Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 21504 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
806 Tôi về bên em

❊ ❊ ❊

Ôn Nhiên xả một bồn nước, ngâm mình thoải mái.

Mặc quần áo xong xuôi xuống lầu, Tiểu Lưu đang bưng thức ăn ra phòng ăn, chẳng mấy chốc, trên bàn cơm đã bày biện đầy ắp.

"Tiểu Lưu, cậu đi gọi chú Lưu, Thanh Phong và Thanh Dương lại đây, chúng ta cùng ăn."

Tiểu Lưu vui vẻ đáp được, chạy ra ngoài gọi mọi người vào. Thanh Phong nhìn bàn đầy thức ăn, cười hì hì đề nghị: "Cô Ôn, có cần gọi điện cho Mặc thiếu không, để anh ấy về luôn. Bàn thức ăn này cũng có công của Mặc thiếu đấy."

Cậu ta vừa dứt lời, Thanh Dương liền huých tay vào cậu ta.

Thanh Phong giả vờ không hiểu, ánh mắt nóng bỏng nhìn Ôn Nhiên.

Tiểu Lưu bưng canh ra, nghe thấy câu đó cũng phụ họa theo: "Cô Ôn, hay để tôi gọi điện cho đại thiếu gia đi. Hôm nay đại thiếu gia về, chúng tôi đều thấy anh ấy gầy đi nhiều. Để anh ấy về uống chút canh mẹ tôi nấu, bổ dưỡng lắm."

"Ừm, Tiểu Lưu, cậu đối với đại thiếu gia nhà cậu thật tốt quá." Thanh Phong cố ý trêu chọc, Tiểu Lưu nhướng mày: "Đương nhiên rồi, tôi không đối tốt với đại thiếu gia nhà tôi thì ai đối tốt với anh ấy đây."

Cậu ta nói xong liền nhận ra mình lỡ lời, bèn bổ sung thêm một câu: "Người tốt với đại thiếu gia còn có cô Ôn nữa. Thật ra, đại thiếu gia chỉ trân trọng tấm lòng của cô Ôn thôi."

Nghe hai người họ kẻ tung người hứng, Ôn Nhiên do dự một lát rồi khẽ nói: "Tiểu Lưu, cậu mang chút cơm canh đến công ty cho Tu Trần đi. Giờ tan tầm là cao điểm tắc đường, quãng đường từ công ty về nhà cũng không gần, anh ấy đi lại không tiện."

Tiểu Lưu định nói gì đó, bên cạnh, chú Lưu lên tiếng: "Đại thiếu phu nhân bảo cậu đưa cơm cho đại thiếu gia thì cậu đi đưa ngay đi. Giờ vừa vặn tan tầm, trước tiên gọi điện cho đại thiếu gia đã, tránh việc cậu chạy đến công ty mà đại thiếu gia đã ăn xong rồi."

"Được, tôi gọi cho đại thiếu gia ngay đây." Đầu óc Tiểu Lưu bỗng chốc linh hoạt hẳn, lập tức rút điện thoại gọi cho Mặc Tu Trần, tốc độ nhanh kinh người.

Ôn Nhiên không ngăn cản, chỉ rủ mắt xuống, đôi mắt trong veo như nước nhìn chằm chằm bàn thức ăn, điều cô nghĩ đến lại là mấy tháng trước, Mặc Tu Trần từ công ty vội vàng trở về, giữa đường gặp tai nạn xe cộ.

Lần đó, cô thực sự đã sợ hãi vô cùng. Khoảnh khắc cô đứng ngoài phòng phẫu thuật ở bệnh viện, nhìn thấy y tá phủ tấm vải trắng lên người anh, đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, trong lòng chỉ có một ý nghĩ duy nhất, cô không thể mất Tu Trần.

Bây giờ nghĩ lại, nếu lần đó Mặc Tu Trần không giả chết lừa cô, cô đã chẳng thỏa hiệp. Có lẽ, cũng sẽ không có những chuyện sau này, anh cũng sẽ không mất trí nhớ, còn cô, cũng sẽ không đồng ý với Trình Giai...

Lúc tâm trí cô đang bay bổng, giọng nói của Mặc Tu Trần bỗng truyền đến qua sóng điện thoại từ máy của Tiểu Lưu, trầm thấp, êm tai: "Alô!"

"Đại thiếu gia, anh đang ở công ty ạ?" Tiểu Lưu liếc nhìn Ôn Nhiên rồi cười hỏi.

"Ừ, tôi đang ở công ty, sao thế?" Giọng điệu Mặc Tu Trần rất bình tĩnh, Tiểu Lưu vui vẻ nói: "Đại thiếu phu nhân bảo tôi mang cơm canh đến cho anh, anh đừng đi ăn ngoài nữa, tôi mang qua ngay đây."

"Mang cơm canh cho tôi? Nhiên Nhiên bảo à?" Mặc Tu Trần có vẻ hơi ngạc nhiên.

"Vâng, là đại thiếu phu nhân bảo ạ. Đại thiếu phu nhân còn nói, giờ là cao điểm tan tầm, đường tắc nghẽn dữ lắm, sợ anh từ công ty về không tiện, cũng không an toàn nên bảo tôi mang qua cho anh. Đại thiếu gia, anh cứ đợi ở công ty đi, tôi đến ngay đây."

