi là Rich từ AgencyNet. Chúng ta có thể nói chuyện vào lúc năm giờ không?

Chắc chắn rồi, tôi trả lời. Tôi không quen với việc nói chuyện với các CEO, chứ chưa nói gì đến việc nhắn tin với họ. Nhưng tôi nhận ra cách tiếp cận của anh ta thật khôn ngoan – nếu mọi chuyện không suôn sẻ, tôi vẫn không có địa chỉ email của anh ta và không bao giờ có thể liên lạc lại với anh ta.

Ngay trước năm giờ chiều, tôi bước vào một căn phòng trống trong khối văn phòng của Norman và mang theo bức ảnh của Nuth, bức ảnh mà chúng tôi đã in trên poster cho sự kiện của chúng tôi. Trên đó là đứa trẻ đáng yêu nhất thế giới, chân trần, ngồi trên bậc thềm ở ngôi trường tại Pha Theung, đầu nghiêng sang một bên và mắt nhìn thẳng vào ống kính máy ảnh. Cô bé từ trong bức ảnh dường như đang nhìn ra và tinh nghịch hỏi, Anh có gì nào? Trước khi gọi cho Rich, tôi đặt bức ảnh trên chiếc ghế đối diện trong căn phòng họp trống không, lờ mờ sáng. Tôi sẽ nhìn Nuth trong khi nói chuyện. Cô bé sẽ giúp tôi tập trung vào điều quan trọng nhất.

Rich nhấc máy ngay từ hồi chuông đầu tiên. “Này, Adam, có vẻ cậu đang làm một việc rất tuyệt.” Rich có vẻ không kiểu cách lắm và thân thiện hơn tôi tưởng.

Tôi dành 40 phút sau đó kể cho Rich nghe những gì chúng tôi đã làm. Thay vì đặt ra những câu hỏi thông thường về công tác hậu cần ở mỗi trường, chẳng hạn như “Cậu tìm giáo viên bằng cách nào?” (Sở Giáo dục cung cấp giáo viên và chúng tôi giúp đào tạo họ), anh đặt ra những câu hỏi thăm dò, sâu sắc về tình hình của tổ chức: “Nỗi sợ lớn nhất của cậu là gì?” “Thành viên ban giám đốc của cậu gồm những ai?” “Thách thức lớn nhất của cậu để phát triển là gì?”

Rich có vẻ thật sự quan tâm đến những gì chúng tôi đã làm và anh cũng có vẻ vô cùng thoải mái. Chúng tôi rất hợp nhau. Nhưng tôi biết anh ấy đã dành cho tôi rất nhiều thời gian và tôi phải đi thẳng vào vấn đề.

“Anh Rich, một phần lý do tại sao tôi muốn nói nói chuyện với anh là vì chúng tôi cần xây dựng một trang web. Tôi không biết các anh có thể giúp” – giọng tôi run run – “với mức giá còn khoảng 20.000 đô-la?” Không thể tin được là mình vừa đề nghị như thế, tôi nghĩ. Đây là lần đầu tiên tôi thẳng thừng đưa ra yêu cầu lớn cho PoP. Tim tôi muốn rớt ra ngoài.

“Adam này, thành thực với cậu, tôi không tham gia vào khâu sản xuất, vì vậy tôi sẽ phải nói chuyện với phó Giám đốc phụ trách khối này.” Chết tiệt. “Nhưng tôi đang nghĩ đến điều lớn hơn. Cho tôi một vài ngày. Có thể chúng ta sẽ trao đổi lại vào thứ Hai.”

Anh ta đang nghĩ gì thế nhỉ? Anh nhắn cho tôi địa chỉ email của mình, và tôi gửi một tin nhắn cảm ơn vào tối hôm sau, tối thứ Năm. Chiều thứ Sáu, anh trả lời: Tôi rất thích cuộc nói chuyện giữa chúng ta. Cuối tuần này cậu rảnh để nói chuyện không?

Có chứ, tôi rảnh cả cuối tuần. Cho tôi biết lúc nào thì thuận tiện nhất với anh, tôi viết lại ngay lập tức. Nhưng khi thời gian dần chuyển sang tối, tôi phải quyết định xem tôi có nên kiểm tra email để xem phản hồi của anh ấy suốt cuối tuần và phá vỡ quy tắc mới của mình, hay giữ nguyên quy tắc ấy? Tôi nên đưa ra một ngoại lệ? Hay cương quyết với những gì tôi đã đề ra? Anh ấy sẽ nghĩ tôi là người thô lỗ nếu tôi bỏ qua email của anh ấy, hay sẽ nghĩ tôi là kẻ lười biếng nếu tôi nói với anh ấy về quyết định gần đây liên quan đến việc không kiểm tra email một lần một tuần? Tôi quyết định chặn trước xung đột và nói ra sự thật. Tôi gọi anh ấy vào lúc chập tối ngày thứ Sáu:

“Tôi chỉ muốn thành thật với anh rằng. Gần đây tôi đã quyết định không kiểm tra email từ tối thứ Sáu đến sáng Chủ nhật, để chắc chắn rằng tôi được nghỉ ngơi và dành thời gian cho những người thân yêu của mình. Tôi cũng nhận thấy việc đó giúp tôi có thêm năng lượng hơn cho tuần tiếp theo, nó cũng giúp tôi tránh kiệt sức.”

