Etta Và Otto Và Russell Và James

Lượt đọc: 97 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

❊ ❊ ❊

Etta đi và cẳng chân bà không mệt và bàn chân bà không mệt và lưng bà không mỏi. Bà nhắm mắt lại và hình dung bản thân trong bộ đồng phục đỏ và đen của một vận động viên chạy nước rút, trong những đường sọc đen của một người trượt tuyết băng đồng, trong bộ đồng phục xanh và xám của trung đoàn Otto. Đôi bốt này tốt thật, bà nói với James.

Giày, James nói. Công nhận, đôi giày này cực tốt.

Bà viết một lá thư:

Etta thân mến,

Những ngày này, bọn mình hành quân và hành quân và hành quân. Chỉ có thế, mải miết. Nhưng bọn mình hát trên đường đi, nó khiến mình nhớ tới lớp học của bạn, mình rất thích. Bốt giẫm trên những mảnh đất mới, dưới những tán cây mới, súng cọ vào lớp da trần nơi hông, tương phản với đôi bàn chân được ủ ấm nhờ vớ các xơ đan cho.

James lôi lá thư ra khỏi giỏ của bà trong khi bà ngủ và thả nó xuống hồ. Mực bút đen hòa với dòng nước đêm đen khiến cho lũ cá cứ đâm đầu bơi vào nhau mãi đến lúc nó loãng đi và tan mất.

Vào buổi sáng nó nói, Chào buổi sáng, Etta.

Và bà nói, Chào buổi sáng, James.

Và họ tiếp tục bước đi; ca hát và tránh các thị trấn trong lúc đồ dự trữ vẫn còn đủ.

Tuy vậy, dần dà, đồ cũng cạn đi. Etta bắt cá và nấu nước.

Chúng ta gần đến một thành phố rồi, James nói, tôi ngửi thấy được. Toàn người là người và xe là xe.

Tao sẽ phải ghé vào thôi, Etta nói.

Tôi biết, James nói.

Vậy là họ thay đổi lộ trình một chút, đi tiếp, về phía thành phố.

Nóng quá.

Hình như tôi thấy bà ấy rồi!

Giờ có phải sớm quá chăng?

Ồ, không phải bà ấy. Là một chiếc xe máy.

Trời nóng ghê.

Nhưng bà có mang nước theo mà?

Có, nhưng không phải cho mình. Cho bà ấy.

Nhiều không?

Không phải cho mình.

Nóng quá.

Hình như bà ấy thật kia rồi!

Tôi không thấy được! Đem con chó ra chỗ khác... Ôi chao ôi chao.

Lấy máy quay đây!

Cả nước nữa!

Cô có nghĩ bà ấy sẽ dừng lại không?

Hiếm khi bà ấy dừng lắm.

Băng rôn!

Băng rôn!

Băng rôn!

Xém tí nữa quên. Lấy ra đi, nhanh lên!

Tay tôi trơn quá, mồ hôi không à.

Giơ cao lên!

Đây, để tôi...

Chắn mất mặt tôi rồi!

Giơ cao lên!

Etta!

Là bà ấy!

Etta!

Etta!

Etta!

Etta ra hiệu cho James đi ra sau lưng, an toàn hơn đi bên cạnh chân bà. Bà giơ một tay lên, Xin chào. Xin chào, xin chào, xin chào, xin chào. Mỗi lời chào cho một gương mặt bà đếm được. Tôi không dừng được, xin lỗi mọi người. Bà la lên phía đằng trước, như một tấm khiên bảo vệ.

À chúng tôi biết mà.

Không sao đâu.

Chúng tôi có nước đây!

(Nước đâu rồi?)

(Ông uống rồi hả?)

Đây, ít nước đây!

Cảm ơn, Etta nói. Ánh chớp máy ảnh lóe lên khi bà đưa tay ra cầm chai nước. Rồi lại chớp rồi lại chớp.

Etta, một người phụ nữ nói, đẩy hai chiếc xe nôi, một đứa ngủ say, một đứa thức, bà cầm lấy nhé? Cô ta chìa tay cho Etta, trên tay cô là một chiếc cặp tăm có đầu là một ngôi sao màu xanh lá sữa. Etta cầm lấy, siết chặt tay người phụ nữ và gài chiếc cặp tăm vào tóc sau tai.

Etta! một người đàn ông gọi bà, đứng ở phía bên kia, trẻ trung, sơ vin công sở, đôi giày đen bóng lộn. Tặng bà, cậu ta nói. Cậu đưa bà một đồng xu. Là đồng xu vào năm cháu ra đời, cậu nói.

Suốt thời gian đó Etta không ngừng chân, bà bước đi như đang bơi giữa đám đông luôn dịch chuyển và quần lại quanh bà.

