Ngủ dưới thảm rêu đêm đó cùng Bryony, Etta lại chìm vào giấc mơ ở biển. Bà ở gần bờ, cần phải bơi vào, nhưng đồng phục của bà quá rộng, cổ tay và cổ chân đều được xắn lên, cứ tuột ra mỗi khi bà quạt nước. Bà có thể thấy được đất liền, thấy được những đứa con trai còn lại ở đó, thu dọn đồ đạc và hành quân theo từng cặp, qua bãi biển và rời đi, nhưng mãi bà không đến nơi vì bà cứ phải ngừng để xắn, hai tay, hai chân, hết lần này đến lần khác. Gérald cũng ở đó, trên bãi biển, chờ bà, trông bà; bà không biết cậu ta sẽ chờ mình bao lâu.
Bà thức giấc vì tiếng động phát ra khi Bryony mở túi bóng đựng hạt hướng dương. Ôi tốt, tốt quá, Etta nói, hóa ra vẫn còn đây. Cảm ơn vì đã chờ tôi.
Bryony mỉm cười. Cô chìa cái túi mở ra mời Etta. Những người khác đi rồi à?
Chỉ có hai ta thôi, Bryony nói. Tối qua cũng thế mà.
Tối qua cả bọn đều ở trên một con thuyền, Etta nói.
Cây cầu chứ, Bryony nói.
Con thuyền chứ, Etta nói.
Được rồi, Bryony nói. Ta khởi hành được chưa? Được, Etta nói, dĩ nhiên rồi.
Khoảng chín giờ sáng họ dừng lại nghỉ chân. Cả quãng đường họ im lặng bước đi bên nhau. Cô có nghĩ cậu ta sẽ quay lại không? Etta nói.
Ai cơ? Bryony nói.
James.
Ô. Cháu không biết nữa, Etta. Cháu mong là vậy.
Cô không sợ sói cỏ ư?
Có những thứ đáng sợ hơn.
Như là?
Gấu... người... cá mập...
Ngoài này cũng có gấu đấy, lâu lâu.
Cháu biết.
Và người nữa.
Nhưng không có cá mập.
Theo tôi biết thì không. Dù sao vẫn chưa thấy.
Họ uống nước xong vươn vai xong đánh dấu mùi của mình, dấu của Etta riêng rẽ, cách biệt một quãng với Bryony. Cụ sẵn sàng đi tiếp chưa? Bryony hỏi. Etta đang ngồi trên một tảng đá, nhìn chăm chú vào một mẩu giấy nhỏ nhăn nhúm.
Mình:
Etta Gloria Kinnick ở trang trại Deerdale. Tháng Tám này 83 tuổi.
Bryony, Etta nói, sáng nay tôi là ai?
Cụ là cụ thôi, hiển nhiên mà, Etta.
Có phải không?
Cháu không chắc nữa.
Tôi cũng không chắc nữa.
Họ băng qua những cánh rừng thấp và những cánh rừng rậm, dọc theo những mép vực rải đá và những cánh đồng bao la. Họ cởi giày ra (giày đế mềm của Etta, bốt da cao của Bryony) và băng qua những con suối cạn, đáy sỏi hay những con đường đèo đá đen ẩm ướt trơn trượt. Họ lại lần nữa rời khỏi những thị trấn và người dân, và không phải ghé lại ở đâu ít nhiều trong vài ngày tới. Bryony đã cởi chiếc áo khoác màu tía của mình và quấn chặt nó quanh hông. Thời gian này vào giữa ngày uể oải trời trở nên nóng khủng khiếp, và Etta phải ăn nhiều, nhiều đường hơn nữa, những thực phẩm hỗ trợ cơ bắp để giúp bà tiếp tục tỉnh táo và hoạt động. Bà trông chờ gặp những con suối và lạch, để ngâm đôi chân trần của mình.
Họ băng qua một con suối chảy về hướng bắc, lập cập vì cái buốt dưới cẳng chân, hầm hập vì cái nóng ở phần thân trên gối, khi Etta nói, Này, Bryony, câu chuyện của cô là gì?
