Huyết Tộc Nguyên Thủy Nhất

Lượt đọc: 4537 | 6 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 152
Mồi nhử (Hạ)

❊ ❊ ❊

“Colin, anh phái Cassie đó tới doanh trại quân đội miền Đông, có ích không vậy?”

Trong cung điện, Nữ vương Elsa ngẩng đầu lên từ đống văn kiện chính trị, vươn vai một cái, đường cong tuyệt mỹ không chút che giấu phơi bày trước mặt Colin.

“Tại sao lại không có ích?” Colin cười đáp, ánh mắt không hề khách khí thưởng thức mỹ nhân bán tiên trước mặt.

Nữ vương Elsa tự tay rót cho Colin một ly rượu máu hươu, rồi lại rót cho chính mình, miệng nghi hoặc nói: “Chúng ta vừa mới dùng Vương tử William lừa đối phương một lần, lẽ nào bọn họ còn mắc mưu nữa sao?”

Colin uống cạn ly rượu máu hươu, chuyển hướng hỏi: “Cô có biết thợ săn ở miền Bắc săn sói băng nguyên như thế nào không?”

Nữ vương Elsa lắc đầu, tuy không hiểu tại sao Colin lại đột ngột đổi đề tài, nhưng vẫn dùng ánh mắt sáng ngời nhìn chằm chằm vào anh, ra hiệu cho anh nói tiếp.

“Sói băng nguyên, đặc biệt là sói trắng, là một loại con mồi vô cùng khó nhằn.

Sức chiến đấu của chúng cực kỳ mạnh, đại đa số thợ săn đều sẽ không chọn cách đối đầu trực diện với chúng, bởi vì cú phản đòn trước khi chết của sói trắng băng nguyên sẽ khiến thợ săn phải trả cái giá cực kỳ đắt, cho nên cách tốt nhất vẫn là dùng bẫy.

Thế nhưng, sói trắng băng nguyên rất thông minh, trong rừng gặp phải loại xác động vật nhỏ có vẻ bất thường, chúng tuyệt đối sẽ không đụng vào, bởi vì chúng cũng hiểu rõ, đó cực kỳ có khả năng là mồi nhử do thợ săn giăng ra.

Cách đối phó của thợ săn lão luyện với việc này chính là đuổi theo sau lưng sói trắng băng nguyên, liên tục quấy rối, không cho nó cơ hội liều mạng, nhưng đồng thời cũng không để nó an tâm săn mồi.

Thời gian lâu dần, sói trắng băng nguyên sẽ bị mệt mỏi và đói khát dày vò, lúc này, lại gặp phải loại xác động vật nhỏ có thể là mồi nhử đó, nó cũng sẽ không nhịn nổi nữa.

Dù phía trước rất có khả năng chính là bẫy của thợ săn, nó cũng sẽ ôm hy vọng mong manh, cảm thấy bản thân nuốt chửng mồi nhử, có lẽ vẫn còn sức phản kích.”

Nữ vương Elsa gật đầu đầy suy tư: “Vậy nên, Cassie chính là mồi nhử anh vứt ra, dù rất dễ bị Hầu tước Vincent nhìn thấu, nhưng anh cũng tin rằng ông ta sẽ không kiềm chế nổi sự cám dỗ này.”

“Đúng vậy. Quân đội miền Đông hiện tại chính là một con sói trắng đã mệt mỏi cùng cực mà lại tiến thoái lưỡng nan, lúc này vứt cho nó một miếng mồi, dù biết rõ có thể là bẫy, nó cũng sẽ không nhịn nổi mà cắn lấy.”

“Quả thật.” Ánh mắt Nữ vương Elsa sáng rực, sống mũi thanh tú cùng đôi môi đỏ mím chặt khiến cô toát lên vẻ điềm tĩnh mà trí tuệ, “Nhưng sao tôi cảm thấy kế sách của anh có phần hơi vội vàng?”