Và bà lại một lần nữa bước ra, đi về phía xa, trong lúc những tiếng la:

Etta!

Etta!

Etta!

Nhỏ dần sau lưng bà. Bà đã có đồ ăn và nước uống cùng một chiếc cặp tăm, một đồng xu, một chiếc nơ xanh, một tấm mề đay, một anh lính bằng nhựa bé xíu, và một hòn sỏi tròn vành vạnh. Bà cột chiếc nơ quanh cổ James và cho những thứ còn lại vào túi. Có ai đi theo chúng ta không? bà hỏi James.

Không, nó nói.

Và cả hai tiến bước vào với những cánh đồng, hồ, cây.

Otto dọn trống một khoảng giữa đống chén đựng bột, giấy báo và dụng cụ ở một bên bàn và xấp thư cùng thiếp công thức ở phía bên kia. Ông lấy ra một cây bút đen xịn, viết êm từ đống bút của mình và một vài tờ giấy trắng ngà. Cốc ngước đôi mắt như hai viên bi trong veo lên nhìn ông, nhưng vẫn im lặng. Cô nàng liếm liếm bên vách cái thùng của mình.

Ông viết:

Etta thân yêu,

Anh vừa được đề nghị một khoản tiền, một khoản khá lớn, để đổi lấy bộ sưu tập của mình. Những thứ anh làm để giết thời gian trong lúc chờ em quay về. Một người phụ nữ có mái tóc nâu lẫn xám được buộc gọn ghẽ ra sau đầu đã ghé đến đây. Bà ta đến vào ban ngày nhưng lúc đấy anh đang ngủ. Bà ta nói là có thấy anh, đầu gục trên bàn, thế là bà ta chờ ngoài sân, đi thơ thẩn giữa những con thú cho đến khi mặt trời lặn và anh thức giấc. Khi bà ta nhìn từ ngoài cửa sổ vào và thấy đầu anh không còn trên bàn nữa, bà ta gõ cửa và anh để bà ta vào và mời bà ta cà phê với bánh, và bà ta nói: Trời có thể mưa.

Và anh khuấy cốc cà phê của mình rồi hỏi bà ta có cần thìa không và bà ta nói: Không, thật đấy, Otto, trời có thể mưa. Giờ là mùa hè, nhưng nó không kéo dài mãi đâu, và rồi trời có thể mưa và chắc chắn tuyết sẽ rơi, và cuối cùng, mọi thứ sẽ bị hủy hoại. Chúng tôi sẽ chăm sóc cho bộ sưu tập của cụ, trong phòng triển lãm, chúng tôi thậm chí có thể sơn lại tường và các thứ xung quanh để khiến chúng giống hệt như đang ở đây.

Và anh nói, khi trời mưa đến, Etta sẽ về nhà. Chắc chắn thế khi trời tuyết rơi. Vậy nên chúng có tan ra cũng không sao cả.

Không thể nào không sao được, bà ta nói.

Không sao.

Bà ta cho anh danh thiếp, để lỡ như anh đổi ý. Anh gắn nó ở đây.

Thế thôi, mọi chuyện ở đây là vậy đó.

Anh ước gì mình biết em ở đâu. Anh ước gì mình biết còn bao xa nữa và còn bao lâu nữa. Sân nhà đang đông lên, cả sân của Russell nữa. Anh mệt mỏi và già cả rồi. Anh chỉ ước gì mình biết còn bao lâu nữa.

Tối nay anh định sẽ làm cá hồi sông. Cả đàn luôn nếu anh có đủ bột.

Yêu em,

Otto.

Buổi sáng, Otto phụ mẹ mình và Harriet. Nhặt, vác, kéo, đi, gọi, giữ. Cảm giác thật hay, thật cần thiết, khi sử dụng cơ thể cậu như thế này. Buổi trưa cậu đến nhà Russell và làm những việc tương tự. Cậu thấy tiếc cho những người lính về nhà ở thị trấn hay thành phố, những nơi yên bình, lặng lẽ, ngồi bắt tréo chân trên xô pha trong phòng khách.

Sau khi xong việc ở chỗ Russell, cậu đến nhà giáo viên. Nhà Etta. Có lúc chỉ vừa sau khi cô đã thay ra bộ đồ liền quần, có lúc cô chưa kịp thay. Khi gặp nhau họ giơ bàn tay phải của mình lên, vài ngón tay giơ ra, năm ngón nghĩa là còn năm ngày, rồi bốn, rồi ba, ấn các ngón tay vào với nhau trước khi họ ngã vào lòng nhau. Ngoài việc đó ra, họ không nói gì về chuyện ngày đang dần trôi đi.