Cháu không có câu chuyện gì cả, chính thế đấy. Cô ta chúi mũi chân xuống mỗi khi nhấc chân ra khỏi dòng suối, hạn chế tối đa gợn sóng như một thợ lặn.
Nhưng phải có chứ.
Thực sự là cháu không có.
Dưới hàng hàng lớp lớp những câu chuyện của mọi người khác tôi tin rằng cô phải có. Chỉ là cô đã quên, chắc thế, hay không thể tiếp cận được chúng vì chúng đã bị chôn quá sâu bên dưới.
Có lẽ, Bryony nói.
Chà, cô có thể suy nghĩ về nó, Etta nói. Và kể tôi nghe sau khi cô nhớ ra.
Được thôi, Bryony nói. Họ tiếp tục đi thêm vài bước nữa, mỗi bước Bryony đều nhấc chân mũi chúi, Etta lê bước để bà được ở trong con suối nhiều hết mức có thể.
Họ đi và nhấc chân và lê bước và bước đều rồi lại đi và nhấc chân và lê bước và bước đều, thay phiên nhau kẻ trước người sau, về hướng bắc và về hướng đông, giữ khoảng cách khỏi biên giới nước Mỹ. Họ nghỉ lại ngay bên rìa Saint-Elzéar-de-Témiscouata, trong một kho thóc bỏ hoang giữa những bông hoa cải cay.
Trong giấc mơ đêm đó Etta đang bơi hay khiêu vũ, chính bà cũng không quyết được, nhưng không hề gì vì thực ra chúng cũng như nhau cả, chỉ khác ở chỗ khi bơi bạn nhảy của ta là nước, ôm lấy ta, sẵn sàng, theo sau ta, nhẹ nhàng và thanh thoát và mãnh liệt và dịu êm, nước trong vòng tay ta và ta trong vòng tay nước, và nếu ta há miệng để hòa ca cùng khúc nhạc nước sẽ tràn vào và kể cho ta nghe những bí mật của nó, hương vị của rượu vang.
Vào buổi sáng bà nói, Tôi muốn về nhà.
Bryony đã thức giấc, lúc nào cô cũng dậy trước. Nhà ư?
Ừ, nếu họ đồng ý. Tôi lo quá. Tôi không thể ngừng nghĩ về bố mình, mẹ mình, chị mình, anh mình... cậu không lo cho vợ cậu sao, Gérald? Có phải ngu ngốc lắm không khi ta ở đây với nhau mà không phải ở nhà, với họ?
Không, Bryony nói, không đâu. Không ngu ngốc đâu, mà rất quan trọng.
Cậu chắc không?
Ừ.
Vậy ta cứ tiếp tục đi ư?
Ừ.
Rồi tối nay ta sẽ kiếm một quán bar và đi nhảy.
Nếu ta gặp may.
Được rồi, Etta thở dài. Bà đang ngồi trên mặt đất; bà vẫn chưa đứng lên.
Đây, Bryony nói. Hai tay cô nắm lấy hai tay Etta và kéo bà đứng dậy.
Tôi nhớ gia đình mình quá, Etta nói.
Cháu biết. Bryony nói.
Otto nhìn vào đống thiếp công thức, tìm xem có món gì ông có thể làm mà chưa từng thử qua, món gì hợp với đống nguyên liệu sẵn có, ông tìm thấy một tấm thiếp được Etta viết trong những ngày còn trẻ, vết mực đã phai mờ thành một màu chàm nhạt sau hơn sáu mươi năm. Thời điểm ông đã giải ngũ về nhà.
Tấm thiếp viết với những nét móc đơn giản:
Dành cho Otto buổi tối
Cần:
20 bông hoa lanh
1 cái chày và 1 cái cối
Cách làm:
Giã và nghiền nhão mớ hoa xanh. Bôi hỗn hợp ấy lên mí mắt anh, một lớp dày, chùng da mắt xuống. Rồi đợi anh ngủ. Như thế khiến anh ngủ dễ hơn và những giấc mơ kia sẽ không kéo đến. Vào buổi sáng lớp hoa ấy sẽ khô và nhẹ đi, trở thành một lớp gi bột có thể phủi đi dễ dàng như tóc hay bụi.
