Huyết Tộc Nguyên Thủy Nhất

Lượt đọc: 4540 | 6 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 178
Loạn quân

❊ ❊ ❊

Tại địa điểm cách Băng Nham thành hơn hai mươi dặm, một doanh trại đơn sơ nhưng có trật tự đã được dựng xong.

Doanh trại được xây dựng trên một khu đất trống cạnh hồ nhỏ, mặt đất đã được san phẳng đơn giản.

Những bụi cây gây cản trở đã bị chặt sạch, nhưng những bụi cây vừa bị tuyết lớn thấm ướt này vẫn còn rất ẩm, không thể trực tiếp dùng làm nhiên liệu, vì vậy chúng được vót nhọn rồi cắm xuống đất, tạo thành một hàng rào phòng thủ đơn giản.

Hơn một trăm lính đánh thuê trang bị tận răng đang tuần tra xung quanh doanh trại, còn bên trong doanh trại, có mấy chục binh sĩ với trang bị tinh nhuệ hơn.

Từ lá cờ hiệu họ giương lên có thể thấy, những binh sĩ này đều là tư quân của gia tộc Uman.

Giữa doanh trại, một kỵ sĩ mặc bộ giáp màu xám bạc đang sưởi ấm bên đống lửa.

Anh ta không đội mũ giáp, để lộ khuôn mặt trẻ tuổi tuấn tú, đôi mắt xanh lam, mái tóc đen nhánh, đôi môi mỏng mím chặt, lộ vẻ kiên định và trầm ổn.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên, kỵ sĩ vừa quay đầu lại đã thấy vợ mình đi tới.

"Valra, muộn thế này rồi, sao anh còn chưa ngủ?" Catelyn mở đôi mắt còn đang ngái ngủ, đi đến bên đống lửa, tựa vào bờ vai rộng lớn của chồng.

"Để anh canh đêm thêm một lát, em cứ đi ngủ trước đi." Kỵ sĩ Valra nở nụ cười cưng chiều, xoa xoa mái tóc mượt mà của vợ.

"Ừm, vậy em ở lại cùng anh, thực ra em cũng không buồn ngủ." Catelyn vừa nói không buồn ngủ, vừa không nhịn được mà ngáp một cái.

Valra bật cười lắc đầu: "Đi ngủ mau đi, ngày mai chúng ta chắc sẽ tới được Băng Nham thành, lúc đó em đừng để gương mặt tiều tụy, nếu không Tử tước Anglie chắc sẽ trách anh không chăm sóc tốt cho chị gái của cậu ấy mất."

Khóe môi Catelyn hơi nhếch lên: "Colin không hẹp hòi như vậy đâu."

Valra còn định khuyên thêm, nhưng đột nhiên anh dường như nhận ra điều gì đó, cơ bắp toàn thân lập tức căng cứng.

Catelyn cũng cảm nhận được sự thay đổi của chồng, nghi hoặc hỏi: "Sao vậy?"

"Có người tới!" Valra đỡ vợ dậy, sau đó nhanh chóng đội mũ giáp, đeo kiếm kỵ sĩ vào.

Ngay lúc này, tiếng còi báo động quả nhiên vang vọng trong doanh trại, kèm theo tiếng kêu gào hoảng loạn của đám lính đánh thuê: "Quân phản loạn, quân phản loạn đánh tới rồi!"

"Quân phản loạn?" Catelyn vẻ mặt hoảng hốt, siết chặt lấy cánh tay chồng, lo lắng hỏi: "Sẽ không có chuyện gì chứ?"

"Yên tâm đi, chỉ là một đám nô lệ không ăn no bụng thôi, giết vài tên lao lên phía trước nhất, số còn lại sẽ tự bỏ chạy." Valra an ủi với vẻ mặt thoải mái.

"Vậy anh cũng phải cẩn thận!"

"Được rồi."

Trấn an vợ xong, kỵ sĩ Valra sải bước tiến lên, vừa dùng kiếm đập vào khiên tạo ra tiếng bộp bộp bộp va chạm, vừa lớn tiếng quát:

"Đừng hoảng loạn! Tập trận! Nghênh địch!"

Biểu hiện của đám lính đánh thuê thì có chút tệ hại, nhìn thấy cảnh tượng đám nô lệ đông như kiến cỏ đang ùa lên, họ lập tức bị dọa đến mềm nhũn chân tay, không biết phải làm sao.

"Cung thủ, bắn!"

Kỵ sĩ Valra bình tĩnh chỉ huy.

Từng đợt mưa tên lập tức bắn ra từ doanh trại, tuy không dày đặc cho lắm nhưng cũng gây ra thương vong không nhỏ cho những tên nô lệ không có chút phòng hộ nào.

Sau ba đợt mưa tên, đám nô lệ đã xông tới trước hàng rào, kỵ sĩ Valra dựng tấm khiên lớn trước người, gầm lên:

"Giương khiên! Tiến lên!"

Dưới sự dẫn dắt của kỵ sĩ Valra, đội thị vệ gia tộc Uman như một mũi dao sắc bén, cắm sâu vào trong quân phản loạn nô lệ, nơi nào đi qua, đám nô lệ gần như hoàn toàn không thể kháng cự.

Sự chênh lệch về trang bị, võ kỹ, ý chí chiến đấu thực sự quá lớn, những tên nô lệ ngay cả cơm không ăn no này hoàn toàn không phải là đối thủ của đội thị vệ gia tộc Uman.

Kỵ sĩ Valra lúc này toàn thân tắm trong ánh thánh quang màu vàng, giết chóc khiến đám nô lệ quỷ khóc thần sầu, ôm đầu chạy thục mạng.

