Cố Khải trừng mắt nhìn cô một cái, kéo cô đến trước sô pha, xoay người đi rót cho cô một ly nước, bản thân mới ngồi xuống vị trí bên cạnh cô.
"Nhiên Nhiên, em hình như gầy đi rồi, ở thành phố C không ăn uống đầy đủ sao, hay là thằng nhóc A Mục đó ngược đãi em?"
Cố Khải sau khi tỉ mỉ đánh giá Ôn Nhiên một phen, xót xa nhíu mày.
"Việc này thì liên quan gì đến Đàm Mục, em ở thành phố C ăn no ngủ kỹ, là anh lo xa rồi, em thấy mình không những không gầy đi mà còn tăng cân nữa đây này."
Ôn Nhiên cười đáp: "Vốn dĩ em định bảo Đàm Mục về đây kiểm tra tổng quát, nhưng anh ấy lại đột xuất phải đi công tác nên không về được. Anh, lát nữa anh gọi điện cho Đàm Mục, bảo cậu ấy về kiểm tra đi."
"Không thành vấn đề. Mấy hôm trước bác gái Đàm có ghé thành phố G một lần, bà ấy có gọi điện cho em không?" Cố Khải uể oải tựa người vào sô pha, một cánh tay tùy ý vắt trên thành ghế, vẻ mặt vô cùng lười biếng thoải mái.
Ôn Nhiên hơi ngạc nhiên, nhìn chằm chằm gương mặt đang cười của Cố Khải: "Bác gái Đàm từng đến thành phố G? Không phải bác ấy đến thăm Đàm Mục đấy chứ? Ôi, lần trước bác ấy gọi cho em, em nói Đàm Mục vẫn ổn, nhưng đó là chuyện nửa tháng trước rồi. Bác ấy đến khi nào vậy?"
Cố Khải cười khoái chí: "Một tuần trước thôi. Anh bảo với bác ấy là A Mục đã vào Hạo Thần làm việc, em cũng vào đó, anh cứ tưởng bác ấy sẽ gọi cho em chứ."
"Không có ạ." Ôn Nhiên ngơ ngác chớp mắt. Chắc chắn bác gái Đàm biết lần trước cô nói dối nên mới không gọi cho cô, nhưng chắc chắn là phải gọi cho Đàm Mục chứ nhỉ, mà cô cũng chưa từng nghe Đàm Mục nhắc đến.
Cố Khải vỗ vỗ vai cô: "Không sao, anh đã nói với bác gái Đàm là cơ thể A Mục đã khỏe rồi, chỉ cần làm việc đừng quá bán mạng là được. Cậu ấy không thể thật sự nghỉ ngơi ba năm tháng được, như vậy chẳng phải sẽ chán chết cậu ấy sao."
Ôn Nhiên và Cố Khải trò chuyện một lúc, anh đi thăm bệnh, còn cô thì đến văn phòng viện trưởng tìm Cố Nham. Ở bệnh viện Khang Ninh một tiếng đồng hồ, sau đó lại đến nghĩa trang thăm cha mẹ nuôi đã nuôi lớn cô, mẹ đẻ của cô, và cả mẹ của Mặc Tu Trần.
Khi đến dược phẩm Ôn Thị, đã gần năm giờ.
Ôn Cẩm từ phòng thí nghiệm trở về, đẩy cửa văn phòng ra, thoáng cái đã nhìn thấy người phụ nữ đang ngồi sau bàn làm việc của mình. Đối diện với ánh mắt cười tươi rói của cô, anh lập tức vui mừng, sải bước đi vào văn phòng: "Nhiên Nhiên, em đến từ khi nào thế?"
"Mười phút trước ạ. Anh mà không về nữa là em ngủ gật mất rồi."
Ôn Nhiên đứng dậy bước ra ngoài.
Ôn Cẩm gọi điện bảo thư ký pha một tách trà hoa, hai người ngồi xuống sô pha, Ôn Cẩm mới lên tiếng hỏi: "Nhiên Nhiên, em về mà sao không gọi điện cho bọn anh?"
"Em không muốn mọi người đi đón em, làm phiền mọi người quá." Ôn Nhiên bĩu môi, Ôn Cẩm cưng chiều cười: "Lần này về, định về nhà ở chứ? Anh gọi điện bảo Dì Lý mua ít món em thích ăn."
Anh vừa nói vừa định lấy điện thoại ra, Ôn Nhiên thấy vậy liền ngăn lại: "Anh, không cần đâu ạ."
Ôn Cẩm nghi hoặc nhìn cô: "Sao thế, em không về nhà ở à? Chẳng lẽ thằng nhóc A Khải kia không muốn cho em về nhà?"
"Không phải đâu anh, là thế này..."
Ôn Nhiên kể lại chuyện Mặc Tu Trần sang tên biệt thự cho cô. Ôn Cẩm nghe xong hơi kinh ngạc, nhưng vẫn tán thành đề nghị của Mặc Tu Trần: "Nhiên Nhiên, đã Mặc Tu Trần sang tên biệt thự cho em thì em cứ ở đó đi. Cậu ấy nói cũng đúng, tuy đó là nhà của cậu ấy nhưng cậu ấy mất trí nhớ rồi thì căn nhà đó cũng chẳng còn ý nghĩa gì."