Hiếm khi Tiểu Lưu nói một lèo nhanh nhẹn như vậy, lại còn cố ý bày tỏ sự quan tâm này của Ôn Nhiên dành cho Mặc Tu Trần, khiến lòng Mặc Tu Trần ấm áp lạ thường, còn Ôn Nhiên thì khẽ nhíu mày.

"Không cần đâu, cậu đưa đến công ty cũng là chừng đó quãng đường như tôi về thôi. Tôi tan làm rồi, bây giờ về luôn đây."

"Nhưng mà, đại thiếu phu nhân không muốn anh về, sợ anh đi lại vất vả." Tiểu Lưu thấy Ôn Nhiên nhíu mày, lập tức tự bổ sung thêm một câu. Nhưng dù nói gì, vẫn không rời khỏi mấy chữ "đại thiếu phu nhân".

"Đưa điện thoại cho Nhiên Nhiên, tôi muốn nói với cô ấy vài câu." Mặc Tu Trần suy nghĩ giây lát ở đầu dây bên kia rồi ra lệnh cho Tiểu Lưu.

Tiểu Lưu không dám trái lệnh, cũng chẳng quan tâm Ôn Nhiên có muốn nghe điện thoại hay không, lập tức đưa máy qua: "Cô Ôn, đại thiếu gia muốn nói chuyện với cô." Trước khi đưa, cậu ta còn không quên tắt loa ngoài.

Thanh Phong nhìn thấy hành động của cậu ta thì nhướng đôi mày thanh tú, trong mắt lóe lên tia ngạc nhiên. Hình như cậu ta rất bất ngờ khi thấy một Tiểu Lưu ngốc nghếch lại có mặt lanh lợi thế này.

Ôn Nhiên không còn cách nào khác, nhận lấy điện thoại của Tiểu Lưu, mím môi khẽ lên tiếng: "Alô."

"Nhiên Nhiên, những điều Tiểu Lưu vừa nói, đều là thật sao?" Giọng Mặc Tu Trần bỗng thêm vài phần dịu dàng, không biết có phải Ôn Nhiên ảo giác không, tóm lại, cô nghe thấy lời anh, tim bỗng đập mạnh một cái.

"Đúng vậy, giờ này đường tắc, không an toàn, anh đừng về nữa. Tôi bảo Tiểu Lưu mang cơm canh đến cho anh, canh dì Trương nấu ngon lắm, anh uống một chút đi."

"Nhiên Nhiên, anh về ăn cơm cùng em, em yên tâm, anh sẽ chú ý an toàn." Mặc Tu Trần nói xong, Ôn Nhiên muốn ngăn cản nhưng cuộc gọi đã bị ngắt.

Cô đưa điện thoại trả cho Tiểu Lưu, bình tĩnh nói: "Tu Trần muốn về, đợi anh ấy đi."

"Dạ vâng, cô Ôn." Tiểu Lưu hớn hở ra mặt, người đã gần ba mươi tuổi đầu mà vui sướng như một đứa trẻ.

Tập đoàn MS cách nơi ở của họ ở ngoại ô quả thực không gần, nhưng Mặc Tu Trần về cũng không chậm, tốc độ xe chắc là tốc độ bình thường hàng ngày. Thanh Phong và Tiểu Lưu ra ngoài chờ anh.

Hai mươi phút sau, họ cùng Mặc Tu Trần vào phòng khách. Nghe thấy tiếng bước chân, tim Ôn Nhiên đập nhanh hơn, ngẩng mắt nhìn lên, vừa vặn chạm phải ánh nhìn thâm trầm của Mặc Tu Trần.

Trong chớp mắt, điện quang hỏa thạch. Khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông đó in vào đôi mắt tựa hồ nước của cô, khóe môi anh cong lên một độ cung vui vẻ, y như mấy tháng trước, khi cô ngồi trên ghế sô pha đợi anh về.

"Nhiên Nhiên!" Giọng Mặc Tu Trần từ tính mà dịu dàng, mang theo ma lực mê hoặc lòng người. Ôn Nhiên nghe anh gọi mình như vậy, nhịp tim luôn không thể kiểm soát.

Cô thầm mắng chính mình, đứng dậy chào anh như đối đãi với một người bạn cũ: "Đường không tắc à?"

"Không, dọc đường khá nhanh. Đợi có đói không?" Mặc Tu Trần bước đến trước sô pha đứng lại, cách Ôn Nhiên chỉ hai bước chân. Trong hơi thở của anh có thể ngửi thấy mùi hương thanh khiết trên người cô, nụ cười nơi khóe môi anh lại đậm thêm một phần: "Sáng nay anh hái ít hoa để trong phòng ngủ chính, nãy em thấy chưa?"

Ôn Nhiên cười gật đầu: "Thấy rồi, những bông hoa đó rất thơm."

"Em thích là được." Mặc Tu Trần nhìn về phía phòng ăn, Ôn Nhiên liền nói ngay: "Ăn cơm trước đi, lát nữa thức ăn nguội mất, không ngon đâu."

Cũng may giờ đang là mùa hè, nếu là mùa đông thì thức ăn đã nguội ngắt từ nãy rồi. Nhưng hôm nay có vài món vốn dĩ là món nguội, không sao cả.

Mặc Tu Trần mỉm cười nhìn cô, ra hiệu cô đi trước. Ôn Nhiên dù sao cũng hiểu anh, không nói gì, đi trước anh vào phòng ăn.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:725
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.