Colin thở dài, gật đầu: “Đúng là như vậy. Thực ra cách tốt nhất của chúng ta vẫn là tiếp tục giằng co với người miền Đông. Lương thực trong thành Ngân Nguyệt còn dư dả, nhưng đường lui của quân miền Đông lại bị quân Kỵ binh Đen cắt đứt, bọn họ không thể nhận được tiếp tế.

Chỉ cần giằng co thêm hai ba tháng nữa, người miền Đông sẽ thực sự rơi vào cảnh khốn cùng tiến thoái lưỡng nan.

Bây giờ vứt mồi nhử ra, ngược lại có khả năng sẽ phải đón nhận sự phản kích dữ dội của miền Đông.”

“Vậy tại sao anh vẫn…”

Colin ra hiệu cho Nữ vương Elsa rót thêm cho mình một ly rượu, nhíu mày nói: “Tôi đang lo lắng cho miền Bắc.”

“Miền Bắc?”

“Đúng vậy. Tôi đã rất lâu rồi không nhận được thư từ thành Băng Nham. Tôi nghi ngờ là đại quân miền Đông bên ngoài thành đã phong tỏa tin tức.”

“Tại sao anh lại lo lắng cho miền Bắc?”

“Bởi vì tôi dần nhận ra, phán đoán ban đầu về hai chuyện có lẽ có chút sai lệch.”

“Hai chuyện nào?”

Colin lại uống một ly rượu máu hươu, trầm ngâm nói: “Chuyện thứ nhất, chính là kẻ chủ mưu đứng sau Sith Savoy.

Ban đầu tôi cứ ngỡ là Công tước Thánh Hilde sai khiến hắn tới giết Vera, nhưng bây giờ tôi lại cảm thấy sự thật có lẽ không phải như vậy.

Sith vốn là người do Thân vương Cương Bản giới thiệu cho tôi, điều này cho thấy gia tộc Savoy có liên hệ với tộc Cự Ma.

Vậy thì, liệu có khả năng, việc ám sát Vera thực chất là do tộc Cự Ma đứng sau giật dây, chính là muốn khơi mào triệt để mâu thuẫn giữa miền Bắc và miền Đông, như vậy bọn chúng mới có thể tranh thủ thời gian thở dốc.

Còn chuyện thứ hai, chính là việc quân Kỵ binh Đen bị phục kích ở thung lũng Bóng Đêm.

Việc này nhìn qua có vẻ là Công tước Thánh Hilde đang cố gắng loại bỏ những yếu tố bất ổn bên trong miền Bắc.

Nhưng suy nghĩ kỹ lại thì lại có vấn đề. Công tước Thánh Hilde làm sao có thể khiến người miền Đông phối hợp với ông ta để trừ khử em trai mình? Người miền Đông lẽ nào không lo lắng đây là cái bẫy do anh em Công tước Thánh Hilde cố tình diễn kịch dựng nên sao?”

“Vậy nên, anh nghi ngờ chuỗi sự kiện này đều là âm mưu của tộc Cự Ma?”

“Quả thật có khả năng đó. Nhưng tôi cũng nghi ngờ, tộc Cự Ma thực sự có năng lực hoàn thành một bố cục vĩ đại như vậy sao? Bọn chúng từ khi nào đã có sức ảnh hưởng to lớn như thế trong Đế quốc Quang Huy? Có thể điều động nhiều thế lực như vậy phục vụ cho kế hoạch của chúng?”

“Có thể tộc Cự Ma còn có những kẻ hợp tác khác trong Đế quốc Quang Huy.”

“Đúng vậy. Còn có khả năng, Công tước Thánh Hilde cũng tham gia vào trong đó, ông ta tuy không phải là kẻ chủ mưu, nhưng e là cũng là kẻ phối hợp, dù sao cả hai chuyện này đều rõ ràng có lợi cho ông ta.”

