Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 21504 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
869 Cuộc gặp gỡ tình cờ trong trung tâm thương mại

❊ ❊ ❊

Bạch Tiêu Tiêu thoáng kinh ngạc trong đáy mắt, thốt lên hỏi: "Anh không phải đang đùa đấy chứ?"

Trời ạ, vừa nãy cô chỉ đùa khi hỏi anh, không ngờ anh lại muốn tới trung tâm thương mại. Mạnh Kha nói trong điện thoại: "Đúng vậy, để anh mọc thêm đôi cánh, rồi bay tới tìm em."

Không ngờ mới qua nửa giờ, anh thực sự xuất hiện ở trung tâm thương mại rồi?

"Tiêu Tiêu, nói cho anh biết, em đang ở tầng mấy, anh đi tìm em." Tiếng cười của Mạnh Kha truyền tới từ điện thoại, có thể nghe ra tâm trạng anh rất tốt.

Bạch Tiêu Tiêu trấn tĩnh lại, phớt lờ người nào đó đang có sắc mặt trầm xuống, hơi thở trở nên lạnh lẽo trước mặt, cô đẩy xe quay đầu, đi ra khỏi lối đi kệ hàng, rời đi từ phía bên kia. "Anh đợi ở dưới lầu đi, em thanh toán xong sẽ xuống ngay."

"..."

Môi mỏng của Lạc Hạo Phong mấp máy, cái tên 'Tiêu Tiêu' kia cuối cùng vẫn không thốt ra được.

Trong lòng, một nỗi chua xót lan tỏa ra. Anh rũ mắt, nhìn chằm chằm vào đủ loại thực phẩm trong xe đẩy. Xem ra, anh và Tiêu Tiêu thực sự không có duyên.

"Anh Hạo Phong."

Tề Mỹ Linh thấy Bạch Tiêu Tiêu quay đầu rời đi, vốn tâm trạng đang rất tốt, nhưng khi thấy dáng vẻ thất thần của Lạc Hạo Phong, lông mày cô khẽ nhíu lại, lo lắng gọi một tiếng.

"Em còn muốn mua gì nữa không?"

Lạc Hạo Phong thu lại cảm xúc, ánh mắt lạnh nhạt nhìn Tề Mỹ Linh.

Tề Mỹ Linh lắc đầu: "Anh Hạo Phong, em không mua nữa, chúng ta về thôi."

Lạc Hạo Phong trải qua ba ngày nỗ lực, cuối cùng cũng thuyết phục được Tề Mỹ Linh để cô ta về nhà. Điều kiện Tề Mỹ Linh đưa ra chính là tối nay nấu một bữa cơm cho anh.

Thế là, mới có màn dạo trung tâm thương mại này.

Điều anh không ngờ tới chính là sẽ gặp được Bạch Tiêu Tiêu ở đây. Tề Mỹ Linh giật lấy xe đẩy, đẩy thẳng về phía quầy thu ngân, miệng thúc giục đầy vẻ sốt ruột: "Anh Hạo Phong, anh nhanh chút đi."

Đến quầy thu ngân, quả nhiên nhìn thấy Bạch Tiêu Tiêu vẫn đang xếp hàng.

Bạch Tiêu Tiêu trả tiền xong, xách túi liền đi, cô đi thang cuốn xuống lầu, liếc mắt đã thấy Mạnh Kha đang đợi ở đại sảnh tầng một. Anh mặc đồ thường ngày, dường như lại gầy hơn hai ngày trước một chút.

Kể từ sau khi xem mắt với Bạch Tiêu Tiêu, Mạnh Kha ngày nào cũng lui tới phòng tập thể hình, sự rèn luyện những ngày qua đã bắt đầu thấy rõ hiệu quả.

"Tiêu Tiêu."

Thấy Bạch Tiêu Tiêu đi tới, Mạnh Kha vội vàng đón lấy, ân cần nhận lấy túi đồ trong tay cô: "Để anh xách giúp em."