Ông đặt tấm thiếp xuống một chỗ xa khỏi mớ thiếp kia và ra ngoài, lách mình qua đám thú, tìm xem có bông hoa lanh nở muộn nào còn sót lại bên chỗ Russell không. Ông thấy bốn bông, cẩn thận ngắt chúng bỏ vào cốc cà phê ông cầm theo.
Về lại nhà bếp, ông gỡ từng cánh hoa ra khỏi thân và bỏ chúng vào cối. Khi ông giã, màu hoa trở nên tươi và thắm hơn. Màu này hợp với bọ cánh cứng, ông nghĩ. Ông tự nhủ sắp tới sẽ làm bọ cánh cứng. Ông thấy hơi kì khi tự bôi hỗn hợp ấy lên mí mắt, và còn kì hơn khi phải lần dò đường ra khỏi nhà bếp, qua hành lang, vào phòng ngủ với đôi mắt nhắm nặng trĩu vì hỗn hợp kia. Nhưng khi ông đã nằm xuống, ngửa trên lưng để sắc xanh không vấy lên áo gối, ông chìm vào giấc ngủ, gần như ngay tắp lự.
Otto ngủ và ngủ, ngủ đến đêm, rồi ngủ qua đêm đến sáng muộn ngày hôm sau. Khi ông thức dậy, hoàn toàn vô ý, ông lấy tay phủi ngang mặt và một lớp bột màu gi theo đó bay ra.
Ông thấy thật tuyệt vời. Ông cảm thấy, như thể lần đầu tiên sau ngần ấy năm, cơ thể ông không đòi hỏi bất cứ gì ở ông cả. Ông pha cà phê và làm bữa sáng, rồi bắt tay vào thiết kế và thực hiện mấy con bọ cánh cứng, tay ông không run và tim ông không loạn. Khi lớp sơn đầu đang khô, Otto lại ra ngoài, len qua đám thú, đến cánh đồng để cố kiếm thêm vài đóa hoa nữa. Lần này ông phải đi xa hơn, và lâu hơn, nhưng cuối cùng ông cũng tìm được hai bông hoa nở bung và một trong số đó chỉ mới rụng phân nửa số cánh. Ông bỏ chúng vào cốc cà phê và cho vào chút nước để giữ chúng tươi sẵn sàng cho tối đó.
Và rồi ông làm hỗn hợp.
Và rồi ông ngủ.
Ngày hôm sau, ông tìm và tìm từng hàng một từ trên xuống dưới trên mảnh đất um tùm của Russell, nhưng không thấy nổi một bông hoa nào. Trời cao nắng cháy rọi xuống đỉnh đầu ông nhấp nhô bên dưới.
Đêm đó tim ông đập loạn và phổi ông hết giật lại co thắt và ông nằm nhìn chăm chăm lên những đốm sáng li ti trên trần nhà trát vữa cho đến lúc ông đếm hết chúng, thở hổn hển như vừa chạy nước rút. Rồi ông đứng lên và bước vào nhà bếp và tráng cái tô và bắt đầu trộn bột với nước, người vẫn bận pyjama và khoác áo choàng. Tay ông run lẩy bẩy, nhưng ông chỉ mới ở giai đoạn trộn bột nên chuyện đó không thành vấn đề. Về sau, khi đến công đoạn đắp nặn, ông phải uống ít cà phê hay vài viên ibuprofen[1]hay whiskey lúa mạch để gắng kìm chúng lại.
Vài giờ sau bình minh, ông khởi động chiếc xe tải và lái đến chỗ Co-op. Họ chỉ vừa mở cửa, chỉ vừa trưng ra hàng đống hoa đặc biệt đựng trong mấy cái xô trước cửa hàng.
Chào buổi sáng, Otto nói. Ông đi chậm rãi, cẩn thận, từ xe vào cửa hàng, cảnh giác với các cơn ho có khả năng làm ông mất thăng bằng và ngã vào mấy xô hoa.
Cụ đến mua thêm bột à?
Hôm nay thì không, Sheryl.
Sơn ạ?
Không, hôm nay thì không, Wesley.
Sheryl đứng gần cửa nhất, tháo dây buộc từng bó hoa cẩm chướng hồng và vàng. Đây, cô nói, đặt bó hoa xuống và giữ cửa cho Otto.
