Etta Và Otto Và Russell Và James

Lượt đọc: 97 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

❊ ❊ ❊

Etta đi và James cũng đi, đôi khi chạy lên trước, đôi khi hít ngửi đằng sau, đôi khi chỉ sóng bước cạnh bà. Đá, rồi hồ, rồi cây. Rồi đá, rồi hồ, rồi cây.

Otto thức và làm rồi làm. Một con cú, một con én, một con kỳ lân biển, một con chuột chũi, một cặp gấu, một con cáo, một con ngỗng, một con sóc, một con rắn chuông, một con bò rừng ông làm suốt mấy đêm liền, một con mèo rừng, một con gà, một con sói cỏ, một con sói, một bộ sưu tập những con châu chấu nhỏ xíu, tinh xảo chưa từng có.

Russell ở đâu đó phía bắc và không ai ngoại trừ ông biết mình đang ở đâu.

Winnie giờ đã chết, nhưng không lâu trước đây bà vẫn còn sống. Bà đã gọi cho Otto và Etta, qua một cuộc gọi đường dài từ căn nhà chính phủ ở Paris, nhân dịp sinh nhật Otto.

Em có về không? ông hỏi, như mọi lần.

Đây là nhà em, bà nói, vẫn như mọi lần, giọng bà nặng thứ khẩu âm mà bà đã thành thục lâu năm, nhưng thường mất dần đi mỗi lần bà nói chuyện với ông.

Được rồi, Otto nói. Hỏi thử lại thế thôi, cũng đáng.

Ha! Có thứ tiếng lạ lẫm ông không hiểu được lào xào ở phía sau.

Sáu mươi lăm năm rồi, Winnie. Em có nghĩ đến điều đó không, khi em ra đi?

Có, em có nghĩ.

Hừm... Này, Otto, Etta sao rồi?

Bà ấy... vẫn ổn, nhìn chung. Nhìn chung bà ấy vẫn ổn.

Được không vậy, Otto?

Sao cơ? Nếu anh cần em ở đó, anh biết em sẽ có mặt. Em sẽ về nhà.

Anh biết mà, cảm ơn em Winnie. Và cảm ơn món quà của em, quả địa cầu ấy.

Nó đến đúng ngày ư? Không bị hỏng chứ?

Nó đến nguyên vẹn. Đẹp lắm. Cảm ơn em.

De rien. ]oyeux anniversaire, mon vieux.[1]

•••

Etta Gloria Kinnick thân mến,

Giờ mình nhìn vào từng viên đạn và tự hỏi liệu bạn có nhìn thấy viên đạn nào chưa.

Đôi khi, không thường xuyên lắm, Otto có được một buổi tối nghỉ ngơi trong một khu vực to lớn và sôi nổi đến mức có cả quán bar và nhạc và đàn bà. Dù cho ở nhà cậu chỉ uống bia và whiskey lúa mạch, ở đây Otto uống rượu, nhuộm lưỡi và môi mình thành một màu đỏ sẫm. Lính luôn được miễn phí nước uống.

Có một người đàn bà tên Gisèlle hay quanh quẩn gần đó. Dù thị trấn hay thành phố có thay đổi, Gisèlle luôn có mặt, vẫn chính cô Gisèlle đó. Tóc cô ngắn và sẫm màu và cô luôn tìm ra Otto trước khi cậu tìm thấy cô.

Anh chàng tôi ưng, cô ta hay nói. Anh chàng với mái tóc trắng. Anh có muốn nhảy không?

Ai nhảy với cô khi tôi không ở đây? Otto hỏi, trong tiếng accordion và clarinet.

Anh không phải anh chàng duy nhất tôi ưng, Gisèlle nói. Một tay ấn vào lưng cậu, tay còn lại đặt trên tóc.

