“Nhiên Nhiên, em cảm thấy anh giống như đang nói đùa, dỗ dành cho em vui sao?”
“Ừm...”
Ôn Nhiên bị lời anh chặn họng, nhất thời không biết đáp lại thế nào.
Chính vì cô biết anh luôn nói được làm được nên mới ngạc nhiên đến vậy. Lúc này, nhìn vẻ mặt thanh tao, ung dung tự tại của anh, Ôn Nhiên nhíu mày: “Tu Trần, thật sự không cần đâu, em ăn có chút xíu, anh không cần phải lãng phí tiền bạc và nhân lực làm gì.”
“Nhiên Nhiên, em sợ anh không có tiền sao?” Mặc Tu Trần nhìn về phía trước, giọng điệu ôn hòa hỏi.
“Ừm, nếu anh tiêu hết tiền rồi thì lấy gì nuôi em.”
Anh cứ cho là vậy đi.
“Ha ha, Nhiên Nhiên, em yên tâm, anh sẽ kiếm tiền.” Trong đáy mắt Mặc Tu Trần lóe lên tia tính toán, hôm qua tên Lạc Hạo Phong kia chẳng phải đã hứa với anh, nếu Tề Mỹ Linh xuất hiện trước mặt anh và Nhiên Nhiên một lần thì sẽ cho một nghìn vạn sao? Một nghìn vạn, đủ để mua được khối thứ.
Lạc Hạo Phong đang ở thành phố C bỗng hắt hơi một cái, trong lòng không hiểu sao dâng lên một luồng khí lạnh.
Cậu ta vô thức nhíu mày: Ai đang nhắc đến mình vậy!
Đúng lúc này, cửa văn phòng bị đẩy ra, Tề Mỹ Linh xách bữa sáng bước vào, cười hì hì nói: “Anh Hạo Phong, em mua bữa sáng cho anh này, anh không ăn sáng mà đi làm là không được đâu.”
Vừa nói, cô ta vừa đi tới bàn làm việc của Lạc Hạo Phong, đặt bữa sáng lên bàn trước mặt cậu. Lạc Hạo Phong nhíu mày: “Anh đang làm việc, em đừng có quậy phá, cầm mấy thứ này đi đi.”
Lạc Hạo Phong bây giờ cứ nhìn thấy Tề Mỹ Linh là đau đầu.
Trưa hôm qua, cậu vốn định nói rõ với cô ta rằng mình không thích cô ta, bảo cô ta sớm về nhà đi. Ai ngờ cậu vừa mới mở lời, Tề Mỹ Linh đã làm mình làm mẩy sống chết không chịu.
Tối qua, cô ta lại lì lợm ở lại căn hộ của cậu.
Cậu phải chạy sang ở nhờ nhà A Mục một đêm, sáng nay, Tề Mỹ Linh lại sớm đến gõ cửa...
Tề Mỹ Linh bĩu môi, tủi thân nói: “Anh Hạo Phong, người ta quan tâm anh, anh không cảm kích thì thôi, sao lại quát em.”
“Tề Mỹ Linh, em có thôi đi không, đừng có làm cái vẻ mặt tủi thân đó được không?” Lạc Hạo Phong thấy đầu sắp nổ tung tới nơi.
“Vậy anh không được đuổi em về.”
Tề Mỹ Linh đáng thương nhìn cậu, cứ như thể cậu không đồng ý là cô ta sẽ khóc cho cậu xem vậy. Lạc Hạo Phong chửi thầm một câu, lạnh lùng nói: “Tề Mỹ Linh, em phải làm thế nào mới hiểu đây? Anh không thích em, dù em có ở lại thì anh cũng không thích em đâu, chỉ lãng phí thanh xuân của em mà thôi.”
“Em cam tâm tình nguyện, em thích anh là được rồi, bây giờ anh không thích em, em có thể đợi.”
Tề Mỹ Linh chẳng hề bận tâm, cô ta thích Lạc Hạo Phong, cũng giống như năm xưa Bạch Tiêu Tiêu thích Tiêu Dục Đình vậy, cố chấp bất chấp ý nguyện của đối phương.
Sắc mặt Lạc Hạo Phong ngày càng trầm xuống, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm Tề Mỹ Linh. Đối phương không né tránh, cứ thế thẳng thắn đón nhận ánh mắt của cậu.
Cuối cùng, Lạc Hạo Phong vẫn là người thỏa hiệp, cậu chân thành khuyên bảo: “Mỹ Linh, em bây giờ đã lớn rồi, lại còn ở nước ngoài ba năm, nên hiểu rằng tình cảm không thể cưỡng cầu. Em tìm một người đàn ông thích em thì mới có được hạnh phúc thật sự.”
“Em không chịu, anh Hạo Phong, anh còn chưa thử với em sao biết mình không thể thích em.”
Tề Mỹ Linh bướng bỉnh hất cằm lên.
“A Phong...”
Cửa văn phòng bị đẩy ra, giọng nói của An Lâm vang lên từ phía cửa. Cô vừa cất tiếng thì nhìn thấy Tề Mỹ Linh đang ở trong phòng, đáy mắt thoáng hiện vẻ ngạc nhiên, lời nói cũng khựng lại.
“An Lâm, có chuyện gì vậy?”
Lạc Hạo Phong thấy An Lâm bước vào, trái lại còn có chút mừng rỡ.