Cảm ơn nhé, Otto nói.
Cháu vào ngay đây, Wesley gọi với theo sau ông, tay tỉa các cành hoa hồng gói trong giấy bóng kính.
Hai phút sau, khi Wesley xong việc với mớ hoa, cậu thấy Otto đứng trước bảng thông báo. Tôi chỉ muốn đăng cái này lên thôi, nhờ cậu, Otto nói. Ông đưa Wesley một tờ thông báo viết tay. Nó ghi:
Cần: HOA LANH
Xin liên hệ với OTTO VOGEL nếu bạn tìm thấy bất cứ bông hoa lanh nở muộn nào trên cánh đồng nhà bạn hay mọc dại.
Khẩn cấp.
Dĩ nhiên rồi, Wesley nói. Để bao lâu ạ?
Otto nghĩ, tính toán. Etta tới đâu rồi nhỉ? Québec? Hai tuần, ông nói. Có thể hơn.
Chuông ở cửa của cửa hàng vang lên và Otto cùng Wesley quay đầu lại nhìn Sheryl bước vào với cái kéo tỉa và một xô đầy mẩu đuôi cành. Cô quay bước qua chỗ thông báo. Otto, cô nói, cụ khó ngủ à?
Tôi ổn mà, Otto nói.
Vì là tụi cháu có thuốc đây.
Thuốc không tốt cho tim đâu, Otto nói. Tôi không sao.
Được rồi.
Cháu vẫn sẽ cho đăng cái này trong hai tuần vậy Wesley nói. Ngay trung tâm luôn, đây.
Và, đây, cầm lấy, Sheryl nói. Cô đưa cho Otto một cành hoa cẩm chướng vàng quá ngắn không để được với những bông khác.
Ở nhà, Otto cắm bông cẩm chướng vào cốc uống cà phê, bởi toàn bộ lọ trong nhà đều quá cao không thể dùng được. Ông vuốt cái đầu đang ngủ của Cốc và thay vài mẩu giấy báo ở góc chuồng nơi không bị cô nàng chiếm dụng, rồi kiểm tra lớp sơn ông đã phết lên con gấu mèo xem đã khô chưa. Khô rồi. Mọi thứ ở đây đều khô cả. Ông cẩn thận cầm mẫu vật lên và mang ra sân tìm chỗ đặt nó. Mắt ông nhói lên, hầm hập. Ông sẽ tìm một chỗ râm mát trong phòng khách hay nhà bếp sau khi xong việc và sẽ cố ngủ lại.
Gấu mèo đẹp quá, một người phụ nữ với mái tóc nâu lẫn xám được buộc gọn ghẽ ra sau đầu nói. Bà ta đứng giữa con kỳ lân biển và cá hồi. Dưới nước, Otto nghĩ, mà không phải vậy.
Cảm ơn, Otto nói. Tôi định đặt nó ở mép kia, đó đó, nhìn vào con cá hồi.
Có lý đấy, bà ta nói.
Nhưng tôi không muốn bán, Otto nói. Bất cứ con vật nào.
Vô lý quá, bà ta nói, nhưng tôi biết.
Trời sẽ không mưa trong hai tuần tới, nếu có thì sẽ rất - Otto ngưng lại để ho - trái mùa.
Tôi biết, người phụ nữ nói. Nhưng có thể lắm. Mà đây không phải là lý do tôi ở đây. Bà ta giơ một tay lên bên hông con kỳ lân, như thể đang vuốt ve nó, nhưng vẫn cách ra một khoảng ngắn, không thực sự chạm vào. Tôi ở đây vì nghĩ rằng có thể cụ muốn nói về những chuyện có thể hoặc nên xảy ra với bộ sưu tập của cụ trong trường hợp có sự biến đột ngột không may nào.
Otto gật đầu, chờ đợi.
Người phụ nữ đứng, nhìn ông, chờ đợi.
Otto gật đầu lần nữa, chờ đợi.
Ý tôi là, người phụ nữ nói, ý tôi muốn nói nếu cụ chết, Otto. Tôi đến đây vì muốn hỏi xem liệu cụ có sẵn lòng để lại bộ sưu tập của mình cho chúng tôi, cho phòng triển lãm, nếu cụ chết.