Etta,

                                            thế nên mình nghĩ bọn mình sắp đuổi kịp chúng rồi, nhưng, sự thực là, chúng đang đuổi kịp bọn mình, và                                            

                          và mình chạy, không phải đuổi, không phải trốn, chỉ là chạy thôi cho đến khi mình đến                           và nơi ấy tối và kín, nhưng bọn mình đã ở trong bóng tối quá nhiều đến mức bọn mình có thể thấy mọi thứ, và mình có thể thấy hắn. Chính                           ở sau lưng, tựa vào tường, thở hồng hộc như thể hắn cũng vừa chạy, và mình biết hắn có thể thấy mình. Tay hắn đặt lên hông bên phải và tay mình cũng vậy. Mình muốn nói gì đó nhưng cả hai đều không dùng chung một ngôn ngữ. Rồi một                           và hắn khai màn, nhảy, và nhanh chóng hạ tay xuống còn mình núp xuống đằng sau một kệ sách và với tay ra sau rồi bắn và bắn. Tất cả trong một thoáng chốc, như một hơi thở, như một từ thốt ra. Và rồi mình nhảy lên và lao ra, ra khỏi                           khỏi đó và bắt đầu chạy lần nữa và cứ chạy cứ chạy và ý nghĩ đang thôi thúc trong đầu mình đó là Viết Nó Ra, Viết Nó Ra và mình biết rằng nếu mình đặt suy nghĩ đó lên trên tất thảy mọi suy nghĩ khác thì mình sẽ không sao cả vì mình sẽ phải lành lặn cả cơ thể và đầu óc để quay trở về với cây bút và giày của mình, để viết lá thư này.

Và khiêu vũ với Gisèlle, với mái tóc cuốn lại quanh gương mặt, với mùi nước hoa, thứ mùi thơm ngọt ngào của hoa xen lẫn với sự sắc lạnh của rượu kéo mũi và miệng của cậu đến từng vị trí được đắp nước hoa trên cơ thể cô, mặt trong cổ tay, phía sau tai, giữa bộ ngực, dọc lên trên dây đai của đôi quần vớ.

Etta thân mến,

Mỗi lần, mỗi một việc đập vào ta như nước vỗ vào mặt, như rượu gin trôi xuống cổ họng, không ngừng lặp lại Đây là Thực Đây là Thực Đây là Thực. Như thể mọi thứ ở nhà, và cả Regina, và Halifax, và chuyến tàu, tất cả những thứ đó chỉ là cảnh nền được dựng lên trên sân khấu và khi bạn nhìn về đằng sau nó, mở nó ra, bạn sẽ thấy nó chỉ là một cái phông, và sự thực chính là nơi này, luôn là nơi này, chỉ có nơi này.

Không còn lâu mấy thì năm đầu tiên của mình cũng sẽ hết và họ sẽ cho mình về nhà trong vài ngày và, Etta à, mình không chắc là mình muốn đi đâu nữa. Không chắc là mình có thể nhập cuộc sống nơi đó với nơi này được nữa, như thể chuyện đó có thể xảy ra được vậy. Mình đang đọc lại những lá thư của bạn và nhiều lần nhìn vào tấm ảnh của ngôi trường và lũ trẻ và bạn nữa. Đây là những sợi dây gắn kết cuộc sống nơi đó với nơi này. Nhắc mình nhớ rằng ở đó còn có cuộc sống đó và điều đó là một thứ gì đó.

Etta,

Mình sẽ được nghỉ phép về quê trong mười ngày. Năm quá dài cho đến lúc kết thúc, như thể băng ngang một cánh đồng lúa mạch cao nghệu. Mình sẽ phải mất thêm                    để băng qua, và ba ngày đi tàu, nên mình sẽ trở về nhà                    . Mình muốn chỉ có bạn ở nhà ga đón mình. Chỉ cần lúc đó thôi, khoảnh khắc bước chân trở về nhà. Mẹ mình và bố mình và Russell và anh chị em mình thì quá nhiều; mình sợ mình sẽ cảm thấy hay làm gì đó. Bạn có hiểu không? Mình sẽ tìm bạn ở đó.

Thân mến,

Otto.

•••

Đi đường mất bao lâu nhỉ? Etta mang bánh qui giòn đến trang trại mới của Russell. Nó đang ở ngoài sơn phết lại ngôi nhà cũ một màu trắng toát. Mặt trời đã gần lặn.