Bạch Tiêu Tiêu mỉm cười, cô không muốn giằng co với anh ở nơi như thế này, càng không muốn đợi tới lúc Lạc Hạo Phong và Tề Mỹ Linh xuống nhìn thấy, liền buông tay để anh cầm lấy.

Thế nhưng, cảnh này vẫn bị Lạc Hạo Phong đi thang cuốn xuống phía sau nhìn thấy. Nụ cười trên mặt Tề Mỹ Linh rạng rỡ thêm một phần: "Anh Hạo Phong, đó là bạn trai của Bạch Tiêu Tiêu kìa."

Môi mỏng của Lạc Hạo Phong mím lại, không lên tiếng.

Phía trước, Mạnh Kha đang nói chuyện cùng Bạch Tiêu Tiêu, vô tình liếc mắt nhìn thấy người đàn ông đứng cách đó không xa sau lưng cô, trong mắt anh thoáng qua một tia kinh ngạc. Bên tai, giọng nói của Bạch Tiêu Tiêu vang lên: "Mạnh Kha, đi thôi, tìm chỗ nào ăn cơm trước đã."

"Được!"

Mạnh Kha thu hồi tầm mắt từ trên người Lạc Hạo Phong, mỉm cười với Bạch Tiêu Tiêu, rồi xoay người cùng cô sóng vai rời khỏi trung tâm thương mại. "Tiêu Tiêu, khi nào em về thành phố G?"

"Ngày mai hoặc ngày kia." Bạch Tiêu Tiêu trả lời nhàn nhạt, cô vẫn luôn không hề quay đầu lại, nhưng biết rõ Lạc Hạo Phong và Tề Mỹ Linh đang đi ngay phía sau họ.

"Đến lúc đó chúng ta cùng về." Mạnh Kha mỉm cười, nụ cười khiến ngũ quan anh trở nên sinh động, dường như trông đẹp hơn lúc không cười.

Bạch Tiêu Tiêu quay đầu nhìn anh, "Anh cũng tới thành phố C công tác sao?"

"Ừm, coi như là vậy." Mạnh Kha ôn hòa trả lời, thực ra anh là chuyên môn bay tới thành phố C để tìm cô.

Ánh mắt Bạch Tiêu Tiêu lóe lên, không hỏi thêm nữa. Cô và Mạnh Kha tuy đang thử tìm hiểu nhau, nhưng vẫn chưa phát triển tới mức để anh vì cô mà bay tới đây, cô sợ hỏi thêm một câu, anh sẽ nói là vì cô mà đến.

"Cô Bạch, không giới thiệu bạn trai mình một chút sao?"

Phía sau vang lên một giọng nói mang theo ý cười. Bạch Tiêu Tiêu nghe vậy, bóng lưng cứng đờ, sắc mặt cũng hơi thay đổi.

Mạnh Kha bên cạnh không quay đầu lại, mà chỉ quay sang nhìn Bạch Tiêu Tiêu, ôn hòa nói: "Nếu không muốn để ý bọn họ, cứ xem như không nghe thấy là được."

Bạch Tiêu Tiêu nhếch môi cười, khi Tề Mỹ Linh rảo bước đuổi theo tới nơi, cô quay đầu lại, ánh mắt nhàn nhạt đón lấy ánh nhìn của Tề Mỹ Linh.

"Cô Bạch, sao đi nhanh thế, không giới thiệu bạn trai mình một chút sao?"

"Tôi và cô Tề cũng đâu có thân thiết, không cần thiết phải vậy đâu." Giọng điệu Bạch Tiêu Tiêu nhàn nhạt, không nghe ra cảm xúc gì.

Lạc Hạo Phong vừa nãy không ngăn được Tề Mỹ Linh, cũng rảo bước theo lên, anh túm lấy cánh tay Tề Mỹ Linh, thấp giọng quát: "Tề Mỹ Linh, cô đừng có quá đáng."

Nói xong, anh lại áy náy nhìn về phía Bạch Tiêu Tiêu, cứng ngắc nói: "Tiêu Tiêu, em đừng để ý đến cô ấy, cô ấy còn trẻ con không hiểu chuyện."