Sự dũng mãnh của anh cũng khiến đám lính đánh thuê như tỉnh mộng, ào ào gào thét gia nhập vào vòng chiến.

Quân phản loạn nô lệ chiếm ưu thế về quân số, vậy mà lại bị giết đến mức phải lùi bước liên tục.

... Phía sau quân phản loạn, Gã Què nhìn đồng bọn không chịu nổi một đòn, trong lòng lóe lên vẻ khinh thường nồng đậm, nhưng miệng lại cung kính nói với tên nô lệ thủ lĩnh bên cạnh:

"Đại nhân, trong doanh trại này có kỵ sĩ, e là chúng ta không thể công phá nổi, hay là rút thôi. Băng Nham thành mới là đích đến của chúng ta."

Nô lệ thủ lĩnh sắc mặt âm trầm không định, tức giận nói: "Một đám phế vật, ngay cả doanh trại ít người thế này mà cũng không công phá được, còn nói gì đến việc đánh Băng Nham thành!"

Gã Què vội vàng giải thích: "Đại nhân, quân đội trong tay ngài dù sao cũng không nhiều. Chỉ có tới Băng Nham thành hợp quân với các thế lực phản loạn khác, chúng ta mới có cơ hội công hạ Băng Nham thành."

Sắc mặt nô lệ thủ lĩnh thay đổi kịch liệt một hồi, ngước mắt lại nhìn thấy cảnh tượng kỵ sĩ Valra đại sát tứ phương đáng sợ, lập tức run lên bần bật, không cam lòng hạ lệnh: "Rút!"

Quân phản loạn nô lệ sau khi nhận được lệnh rút lui, lập tức như được đại xá, ào ào trong nháy mắt đã chạy không còn một bóng.

Dưới màn đêm bao phủ, không ít nô lệ trong lúc chạy trốn lại lạc mất phương hướng, lạc khỏi đại quân.

Nô lệ thủ lĩnh cũng hoàn toàn không có tâm trí kiểm kê tổn thất, trực tiếp dẫn đám nô lệ rút về tiếp tục tiến về phía Băng Nham thành.

Đắm chìm trong sự không cam lòng vì thất bại, nô lệ thủ lĩnh hoàn toàn không phát hiện ra, tên nô lệ được gọi là Gã Què kia, không biết đã biến mất trong đội ngũ từ lúc nào.

... Khi ánh nắng ban mai xua tan sương mù trong rừng, đội ngũ gia tộc Uman này lại lên đường.

Sau trận chiến đêm qua, uy danh của kỵ sĩ Valra trong đội ngũ đã được nâng cao đáng kể.

Những người vốn dĩ có chút khinh thường anh vì thân phận con hoang hèn kém, lúc này cũng đã thay bằng ánh mắt sùng kính.

Xuất thân tuy quan trọng, nhưng thực lực cũng là tấm danh thiếp thông dụng trên thế giới này.

Đội ngũ hành quân không nhanh, mãi cho đến khi mặt trời lặn xuống, mới nhìn thấy tường thành cao lớn của Băng Nham thành.

Tuy nhiên, lúc này dưới tường thành Băng Nham thành, đang diễn ra một cuộc tàn sát đẫm máu.

Vô số quân phản loạn nô lệ đông như kiến cỏ đang tụ tập dưới chân tường thành, dường như đang công thành.

Chúng dựng hơn mười chiếc thang gỗ vô cùng đơn sơ, đang ra sức leo lên tường thành.

Tuy nhiên, kỵ sĩ Valra dày dạn kinh nghiệm chiến trận liếc mắt một cái đã nhìn ra, phe thủ thành rõ ràng không hề dùng hết sức.

Dường như là lo lắng nếu dùng sức quá mạnh, sẽ dọa chạy hết đám nô lệ đang tụ tập lại kia.

Thế nhưng cho dù phe thủ thành đã nương tay, cuộc tấn công của đám nô lệ vẫn hỗn loạn vô chương, hoàn toàn không có tổ chức, người của mình vì tranh thang gỗ mà đánh nhau, càng nhiều nô lệ hơn chỉ đứng dưới tường thành với vẻ mặt ngơ ngác, hú hét vài tiếng vô nghĩa, hoàn toàn không biết mình nên làm gì.

Mười mấy tên nô lệ thủ lĩnh tụ tập cùng một chỗ, nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt cũng có chút bó tay.

Những kẻ chưa từng được giáo dục quân sự như chúng, làm sao có thể biết nên công kích một tòa thành thế nào.

Ngay lúc đám nô lệ thủ lĩnh càng lúc càng nóng nảy, cổng thành Băng Nham thành lại đột ngột mở ra.

Đám nô lệ ngẩn người hơn mười giây, sau đó đột nhiên reo hò một tiếng, tất cả đều ùa về phía cổng thành đang mở rộng.

Tuy nhiên, chưa đợi bọn chúng vui mừng được bao lâu, mặt đất đột nhiên bắt đầu chấn động.

Cùng với thi thể bay tứ tung và máu tươi bắn tung tóe, từng đội kỵ binh giáp đen như mũi tên nhọn, từ trong cổng thành bắn thẳng ra, đánh tan tác quân đội nô lệ.

Chứng kiến cảnh này, kỵ sĩ Valra cười lắc đầu, quay đầu ra lệnh: "Catelyn, em ở lại đây với đoàn lính đánh thuê, anh dẫn đội thị vệ gia tộc đi giúp một tay."

"Được."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:28
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.