Ừm, mình nghĩ Otto mất bảy ngày khi lên đường. Nhưng có thể nhanh hơn. Mình nghĩ chú mình chỉ mất có bốn ngày thôi... Khoảng tầm bốn tới tám đấy, chắc vậy. Nó đang đứng trên một cái thang, nói với xuống. Sao thế?

Chỉ tò mò thôi. Cô đặt đĩa bánh qui qua một bên, tránh xa cái thang và chỗ sơn ướt. Mình sẽ để đám này ở đây nhé?

Được rồi, cảm ơn nhé. Mình sẽ mang cái đĩa trả lại cho bạn khi ăn xong.

Có khi cứ để mình đến lấy, ca làm việc của mình ở công xưởng trong thời gian sắp tới sẽ lộn xộn lắm, mình nghĩ thế.

Được thôi.

Được rồi, ngủ ngon nhé Russell, đừng làm nhiều quá.

Nó nhìn cô đi mất, băng qua phía bên kia cánh đồng, đứng trên thang cho nó một vị trí tốt để quan sát. Khi cô đã ra khỏi tầm mắt, nó leo xuống và lấy một cái bánh. Nó để bàn tay dính đầy sơn và cứ ăn.

Chỉ có một chuyến tàu vào thị trấn mỗi ngày, và thường không có mấy người lên xuống; trạm này là trạm theo yêu cầu, thường tàu chỉ ồn ào băng qua, vào khoảng hai rưỡi và hai giờ bốn mươi mỗi ngày trừ Chủ nhật. Nhưng vào một ngày nào đó sẽ có ai đó xuống, luôn có khả năng như thế lắm. Và như vậy, Etta tính toán, và phát hiện ra; Otto có thể về nhà bất kỳ ngày nào trong khoảng từ thứ Năm tuần sau đến tuần sau nữa. Bất kỳ ngày nào trừ Chủ nhật. Cô hỏi công xưởng xem mình có thể chuyển ca xuống buổi tối không.

Chỉ trong một tuần thôi sao?

Một tuần và một ngày nữa ạ.

Cô ở cùng bố mẹ mình để có thể đi bộ đến công xưởng, do xe buýt của trường không có tuyến buổi tối. Cô chỉ nói với họ:

Con làm việc buổi tối ở công xưởng.

Và đấy cũng không hẳn là nói dối. Họ không hỏi lý do, hay hỏi là việc đổi ca như thế có bình thường không, hay liệu họ có nên hiểu là cô cần họ giúp nhiều hơn không, hay liệu họ có nên dọn dẹp lại giường ngủ cũ của cô không. Họ luôn dọn giường, chỉ để sẵn.

Và cô nói với Lucy Perkins, thứ Tư trước đó, khi cả hai trên đường về, trên chỗ ngồi quen thuộc, không ngừng va vào nhau khi xe chạy trên con đường rải sỏi.

Cô sẽ không đi xe buýt một thời gian.

Bao lâu ạ?

Tám ngày.

Cô đi chiến đấu ạ?

Không, không.

Được rồi, thế thì tốt. Em sẽ giữ chỗ cho cô.

Vậy, bắt đầu thứ Năm ấy, Etta bắt đầu một thứ thông lệ mới, khoác lên mình bộ đầm tay hến, eo ôm, và cổ áo hồ màu xanh nhạt lúc một giờ bốn lăm chiều, đi bộ đến trạm vừa đúng lúc hơn hai giờ một chút, đứng trên bậc thềm và chờ mười hai phút, chất adrenalin trong người tăng dần cùng với tiếng tàu đang ghé vào trạm có thể nhận ra từ hàng dặm xa, và nín thở nhìn nó lướt ngang qua. Rồi cô phủi đi lớp bụi mà con tàu đã phủ lên mặt và cả bộ đầm của cô, và, trong khoảng hai giờ mười bốn phút và hai giờ mười sáu phút, cô sẽ đi bộ trở về nhà bố mẹ, cởi bộ đầm ra, và lại ngủ hay đọc sách tiếp, hoặc giúp mẹ cô hoặc nói chuyện với bố cô cho đến lúc phải khoác lên bộ áo liền quần và đi đến chỗ làm dưới ánh chiều tà.