Bạch Tiêu Tiêu lướt ánh mắt qua bàn tay to lớn đang nắm chặt cánh tay Tề Mỹ Linh của anh, quay sang nói với Mạnh Kha: "Khách sạn em ở ngay gần đây, chúng ta đi bộ về, không vấn đề gì chứ?"

"Chỉ cần em không mệt, anh không vấn đề gì cả."

Mạnh Kha hoàn toàn ngó lơ Lạc Hạo Phong và Tề Mỹ Linh, ánh mắt vẫn luôn dừng lại trên người Bạch Tiêu Tiêu.

Đi ra xa vài mét, Mạnh Kha mới thản nhiên nói như vô tình: "Ông Lạc kia đối với em, hình như vẫn còn rất thích."

Sắc mặt Bạch Tiêu Tiêu hơi thay đổi, dừng bước nhìn anh: "Tôi và Lạc Hạo Phong đã chia tay lâu rồi, vừa nãy chẳng qua chỉ là tình cờ gặp thôi."

"Tiêu Tiêu, anh không phải đang chất vấn em, chỉ là cảm thấy, Lạc Hạo Phong vẫn còn rất thích em."

Mạnh Kha mỉm cười, ôn hòa giải thích.

Bạch Tiêu Tiêu mím môi, cụp mắt không nói gì.

---❊ ❖ ❊---

Tại thành phố G, trong biệt thự vùng ngoại ô.

Ôn Nhiên kiên quyết không để Mặc Tu Trần một mình nấu cơm, thế nên, công việc nhà vốn có lại biến thành buổi hẹn hò lãng mạn của hai người họ.

Mặc Tu Trần đứng bếp, cô phụ giúp.

Ánh hoàng hôn chiếu rọi từ ngoài cửa sổ sát đất lên người cô, in hằn trên làn da trắng nõn, sáng bóng như ngọc.

"Nhiên Nhiên, em nếm thử xem vị thế nào."

Mặc Tu Trần gắp một miếng cá, đưa lên miệng thổi hai cái, rồi mới đút vào miệng cô. Ôn Nhiên há miệng ăn, khuôn mặt thanh tú nở nụ cười rạng rỡ, giọng điệu nhẹ nhàng vui vẻ: "Ưm, ngon quá."

"Ngon thì lát nữa ăn nhiều chút."

Được cô công nhận, trên mặt Mặc Tu Trần lập tức hiện lên nụ cười quyến rũ.

Sau một tiếng cùng nhau nỗ lực, ba món một canh đã lên bàn, trong không khí, hương thơm đậm đà của món ăn lan tỏa khắp nơi.

Mặc Tu Trần kéo một chiếc ghế cho Ôn Nhiên ngồi xuống, sau đó anh mới kéo chiếc ghế bên cạnh cô ngồi xuống, dịu dàng nói: "Nhiên Nhiên, ăn thôi."

Ôn Nhiên vừa định mở miệng, thì nghe thấy trong phòng khách truyền đến một giọng nói vui vẻ: "Đến sớm không bằng đến đúng lúc, vận may của mình thật tốt, lại có thể bắt kịp bữa tối."

Ôn Nhiên kinh ngạc quay đầu, nhìn thấy Cố Khải đang sải bước đi tới, khuôn mặt cô nở một nụ cười, cô kéo ghế đứng dậy.

Lông mày Mặc Tu Trần khẽ nhíu lại, trong đáy mắt thoáng qua sự không hài lòng vì bị làm phiền. Cố Khải không đi một mình, ở cửa vào, lại có thêm một người bước vào, chính là em họ của Cố Khải — Thẩm Ngọc Đình.

"Nhiên Nhiên, nghe anh họ nói là muốn tới thăm cậu, nên mình cùng tới luôn, cậu sẽ không chào đón mình chứ?" Thẩm Ngọc Đình mỉm cười ôn hòa nhìn Ôn Nhiên.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:859
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.