Tôi nín thở. Liệu anh ta có nghĩ tôi là kẻ lười biếng không? Vì nhiều người coi nỗ lực làm việc 24/7 như là một chiếc huy hiệu danh dự.

“Adam, tôi tôn trọng điều đó. Nếu có thể làm điều đó, tôi cũng sẽ làm vậy. Rất vui khi cậu chia sẻ với tôi điều này. Chúng ta nói chuyện vào tuần tới nhé.”

Để chắc chắn, chín giờ sáng ngày thứ Hai, Rich nhắn tin cho tôi: Chúng ta có thể nói chuyện chứ? 15 phút nữa, tôi sẽ gọi cho cậu.

Tôi đặt tai nghe của mình xuống và đi tới đi lui khắp căn hộ. Cuối cùng, điện thoại cũng reo.

“Nghe này, suốt mấy ngày cuối tuần vừa rồi, tôi đã suy nghĩ rất nhiều về việc này, và tôi cũng đã nói chuyện với Phó giám đốc Sản xuất. Có ba điều tôi muốn nói với cậu. Đầu tiên, chúng tôi sẽ không làm trang web cho cậu với giá 20.000 đô-la.” Tim tôi thắt lại. “Thay vào đó tôi vừa phê duyệt 150.000 đô-la trong ngân sách tình nguyện để xây dựng cho cậu một trang web hàng đầu miễn phí.”

Tôi không thể tin những gì vừa nghe thấy. Tim tôi muốn nhảy khỏi lồng ngực.

“Thứ hai, tôi muốn tham gia vào ban giám đốc của cậu, nếu cậu muốn. Và thứ ba, một người bạn của tôi, anh Jay, chủ tịch của một hãng kỹ thuật số hàng đầu cũng đang tìm một việc gì đó giúp anh ấy cảm thấy ý nghĩa hơn trong cuộc sống. Cậu có muốn nói chuyện với anh ấy không? Anh ấy cũng có thể muốn tham gia vào ban giám đốc của cậu đấy.” Khi Rich nói, tôi chạy quanh căn hộ và thầm hét lên sung sướng, Tôi đồng ý! hết lần này đến lần khác.

Tôi trấn tĩnh lại trước khi trả lời, chủ yếu là bởi tôi gần như hết hơi. Ban giám đốc vẫn là một đội ngũ chưa chính thức, chỉ có tôi và năm người bạn trong độ tuổi 20 như tôi, những người đã giúp thành lập và xây dựng PoP: Mimi, Brad, Mike, Libbie và Jen. Tôi đang hy vọng mời thêm cô Hope và một giám đốc tại Bain, Karen Harris, người đã đọc email chia tay của tôi và gặp tôi để đề nghị giúp đỡ. Tôi tưởng tượng ra việc hầu hết mọi người sẽ vui sướng thế nào khi có Rich và bạn anh ấy trong ban giám đốc của chúng tôi, nhưng tôi không thể đồng ý khi chưa hỏi ý kiến của cả nhóm.

“Trước hết, tôi không biết phải cảm ơn anh sao cho đủ về ba đề nghị của anh. Hiện ban giám đốc của chúng tôi có sáu thành viên, và tôi sẽ cần phải nói chuyện với họ trước khi đưa ra bất kỳ quyết định nào. Về phần tôi, chắc chắn là tôi rất thích đề nghị của anh rồi. Riêng về trang web, tất cả chúng tôi chắc chắn sẽ đồng ý.”

“Tôi rất vui khi cậu cân nhắc đến ý kiến của những người khác trong ban giám đốc cho quyết định này. Tôi sẽ đến New York vào tuần tới. Chúng ta hãy đi ăn tối để có cơ hội gặp mặt trực tiếp!”

“Chắc chắn rồi, tôi rất mong thế.”

Ngay khi cúp máy, tôi gọi cho Brad và sau đó là Alex kể cho họ nghe tin tức tuyệt vời này. Chúng tôi đã bắt đầu với hy vọng có được một nhóm làm việc tự do giúp mình xây dựng trang web với chi phí 20.000 đô-la và giờ lại có được một trong những hãng kỹ thuật số hàng đầu trong nước hỗ trợ mà không mất đồng phí nào. Cảm giác hưng phấn thật khó tả.

Tuần sau đó, Rich và tôi đi ăn tối với nhau, Alex cũng tham gia để ăn mừng. Lúc đó còn quá sớm để biết, nhưng sau này Rich không những xây dựng trang web cho chúng tôi và tham gia vào ban giám đốc, mà trong những tháng sắp tới anh ấy còn mách lối cho tôi vượt qua một trong những quyết định lớn nhất cuộc đời.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.