Ánh mắt An Lâm khẽ dao động, mỉm cười nói: “Tôi chỉ đến báo với anh một tiếng, mười phút nữa họp.”
“Được.” Lạc Hạo Phong sảng khoái đáp lời, rồi nói với Tề Mỹ Linh: “Em về trước đi, lát nữa anh phải họp rồi.”
Tề Mỹ Linh mím môi, liếc nhìn Lạc Hạo Phong, rồi lại nhìn sang An Lâm đang đứng ở cửa, cô ta đột nhiên nói: “Anh Hạo Phong, em muốn đến công ty các anh làm việc.”
“Đi làm?” Lạc Hạo Phong bước ra khỏi bàn làm việc, dáng người cao lớn đứng trước mặt Tề Mỹ Linh, lập tức một luồng áp bức mạnh mẽ ập tới, đồng thời một bóng đen bao trùm lấy cô ta. Sắc mặt Tề Mỹ Linh khẽ biến, vô thức lùi lại nửa bước.
“Tề Mỹ Linh, đây là công ty, không phải chỗ để em đùa nghịch, cầm đồ ăn sáng của em đi, rời khỏi đây ngay lập tức.”
Lạc Hạo Phong dùng ánh mắt lạnh lẽo lướt qua cô ta, vơ lấy bữa sáng trên bàn nhét vào lòng cô, trực tiếp đẩy cô về phía cửa.
Đáy mắt An Lâm thoáng vẻ ngỡ ngàng, cô bước vào văn phòng, nhường lối đi cho bọn họ.
Tề Mỹ Linh bị Lạc Hạo Phong đẩy ra khỏi văn phòng, cậu đóng sầm cửa lại. Tề Mỹ Linh giậm chân đầy tức tối, nhưng rốt cuộc cũng không dám làm quá ở nơi làm việc của cậu, đành xách túi đồ ăn sáng rời đi.
“A Phong, việc này...”
An Lâm khó hiểu nhìn Lạc Hạo Phong.
“An Lâm, cô là phụ nữ, cô nói xem, làm sao để Tề Mỹ Linh từ bỏ ý định với tôi?” Lạc Hạo Phong, một tay chơi tình trường, thế mà lại không biết đối phó với một Tề Mỹ Linh hơi ngốc nghếch lại quá mức cố chấp như thế nào.
Quan trọng nhất là, sau lưng Tề Mỹ Linh còn có sự ủng hộ của bố mẹ cậu.
Trong đáy mắt An Lâm lóe lên tia cảm xúc khác lạ, cô cười nói: “Đàn ông các anh thật là vô tình, thích một người thì dù đối phương thích ai cũng cứ mê muội không tỉnh, còn người không thích thì làm tổn thương trái tim người ta tan nát mà cũng chẳng chút thương xót.”
“An Lâm, cô bảo tôi làm tổn thương trái tim Tề Mỹ Linh? Trời đất chứng giám, tôi đối xử với cô ta đã đủ tốt rồi.”
Nếu không phải nể tình quan hệ giữa gia đình Tề Mỹ Linh và nhà cậu, cùng với tình nghĩa quen biết bao nhiêu năm nay, sao cậu có thể nhẫn nhịn cô ta như vậy.
An Lâm cười cười, nhưng nụ cười không chạm tới đáy mắt: “Tôi không nói anh làm tổn thương Tề Mỹ Linh, anh vừa hỏi tôi làm sao để người phụ nữ anh không thích từ bỏ, tôi cũng muốn hỏi một câu. Có phải đàn ông các anh cứ là người phụ nữ không có được thì sẽ mãi không thể buông bỏ hay không?”
Đôi mắt đào hoa dài hẹp của Lạc Hạo Phong bỗng nheo lại, ánh mắt sắc bén nhìn An Lâm, quan sát cô từ trên xuống dưới, nhìn đến mức An Lâm phải nhíu mày, cậu mới nhếch mép nở nụ cười đầy ẩn ý: “An Lâm, cuối cùng cô cũng thông suốt rồi à, cô thích gã đàn ông không hiểu phong tình nào thế, nói cho anh biết, anh làm chủ cho cô.”
“Đi chết đi, bớt chiếm tiện nghi của tôi.” An Lâm lườm cậu.
Mặc dù cô kém cậu và A Mục hai tuổi, nhưng trước giờ toàn gọi thẳng tên, thỉnh thoảng họ trêu chọc bảo cô gọi bằng anh, cô cũng chỉ cười mắng lại.
Lạc Hạo Phong cười ha hả, phiền muộn của bản thân dường như bỗng chốc tan biến, ánh mắt đăm đăm nhìn An Lâm, dụ dỗ: “An Lâm, nói mau, người đàn ông cô thích là ai?”
“Không có, tôi chỉ tiện miệng hỏi thôi.” An Lâm thu lại vẻ mặt, thản nhiên nói.
“An Lâm, trước đây tôi cứ tưởng cô cũng giống như tên A Mục kia, không thông suốt, không hiểu chuyện nam nữ, nhưng vừa rồi cô nói vậy mà còn muốn lừa tôi, sao có thể chứ?”
Lạc Hạo Phong chậc một tiếng, ánh mắt cậu khẽ dao động, đột nhiên lại hỏi: “An Lâm, người cô thích không phải là — A Mục đấy chứ?”
“Anh còn nói nhảm nữa là tôi để Tề Mỹ Linh đến công ty làm việc đấy.”
An Lâm đột nhiên nổi cáu.