Ồ, Otto nói.
Ông nghĩ. Tay trái ông run run. Ông nắm lấy nó bằng tay kia, chắp sau lưng. Thế thì, ông nói, tôi cho rằng vấn đề trước nhất chính là hầu hết những con vật này đều là quà tặng.
Quà tặng ư?
Đúng, quà tặng. Tặng Etta và tặng Russell. Vậy nên tôi không biết liệu có được không khi để lại cho người khác.
Vậy thì, người phụ nữ nói, phải có gì...
Và, Otto nói, vấn đề thứ hai là, nói thật, tôi không biết có ai lại đi hứng thú với chuyện triển lãm công khai thế này. Ý tôi là, ngoại trừ bà, dĩ nhiên.
Thật ư? người phụ nữ nói.
Thật chứ, Otto nói.
Chúa ơi! Otto! người phụ nữ nói. Nhìn đi. Bà ta quay lại, về phía con đường, và chỉ. Một đoàn xe hơi cùng xe tải chậm rãi trườn qua, trên vài chiếc xe còn có cả ống nhòm, thò ra khỏi cửa sổ. Otto đếm được đến mười lăm chiếc rồi mắt ông bắt đầu nhòe đi. Ông nhấc một tay lên từ sau lưng, và vẫy. Một cánh tay thò ra từ cửa sau một chiếc wagon[2] xanh vẫy đáp lại.
Ồ... Otto nói, thật ư?
Thật chứ, người phụ nữ nói.
Ha, Otto nói. Rồi nói, Tôi sẽ nghĩ lại sau.
Cảm ơn cụ, người phụ nữ nói. Trước khi rời đi, bà ta đưa cho ông một tấm danh thiếp khác.
Tôi có một cái rồi, Otto nói.
Ừ thì, giờ cụ có hai.
Sau khi cô ta đi, Otto ngồi xuống cỏ cạnh con gấu mèo và ngắm dòng xe đi qua. Trừ những lúc ho, ông ngồi yên lặng, như một bức tượng, tay chắp sau lưng.
•••
Tân binh đến vào một buổi trưa thứ Bảy ngái ngủ. Vài anh lính hiện tại đang say giấc trưa trên những chiếc giường mượn tạm hoặc ghế bành hoặc bãi cỏ, vài người đang ném những mẩu gạch vụn họ tìm thấy cho con chó vô chủ. Otto đang viết thư, và Gérald đang ở trên nóc nhà thờ họ đang ở, quan sát, dù không phải phiên gác của cậu ta. Thế nên chính Gérald là người đầu tiên thấy những chiếc xe tải hất tung sỏi và lũ chim từ tít phía xa của con đường. Thế nên chính Gérald là người đầu tiên biết họ đang đến, rồi đến Otto, nghe tiếng cậu ta hô hoán:
Xe tải!
Rồi:
Etta, họ đến rồi! Cuối cùng cũng đến. Kể sau nhé.
Và rồi mọi người, tất cả đều ùa xuống con đường dài nối đầu này đến đầu kia của chốn từng là thị trấn này, tất cả mọi người lính đồng loạt di chuyển như một cơn lũ, la hét, đấm đá, một cơn sóng hồ hởi, hướng về những chiếc xe tải. Các vị chỉ huy kêu gọi mọi người vào hàng lối, nhưng không ai thực sự lắng nghe, và chỉ huy cũng không thực sự bận tâm.
Otto chạy đến cạnh chiếc xe thứ hai. Tất cả những anh chàng hiện tại đều vây quanh đoàn xe, la hét và nhảy nhót và vỗ vỗ tay vào lớp kim loại ấm, còn những anh chàng mới đều ở bên trong, ngồi thẳng lưng nghiêm túc với đôi mắt dán về phía trước. Từ ghế trước chiếc xe đầu tiên, một chỉ huy huýt sáo. Và rồi cửa xe mở ra và tất cả bọn họ hòa vào nhau, lẫn lộn, gặp gỡ.
Ralf MacNeil, một cậu trai có cái đầu cạo sát chỉ còn lại một lớp mờ màu cam của mái tóc xưa, đến từ Labrador. Cậu ta nhiệt liệt bắt tay Otto. Thật vui vì cuối cùng cũng được ra đây, thật, rất vui.