Ôn Cẩm dừng lại một chút, nói tiếp: "Mặc Tu Trần đã sa thải Trình Giai rồi. Tuy cậu ấy vẫn chưa nhớ lại quá khứ nhưng lại rất giữ mình, chưa từng có quan hệ mập mờ với bất kỳ người phụ nữ nào. Nhiên Nhiên, dù em có quyết tâm không ở bên cậu ấy thì cũng không cần phải trốn tránh cậu ấy, cứ coi như một người bạn cũ là được rồi."
"Vâng, em biết rồi anh."
Ôn Nhiên khẽ đáp, chỉ cần Tu Trần không ép cô thì cô sẽ không trốn tránh anh. Có lẽ cô suy nghĩ như vậy là rất ích kỷ, nhưng cô không muốn trở thành người dưng nước lã với Tu Trần. Đặc biệt là khi ở nghĩa trang lúc nãy, cô đã nhận được cuộc gọi của Mặc Tử Hiên.
Mặc Tử Hiên nói với cô trong điện thoại rằng anh đã kể hết mọi chuyện cho Mặc Tu Trần nghe, bao gồm cả đoạn ghi âm đó. Mặc Tu Trần đã biết tại sao cô lại trốn tránh anh.
Nghe những lời Mặc Tử Hiên nói, lòng Ôn Nhiên vô cùng chấn động.
Dù biết sớm muộn gì Mặc Tu Trần cũng sẽ điều tra ra chân tướng, nhưng không ngờ lại nhanh đến vậy.
Hơn nữa, sau khi biết sự thật, anh lại không giống như trước kia, trong lòng cô vừa cảm động vừa xót xa. Cảm động vì Tu Trần thấu hiểu cho cô, lại xót xa vì sự thành toàn của anh.
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên cắt ngang cuộc trò chuyện của hai anh em. Ôn Nhiên lấy điện thoại ra, nhìn thấy người gọi thì ánh mắt lóe lên vẻ phức tạp, là Mặc Tu Trần gọi tới.
"Nhiên Nhiên, em nghe điện thoại trước đi, anh ra ngoài một chút." Ôn Cẩm thấy hiển thị người gọi trên màn hình điện thoại của cô thì rất tự giác đứng dậy, mỉm cười dặn dò một câu rồi đi ra khỏi văn phòng.
Ôn Nhiên trấn tĩnh lại, nhấn nút nghe, giọng điệu bình thản dịu dàng lên tiếng: "Alo!"
"Nhiên Nhiên, ngủ dậy chưa?"
Giọng nói của Mặc Tu Trần truyền đến trong điện thoại, trầm thấp từ tính mang theo một chút dịu dàng, có thể nghe ra tâm trạng anh rất tốt.
Ôn Nhiên khẽ mỉm cười, đáp: "Em đâu phải là heo đâu mà ngủ suốt cả buổi chiều được, em đang ở chỗ anh trai em đây."
"Haha, cũng phải, anh còn sợ làm phiền em ngủ nên không dám gọi điện cho em." Mặc Tu Trần cười trong điện thoại, tiếng cười trầm thấp chui vào tai Ôn Nhiên qua sóng điện thoại, trước mắt cô tự nhiên hiện lên ngũ quan thanh tú nho nhã của anh, giống như anh không phải đang cười qua điện thoại mà là đang ở ngay bên cạnh vậy.
"Anh... không bận công việc à?"
Ôn Nhiên phớt lờ sự xao động dâng lên trong lòng vì tiếng cười của anh, giả vờ như không để ý mà hỏi.
"Vừa làm xong, nghĩ là em chắc đã dậy rồi nên gọi điện cho em. Nhiên Nhiên, có thể giúp anh một việc được không?"
"Việc gì ạ?"
Ôn Nhiên nghi hoặc hỏi.
"Tối nay anh phải tham dự một buổi tiệc, không có nữ bạn đồng hành, muốn mời em làm nữ bạn đồng hành giúp anh. Em đang ở chỗ anh trai nào thế, anh qua đón em."
Đây đâu phải là nhờ người ta giúp, rõ ràng là thông báo một tiếng thì có!
Ôn Nhiên nhíu mày, bản năng từ chối: "Cái đó, anh có thể tìm thư ký của anh làm nữ bạn đồng hành..."
"Nhiên Nhiên, em biết mà, anh không thích người khác phái lại gần, hơn nữa thư ký hiện tại của anh đã hơn ba mươi tuổi và đã kết hôn rồi, anh để cô ấy làm nữ bạn đồng hành cũng không phù hợp. Em nói cho anh biết em đang ở đâu đi, anh qua đón em."
Không đợi Ôn Nhiên nói xong, Mặc Tu Trần đã cắt ngang lời cô, anh nói từng chữ đều có lý lẽ khiến Ôn Nhiên không thể từ chối. Đoán được cô không tình nguyện, anh lại bổ sung thêm một câu: "Nhiên Nhiên, em yên tâm đi, anh chỉ đơn thuần mời em làm nữ bạn đồng hành thôi, không có ý gì khác đâu, cùng lắm thì người khác hỏi đến, anh sẽ nói với họ là chúng ta đã ly hôn rồi."
"Anh không cần qua đón em, chỉ cần nói cho em thời gian địa điểm là được, em về nhà thay quần áo, chứ không thể cứ thế này mà đi được."