Mạnh Kha hỏi ngược lại với giọng lo lắng và hối lỗi, khiến Bạch Tiêu Tiêu từ bỏ ý định muốn hỏi anh ta. Cô thản nhiên nói: “Không có gì, chỉ là tôi thấy hơi lạ, sao anh lại gọi cho mẹ tôi.”
“Tôi không gọi được cho di động của em, nghĩ rằng giờ này chắc em đã về nhà rồi.”
“Tôi đang ở ngoài cùng bạn.”
“Không phải một mình là tốt rồi, đừng quá muộn, em đã ngồi máy bay cả ngày, về nhà nghỉ ngơi sớm đi.” Mạnh Kha không hỏi cô đi cùng ai, chỉ ân cần bảo cô về sớm.
Phục vụ bưng chúc vào, Lạc Hạo Phong chỉ liếc mắt nhìn một cái, đợi Bạch Tiêu Tiêu gọi điện xong rồi mới cùng ăn.
---❊ ❖ ❊---
Khu biệt thự.
Lầu hai, trong phòng ngủ chính tràn ngập hơi thở hormone nồng đậm. Trên chiếc giường rộng lớn, sau màn ân ái, Mặc Tu Trần nhẹ nhàng nắm lấy Ôn Nhiên đang định kiểm tra vết thương trên cánh tay mình, ôm chặt cô vào lòng. Bờ môi mỏng hôn nhẹ lên những lọn tóc cô, kích động và thâm tình gọi tên cô: “Nhiên Nhiên, anh nhớ lại rồi, nhớ lại tất cả rồi.”
“Tu Trần, anh nói gì cơ?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Ôn Nhiên đang bị anh ấn vào lòng chợt ngẩng lên. Đôi mắt trong veo vốn đang vương vẻ mê ly giờ phút này chợt lóe lên vẻ kinh ngạc, con ngươi vui mừng mở to, khó tin nhìn khuôn mặt anh tuấn như tạc tượng trước mắt.
Cô có chút không dám tin vào những gì mình nghe được.
Tu Trần nói, anh đã nhớ lại rồi, tất cả, đều đã nhớ lại rồi?
Mặc Tu Trần nhìn gương mặt nhỏ nhắn đầy vẻ kinh ngạc của Ôn Nhiên, tim anh thắt lại dữ dội. Anh khẽ mở bờ môi mỏng, từng chữ từng chữ nói: “Nhiên Nhiên, vừa rồi, anh đã nhớ lại mọi chuyện, ký ức của anh, đã khôi phục rồi.”
Biểu cảm trên mặt Ôn Nhiên cứng đờ.
Đôi mắt mở to trân trân nhìn Mặc Tu Trần, quá đỗi vui mừng và kinh ngạc khiến cô không thốt nên lời.
Chỉ có nước mắt là lăn dài khỏi hốc mắt.
Không phân biệt được là vui mừng, ủy khuất, đau lòng, hay tất cả cảm xúc đang đan xen giày vò cô, nên ngay khoảnh khắc này, tất cả đều hóa thành lệ rơi.
Tu Trần của cô cuối cùng đã khôi phục ký ức.
Mặc dù trước đây cô từng nói mình không bận tâm việc anh có khôi phục ký ức hay không, cũng không muốn anh vì khôi phục ký ức mà làm khó bản thân, thế nhưng, khi nghe anh nói anh đã nhớ lại tất cả, niềm vui sướng trong lòng cô quả thực dâng trào như sóng biển.
Nước mắt của Ôn Nhiên, đối với Mặc Tu Trần mà nói, như những giọt nước sắt nóng chảy lên lồng ngực. Tim anh đau thắt lại, đôi tay đang ôm lấy cô siết chặt.
Nụ hôn đau lòng và xót xa đặt lên trán, khóe mắt cô, anh dịu dàng hôn đi những giọt nước mắt ấy, giọng nói trầm thấp khàn khàn tràn đầy vẻ hối lỗi: “Nhiên Nhiên, xin lỗi em.”
Anh tự trách, hối hận.
Cho dù có quên đi cả thế giới, anh cũng không nên quên mất Nhiên Nhiên của mình.
Vừa rồi, khoảnh khắc thân xác và tâm hồn hai người hòa làm một, từng thước phim quá khứ như tua nhanh tràn vào não hải. Ban đầu là những hình ảnh ân ái ngọt ngào của anh và Nhiên Nhiên, từ lần đầu tiên trên đỉnh núi, đến sau này khi anh thay cô bài độc, bỏ thuốc vào ly sữa cô uống...
Từ ngày Mặc Tu Trần tỉnh lại, biết mình bị mất trí nhớ, anh không lúc nào là không nghĩ đến việc khôi phục ký ức.
Anh đã thử qua rất nhiều phương pháp, thế nhưng, càng nóng vội thì càng không thể nhớ lại. Mọi phương pháp đó đều không có tác dụng. Ngay cả khi Nhiên Nhiên cùng anh đến biệt thự ở quê, cho anh xem những tấm ảnh cô chụp, kể lại những chuyện giữa hai người, cũng vô ích.
Sau đó, anh xem lại cuốn nhật ký mình viết, cũng không thể giúp bản thân khôi phục ký ức.
Thực không ngờ, khi anh và Nhiên Nhiên thân xác hòa làm một, lại mở ra cánh cửa ký ức, những chuyện cũ như bị nhốt trong lao ngục, tất cả đều được giải phóng.