Lauren Ingersson, từ Flin Flon, cậu trai đằng sau lưng nói, vòng tay qua để bắt tay còn lại của Otto. Hy vọng ở đây mấy anh có đồ ăn ngon hơn trên thuyền.
Ralph và Lauren bị cuốn qua nhóm kế cạnh và Otto lại thấy mình đối diện với hai cậu trai mới nữa, một người có gương mặt dài, trắng nhợt và một người có mái tóc đen xoăn dày. Chào, người đầu tiên nói, mình là Adrian, mình là...
Owen, Otto nói.
Không phải, Adrian...
Ôi trời ơi, Owen, Otto nói.
Không phải, nhầm rồi, tên là...
Chào Otto, Owen nói.
Ồ, Adrian nói, hai người đã biết nhau từ trước rồi à?
Ừ, Otto nói.
Ừ, Owen nói.
Rồi đám đông dồn lên và đẩy nhau và có ai đó va vào vai Otto và cậu quay sang họ nhưng họ đã đi rồi và khi cậu quay trở lại thì Adrian và Owen cũng đi mất nốt và ở chỗ họ lại có thêm hai gương mặt mới, chưa từng gặp qua, cả người họ căng lên với một cảm giác háo hức đón chờ những gì sắp xảy đến. Nhìn qua đầu họ, Otto tưởng như mình thấy được loáng thoáng mái tóc của Owen cách đó chừng hai mươi hay ba mươi chàng trai khác, nhưng rồi nghĩ lại, Owen không cao, và đám đông luôn di chuyển, nên cậu không thể chắc chắn được.
Tối đó, Otto đợi bên cạnh cửa vào tòa thị chính nơi họ dùng làm nhà ăn trong lúc mọi người đang tập trung để ăn tối. Owen và Adrian gần như là hai người cuối cùng bước vào; họ vẫn chưa biết. Otto nghĩ, rằng nơi đây mọi thứ đều có một số lượng giới hạn. Cậu vươn tay qua Adrian, và kéo Owen ra khỏi hàng, vòng qua góc, vào phòng quân trang tạm thời.
Đồ ăn trong này ngon hơn à? Owen hỏi.
Cậu làm gì ở đây thế? Otto nói.
Cậu vừa kéo tôi vào mà...
Không, không phải trong này, ở đây cơ, Owen. Cậu làm gì ở đây vậy?
Cùng việc cậu đang làm thôi.
Không, không phải.
Không phải ư?
Cậu còn quá trẻ, Owen. Cậu còn quá trẻ.
Người ta không hỏi điều đó. Người ta không còn quan tâm nữa.
Nhưng tôi có. Và cậu cũng thế.
Chà, thật tốt, cậu thật tốt khi nghĩ thế, Otto, nhưng cậu sai rồi.
Sai ư?
Otto, có những cách khác để ta thấy mình đã lớn, đã trường thành, không chỉ có mỗi thời gian. Có rất nhiều cách. Tôi là một trong những người lớn nhất tôi biết. Đôi khi tôi thấy dường như mình là đứa lớn nhất trong cả bọn. Và dù điều đó không hẳn là tốt. Nó vẫn là sự thật.
Owen nói với một giọng đều đều, âm lượng không lên không xuống.
Nhưng cảm ơn cậu vì đã quan tâm, cậu ta tiếp tục. Điều đó có ý nghĩa với tôi, nhiều lắm. Bóng tối bao phủ trong căn phòng quân trang, gần như không có tí ánh sáng nào, chỉ có những đốm sáng nhỏ len lỏi vào cùng âm thanh của bát đĩa và tiếng nói từ nhà ăn. Otto cảm thấy một bàn tay đặt trên chỗ thắt lưng cậu, cảm thấy bồn chồn vì tấm áo ướt đẫm mồ hôi của mình.
Tôi chỉ không muốn cậu bị thương, Otto nói.
Một người có thể bị thương ở bất cứ nơi đâu, Owen nói. Cậu ta nghiêng người về phía trước một chút, chỉ gần hơn một chút. Tôi nhớ cậu, Otto, cậu nói, tôi thật sự nhớ cậu.