“Vậy sự lo lắng của anh rốt cuộc là gì?”

“Tôi lo Công tước Thánh Hilde sơ sẩy tự rước họa vào thân, khiến miền Bắc vốn đang suy yếu lại rơi vào hỗn loạn… cho nên không thể tiếp tục giằng co với người miền Đông như vậy nữa, tôi muốn nhanh chóng kết thúc chiến dịch này!”

---❊ ❖ ❊---

Doanh trại quân đội miền Đông.

Cassie đối mặt với ánh mắt dò xét như thực thể của Hầu tước Vincent, trong lòng thấp thỏm không yên.

Một lúc sau, cô nghiến răng, nói thẳng sự thật: “Đúng vậy, thưa ngài, tôi quả thực là do Tử tước Anglie phái đến.”

Hầu tước Vincent cười đắc ý, tự khen sự thông minh của mình một phen, sau đó ông ta ung dung tự tại tựa lưng vào ghế, hỏi: “Vậy hắn phái cô đến để làm gì?”

“Ngài ấy bảo tôi nói với ngài, đêm nay ở cửa thành phía Nam của thành Ngân Nguyệt sẽ xảy ra bạo loạn, tảng đá lớn chặn cửa thành sẽ được dọn đi, quân đội của ngài có thể nhân cơ hội này xông vào trong thành…”

“Hừ hừ, sau đó đợi quân đội của ta xông vào, sẽ phát hiện trong thành ngược lại đã bố trí trọng binh, nghiêm trận chờ sẵn, rồi quân đội của ta mắc kẹt ở cửa thành phía Nam, đội quân Kỵ binh Đen bên ngoài thành vừa hay có thể từ phía sau giết ra, kẹp đánh hai bên, đúng không?”

“Đúng vậy.” Cassie cúi đầu, dường như có chút không dám nhìn vào mắt Hầu tước Vincent.

“Kế sách vụng về, ha ha, thực sự tưởng ta sẽ mắc mưu sao…”

Hầu tước Vincent đột nhiên dừng lại, ông ta dường như nhận ra điều gì đó, đứng phắt dậy khỏi ghế, sải bước đi tới đi lui trong lều trại.

Cassie cẩn thận ngẩng đầu lên, liền thấy trên mặt Hầu tước Vincent đầy vẻ giằng xé.

Hồi lâu sau, ông ta đột nhiên dừng bước, lại hỏi lần nữa: “Cô có biết tình hình bố trí cụ thể của quân đội bán tiên trong thành phía Nam không?”

Cassie khó xử lắc đầu: “Thưa ngài, cái này… sao tôi có thể biết được ạ…”

Hầu tước Vincent lại chìm vào suy tư, vẻ lo âu trên mặt như sắp tràn ra ngoài.

Ông ta đã nhận ra cục diện trước mắt có lẽ là một cơ hội lật ngược thế cờ đối với quân đoàn Thiên Mã, cửa thành phía Nam bỏ ngỏ, chính là một miếng mồi Colin đặt trước mặt ông ta.

Dù biết rõ phía sau mồi nhử chính là bẫy, nhưng Hầu tước Vincent lại không nhịn được muốn đánh cược một phen…

Lúc này, ông ta giống như một con bạc đã thua sạch túi, chỉ cần nhà cái cho ông ta thấy bất kỳ một tia cơ hội thắng lợi nào, ông ta cũng sẽ không kiềm được mà đặt cược toàn bộ gia sản.

Mưu đồ một ván lật mình.

Cuối cùng, Hầu tước Vincent giáng một cú đấm mạnh vào lòng bàn tay mình, tàn nhẫn nói:

“Được! Colin Anglie, hãy để chúng ta xem rốt cuộc là ngươi dùng bẫy nhốt chết quân đoàn Thiên Mã, hay quân đoàn Thiên Mã ăn sạch miếng mồi của ngươi, xé nát lưới nhện của ngươi!”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:28
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.