Cho đến ngày chỉ còn hai ngón tay, khi họ đang nằm cạnh nhau trước khi hoàng hôn buông xuống trên cánh đồng sau trường học, trên mảnh đất lý ra của nhà Perkins nay nhanh chóng đầy cây hoang cỏ dại, thì Etta nói:

Em nghĩ chúng ta cũng nên đếm lên nữa.

Quần áo của họ vương vãi thành một vệt từ cửa trước của căn nhà. Bàn chân trần của Etta duỗi ra quá đôi chân vẫn đang mang vớ của Otto.

Lên ư?

Ừ. Chúng ta đếm ngược mỗi ngày, nhưng em nghĩ chúng ta cũng nên đếm lên nữa, tính xem chúng ta đã có bao nhiêu ngày bên nhau. Đếm lên.

Otto cân nhắc, rồi nhấc hai bàn tay lên cao và chắn ánh dương đang tắt, chìa ra hai ngón tay ở một bên và ba ngón bên còn lại. Etta cũng làm vậy, xếp hai tay của mình lên để bàn tay của hai người lồng vào nhau.

Ngày tiếp theo, một ngón và bốn ngón. Otto mang đến toàn bộ số thư của mình. Những lá thư cậu đã viết từ phương xa và Etta đã gửi lại cho cậu kèm phần sửa lỗi. Theo thứ tự thời gian, cậu mở từng lá thư ra và đọc to chúng lên. Sau mỗi lá, cậu đưa cho Etta, cô sẽ đặt những lá thư đó vào ngăn tủ của chiếc bàn nhỏ cạnh giường, từng lá một. Khi cậu đọc xong, lá thư cuối cùng, cô nói:

Đọc tiếp đi.

Vậy là cậu tiếp tục, đọc cho cô những lá thư cậu vẫn chưa viết ra, và cô cũng đọc lại cho cậu những hồi âm chưa thành con chữ.

Ngoài trời có gió và gió thổi bụi tạt vào cửa sổ, phủ một lớp mù khiến cho từ trong nhà nhìn ra chỉ thấy được ánh dương chiều. Nhờ đó, họ có thể giả vờ như không thấy nó đang tắt dần.

•••

Ngày hôm sau Etta ăn trưa sớm hơn thường lệ một giờ, đến nhà ga chỉ vừa kịp lúc chen vào một đoàn rồng rắn các anh chị em, bố mẹ, và Russell, người phải ép sát vào Harriet để cô có chỗ. Họ đã tự thu xếp để có một băng ghế ở một đầu nơi bố Otto có thể ngồi, chân tay bị cột lại. Grace Vogel phóng mắt vào nơi Etta xuất hiện khi cô lách mình qua, nhưng bà không nói gì.

Anh sẽ về sớm, anh biết rồi, Otto nói. Anh sẽ gặp lại từng đứa sớm, anh biết.

Dũng cảm lên, Ted nói.

Đừng khóc, đâu có đâu, mày đừng khóc, tao đâu có, lúc nào mày chả khóc, không có, có, Ellie và Benji nói.

Thật dở quá, các anh phải đi cả, Emmett nói.

Cẩn thận đấy, Harriet nói.

Cực kỳ cẩn thận đấy, Clara nói.

Gắng tử tế nhé, Marie nói.

Em yêu anh, Etta nói, khẽ đến mức Otto chỉ nghe loáng thoáng.

Đừng quên bọn này, Russell nói.

Nhớ lời chị dặn, Harriet nói.

Xin con, mẹ cậu nói.

Đừng đánh mất chính mình, bố cậu nói.

Và Otto hôn lên má trái mỗi người một cái, chỉ hơi chững lại một khắc khi siết tay Etta, và tay mẹ cậu, rồi nhận lấy túi từ tay Harriet và bước lên chuyến tàu đang chờ cậu, hành khách duy nhất ở ga này. Trên tàu, chỉ trước khi lăn bánh, cậu viết lên lớp bụi và nhờn trên kính cửa sổ dòng chữ ngược:

Yêu em,

Otto.

Họ cứ ở nguyên đội hình đó, rồng rắn, khi tàu đã đi rồi, nhìn vào khoảng không nơi trước đó từng có nó mãi cho đến khi bố của Otto, từ trên băng ghế, nói, Được rồi. Trở về làm việc thôi mọi người. Rồi họ giải tán, Russell chở Ellie và Benji trên con ngựa của mình, trong khi những thành viên Vogel khác chen chúc trong xe tải, những đứa nhỏ hơn trong buồng lái, những đứa lớn cùng với bố ở đằng sau, Grace Vogel cầm lái. Etta đi qua bà đến công xưởng, buộc mớ tóc lại dưới khăn trùm đầu trong lúc bước đi. Chờ đợi và làm việc, cô thì thầm với bản thân, chờ đợi, và làm việc. Bụng cô nhộn nhạo, quặn lại, nhói lên.

Người dịch: Trương Trung Tín
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.