Được rồi, được rồi, Otto nói. Cậu hít một hơi và lùi lại một bước về phía sau, cách ra xa. Thở ra. Dĩ nhiên. Tôi cũng nhớ cậu, Owen. Dĩ nhiên là tôi cũng thế. Giờ thì đi xem xem có còn tí thức ăn nào sót lại không, nhé?
Được rồi, Owen nói, thả tay xuống, bỏ đi.
... Vậy là giờ Gérald và anh lại một lần nữa ở chung phòng với nhau. Bọn anh có lính mới được cắt cử sẽ trải chăn đệm xuống ngủ ở những chỗ còn trống giữa bọn anh. Bọn họ có vẻ tử tế. Có cậu Patrice này, gần như không nói tiếng Anh, thế nên cậu ta và Gérald chơi với nhau, còn một cậu khác là một anh chàng tốt bụng, dễ chịu đến từ bờ biển phía tây tên Adrian. Cậu ta nói có vài đứa mới đến vô cùng căng thẳng trên đường đi, cố gắng tỏ ra hào hứng để vượt qua nỗi sợ hãi, và cũng có đứa tỏ ra hào hứng chỉ vì chúng hào hứng thật. Và, dĩ nhiên, bọn anh cũng hào hứng vì có người mới đến nữa. Anh có. Thật tốt khi có gì đó khiến ta phân tâm, và thật tốt khi có được hy vọng mới từ bọn họ. Bởi vì anh cũng có một suy nghĩ vô cùng tồi tệ thế này, anh biết là không đúng, anh biết là vớ vẩn. Anh có suy nghĩ rằng những anh chàng đến để thế chỗ cho những đồng đội đã mất của bọn anh này sẽ thế vào đúng chỗ họ và bị bắn vào người hay bị đâm trong đêm hay bị nổ tung như những người lính trước, hệt như vậy, từng người một, và rồi những cậu trai khác sẽ lại được gửi đến để thế chỗ họ, và chúng cũng sẽ bị bắn vào người hay bị đâm trong đêm hay bị nổ tung, hệt như thế, và rồi lại thêm nhiều lính mới nữa, cứ như thế và như thế. Còn bọn anh, những kẻ khác, chỉ có thể đứng xem và biết và không biết phải nói gì hay làm gì. Rằng có nên cảnh báo họ không hay cứ để họ tận hưởng từng giọt mật cuối cùng của cuộc sống ngắn ngủi. Và anh không biết ai sẽ thấy tệ hơn, bọn họ hay bọn anh?
Anh biết điều đó không có thực. Nhưng đôi lúc, khi anh ở quá xa, sự thực chẳng còn mấy ý nghĩa.
Em hãy chăm sóc bản thân, và, nếu em có gặp họ, cả Russell và Harriet và Josie và Ellie và Benji và mẹ anh và bố anh và bản thân em nữa.
Ở đây,
Otto.
•••
Giờ Etta và Russell cùng nhau đi khiêu vũ mỗi tối. Họ đã hỏi thăm xung quanh và lên một danh sách những sự kiện ở các làng và thị trấn trong quận. Họ cưỡi ngựa của Russell hoặc đi cùng trong xe của bố Etta. Dù có một chân hỏng, Russell khiêu vũ rất tốt, chỉ không nhanh bằng những người khác. Etta không ngại, như thế cô có thêm thời gian để xoay vòng. Họ bắt đầu nhận biết từng nhạc công, và chạm mũ chào lẫn nhau mỗi lần bước vào hay ra. Hầu hết bọn họ là những ông già hay mấy cô gái nông dân. Mọi người đều kiệt sức bởi công việc đồng áng hoặc công xưởng, quầng thâm dưới mắt, nốt chai trên tay, nhưng họ vẫn mang vào những đôi giày tốt và quần áo ôm sát và chơi nhạc và chơi nhạc và chơi nhạc và khiêu vũ và khiêu vũ và khiêu vũ.
❀ ❀ ❀
[1] Ibuprofen là thuốc giảm đau, hạ sốt và chống viêm.
[2] Xe hơi năm cửa có phần đuôi xe dài và cao.