Những cô gái làm ca tối hoàn toàn xa lạ. Khi Etta đến chỗ làm lần đầu, một trong số họ, người đã thay chiếc khăn trùm đầu màu lính thủy bằng một chiếc khăn màu xanh lá chấm bi vàng, nói:

Lính mới, ai cắn cô ta đi.

Và một cô gái khác, đội khăn trùm bình thường nhưng có màu son môi đỏ tươi chộp cánh tay Etta, kê vào miệng mình, và khẽ cắn cổ tay cô một cái, để lại vết răng mờ mờ và dấu son môi rõ rệt. Bọn này là ma cà rồng, thấy đó, bọn này là gái ca đêm. Thế nên bọn này phải biến cô thành đồng bọn.

Thêm những trò như thế này, cộng với việc trò chuyện, đều được phép ở ca tối. Như thế giúp mọi người không bị ngủ gật.

Sao cô đổi ca thế? khăn xanh chấm bi vàng nói.

Chỉ muốn thử thôi, Etta nói.

Thật à? son môi đỏ nói. Cô ta nhướng một bên mày. Chuyên nghiệp, rõ ràng.

Ngày thứ Năm đầu tiên không ai xuống tàu cả và con tàu cứ thế xình xịch lướt qua, đều đều, nhịp nhàng, không-dừng-lại-đâu-không-dừng-lại-đâu.

Thứ Sáu cũng thế.

Sang thứ Bảy, Etta có thể nghe thấy tiếng khò khè chậm dần của đoàn tàu từ hai giờ mười chiều. Cô để hai tay sau lưng, siết chặt. Cô hít sâu vào từng cụm bụi bốc lên. Lúc hai giờ mười một, một người phụ nữ chạy lên bậc thềm, hổn hển, tay cầm hai chiếc va li nhỏ màu nâu có khóa bạc. Cô ta cười với Etta, dụi vội tay qua trán. Lúc hai giờ mười ba cô ta bước ba bậc thang kim loại dẫn lên tàu. Lúc hai giờ mười lăm con tàu lại rùng rùng khởi động và rời bến, mới đầu hơi chật vật, nhưng rồi càng lúc càng ổn định hơn khi nó đi xa và xa khuất.

Chủ nhật, Etta mượn xe của bố để về căn nhà giáo viên của mình, ở đó cô tưới cây và nhổ cỏ trong vườn, quét đi những đám bụi cỏ bám trên bề mặt và trên những vật dụng cỡ lớn, rồi vật lộn điều chỉnh cơ thể mình để biết lúc nào cần ngủ.

Thứ Hai không ai xuống tàu, vẫn nhịp điệu đó, không-dừng-lại-đâu-không-dừng-lại-đâu.

Thứ Ba, Etta có thể nghe thấy tiếng khò khè chậm dần của đoàn tàu từ hai giờ bảy phút. Cô để hai tay sau lưng, siết chặt. Cô hít sâu vào từng cụm bụi bốc lên. Không có ai xuất hiện ở bậc thềm lúc hai giờ mười hay hai giờ mười một. Etta tự nhắc mình phải chớp mắt. Một tay vuốt lại mái tóc. Giờ cô có thể nhìn thấy những ô cửa sổ trên tàu, và chúng cũng thấy cô.

Lúc hai giờ mười hai con tàu dừng lại. Lúc hai giờ mười ba các cánh cửa trên toa thứ ba mở ra và Otto bước xuống ba bậc thang kim loại, một, hai, ba. Tóc cậu trắng như màn bụi.

Cậu chỉ có một cái túi, xanh lá, mềm oặt. Cậu thả nó xuống bậc thềm khi tiến về phía Etta.

Otto, cô nói. Tóc bạn...

Cậu đặt tay lên cánh tay cô, phía trên khuỷu, nắm lấy chúng, và hôn môi cô, và hôn cô, và hôn như để cả hai không ai thở được nữa, và cũng chẳng ai trong hai người muốn thở cả.

❀ ❀ ❀

[1] Không có gì. Chúc mừng sinh nhật, ông anh già của em.

Người dịch: Trương Trung Tín
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.