Thân thể Ôn Nhiên run lên trong lòng anh, cô cố gắng kiểm soát để không khóc, nhưng nước mắt vẫn không ngừng lăn dài. Cô ôm chặt lấy Mặc Tu Trần, nghẹn ngào gọi tên anh: “Tu Trần!”
“Ngoan, đừng khóc nữa.”
Mặc Tu Trần rời bờ môi mỏng khỏi mắt cô, dùng tay lau nước mắt cho cô, khẽ nói: “Em mà còn khóc nữa là anh đau lòng đấy.”
Ôn Nhiên cắn chặt môi, nước mắt chưa khô nhưng trên mặt đã nở một nụ cười vui mừng, đôi mắt còn đẫm lệ sáng long lanh: “Anh khôi phục ký ức từ khi nào vậy?”
Mặc Tu Trần chớp mắt, khóe miệng khẽ cong lên một nụ cười dịu dàng, động tác lau nước mắt vẫn nhẹ nhàng kiên nhẫn: “Đợi em không khóc nữa, anh sẽ nói cho em biết.”
Ôn Nhiên lườm anh một cái, giơ hai tay lên ra sức lau mắt, miệng nói: “Mắt tôi lau khô rồi, anh mau nói cho tôi đi.”
Mặc Tu Trần bị dáng vẻ đáng yêu của cô làm cho buồn cười, vừa xót vừa buồn cười ngăn cô lại: “Em lau kiểu đó là mắt đỏ hết rồi kìa.”
Ôn Nhiên bị anh nắm lấy đôi bàn tay nhỏ, cũng không giãy giụa, chỉ trân trân nhìn anh, ánh mắt si mê.
Mặc Tu Trần cũng không nói gì, dịu dàng thâm tình nhìn cô, nhất thời trong phòng yên tĩnh đến mức chỉ còn lại tiếng hít thở khẽ khàng của đối phương.
Trong không khí lưu chuyển, hơi thở hormone mờ ám dần tan đi, tấm lưới thâm tình yêu thương đan xen bao bọc lấy hai người đang yêu nhau. Mọi thứ bên ngoài đều bị ngăn cách, chỉ còn lại đối phương mà mình sâu đậm yêu thương.
Vạn lời tình tự cũng không bằng cái nhìn thâm tình lúc này.
Mặc Tu Trần đặt bàn tay to phủ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, chậm rãi cúi người, lần nữa hôn lên đôi môi vốn đã bị anh hôn đến sưng đỏ. Sau phút giây ngẩn ngơ, Ôn Nhiên dùng tất cả nhiệt tình đáp lại anh.
Nụ hôn kết thúc trong tiếng thở dốc của cả hai.
Mặc Tu Trần siết chặt người phụ nữ trong lòng, bàn tay to lớn vuốt ve mái tóc cô, giọng nói khàn khàn đầy từ tính vang bên tai cô: “Nhiên Nhiên, em không chỉ có bản lĩnh chữa khỏi cơ thể anh, mà còn có bản lĩnh khôi phục ký ức của anh nữa.”
Giọng nói của anh mang theo ý cười nhàn nhạt mê hoặc lòng người, nghe vào tai Ôn Nhiên, tim cô chợt run lên. Sau khi ánh mắt ngạc nhiên mở to nhìn anh hồi lâu, cuối cùng cô cũng hậu tri hậu giác hiểu ra sự trêu chọc và ẩn ý trong lời nói của anh, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức bạo hồng.
“Anh...”
“Ha ha, Nhiên Nhiên, em hiểu rồi chứ?” Mặc Tu Trần cười lớn đầy khoái chí, anh luôn cảm thấy trêu chọc cô là chuyện rất thú vị. Trước kia là vậy, bây giờ cũng vậy.
Tuy nhiên, anh đã nhớ lại tất cả, tình yêu dành cho cô lại càng đậm sâu thêm một phần.
Chỉ cần nghĩ đến những ngày tháng anh mất trí nhớ, Nhiên Nhiên một mình ghi nhớ những chuyện quá khứ của hai người, còn bị Trình Giai cái con tiện nhân kia ép phải thề độc, không dám tiếp cận anh, chỉ có thể một mình đau lòng rơi lệ, là anh lại thấy thống hận bản thân.
Đều tại anh.
Nếu không phải anh quên mất Nhiên Nhiên, cô đã không phải đau khổ buồn bã.
Nếu không phải anh quên mất Nhiên Nhiên, anh đã không để âm mưu của Trình Giai cái con đàn bà ti bỉ đó thực hiện được. Anh vậy mà lại để người đàn bà đó bên cạnh mình lâu đến vậy.
Nghĩ đến điểm này, nụ cười trên mặt anh lập tức thu lại. Giữa hàng lông mày ngưng tụ một tia lạnh lẽo, anh nhất định phải tìm ra Trình Giai, bất kể cô ta trốn đi đâu, cũng phải lôi cổ cô ta ra.
Tuyệt đối không thể cho cô ta cơ hội làm hại Nhiên Nhiên lần nữa. Không chỉ vậy, anh còn phải bắt cô ta trả lại gấp trăm gấp ngàn lần những đau khổ mà cô ta gây ra cho Nhiên Nhiên.
Thấy sắc mặt anh đột ngột thay đổi, Ôn Nhiên lập tức đưa tay phủ lên đôi mày đang nhíu chặt của anh, khẽ nói: “Tu Trần, đừng nghĩ gì cả.”