Ôn Nhiên nhìn Thanh Dương và Thanh Phong ở hàng ghế trước, khẽ đáp: "Đã đón được rồi, tôi và Tiêu Tiêu đang trên xe."
"Vậy thì tốt, tôi còn sợ bọn họ không đón được cô." Mặc Tu Trần cười vui vẻ trong điện thoại, thực ra không phải sợ không đón được, mà sợ Ôn Nhiên biết là do anh bảo họ đến, nên không muốn lên xe của họ.
Không ngờ Ôn Nhiên không hỏi, Thanh Phong và Thanh Dương cũng không trả lời.
Đợi khi cô lên xe rồi, dù biết là Mặc Tu Trần gọi họ đến, cũng không thể xuống xe được nữa.
"Không đâu."
Ôn Nhiên đáp vỏn vẹn hai chữ, rồi không nói gì thêm.
Mặc Tu Trần dường như không bận tâm đến sự lạnh nhạt của cô, giọng điệu của anh vẫn đầy vui vẻ, lời nói tưởng chừng như đang bàn bạc nhưng thực chất lại mang theo sự mạnh mẽ, bá đạo quen thuộc, không cho phép người khác trái lời: "Nhiên Nhiên, tôi nghe dì Trương nói, những ngày này cô vẫn luôn ở nhà mẹ đẻ, đây cũng không phải là kế sách lâu dài, sau này cô vẫn nên về nhà ở đi."
Ôn Nhiên mím môi, khéo léo từ chối: "Tôi ở nhà anh trai tôi rất tốt, hơn nữa, hiện tại tôi cũng không ở thành phố G lâu dài, về đây hai ngày rồi lại phải về thành phố C."
"Nhiên Nhiên, tôi biết cô không muốn sống chung với tôi, tôi đã sang tên căn biệt thự đó cho cô rồi, nơi đó sau này chính là nhà của cô, những ngày này tôi đều sẽ ở Mặc trạch, cô yên tâm, cô sẽ không nhìn thấy tôi đâu."
"Sang tên, tại sao?"
Ôn Nhiên khó hiểu hỏi, tại sao anh lại muốn sang tên căn biệt thự cho cô.
Nếu cô muốn tự mình ở, hoàn toàn có thể tự mua nhà, hà cớ gì phải dọn về nhà anh ở.
"Tuy thời gian chúng ta kết hôn không dài, nhưng đã ly hôn rồi, ít nhiều gì tôi cũng nên bồi thường cho cô một chút. Tôi đã nghĩ kỹ rồi, đưa tiền thì chắc chắn cô sẽ không nhận. Nghe dì Trương và mọi người nói, mấy tháng cô ở đây rất vui vẻ, nên tôi nghĩ, chi bằng sang tên căn biệt thự cho cô."
"Tôi không cần, đó là nhà của anh."
Ôn Nhiên tâm trạng phức tạp, đôi môi đỏ mím chặt lại.
"Nhiên Nhiên, nếu cô không muốn tôi áy náy thì hãy nhận căn biệt thự đó, chuyển về ở đi. Dì Trương và mọi người vẫn sẽ ở đó, Thanh Phong và Thanh Dương sau này vẫn là vệ sĩ của cô, nghe theo sự sai bảo của cô, tôi sẽ cố gắng hết sức không làm phiền cuộc sống của cô."
Anh dùng từ "cố gắng hết sức", chứ không nói thẳng là không làm phiền.
Tâm tư Ôn Nhiên vì việc Mặc Tu Trần sang tên biệt thự cho cô mà trở nên rối bời, cô không nhận ra ẩn ý trong lời nói của anh, cô chỉ cảm thấy lồng ngực rất nặng nề, nghẹn ứ, hô hấp không thông thuận.
Anh càng đối xử tốt với cô, trong lòng cô càng đau buồn.
"Cứ như vậy đi, Nhiên Nhiên, dì Trương đã làm món cô thích ăn rồi, trưa nay cô về nhà ăn cơm đi, tôi còn có việc, cúp máy đây."
Mặc Tu Trần vẫn sợ Ôn Nhiên từ chối.
Nói xong, anh không cho cô cơ hội phản đối, liền cúp điện thoại ngay.
Ôn Nhiên nhìn thời gian kết thúc cuộc gọi trên màn hình điện thoại, lòng lại đau nhói một trận, cô thầm hít một hơi, hỏi Thanh Phong ở hàng ghế trước: "Thanh Phong, Tu Trần không dọn về ở sao?"
Thanh Phong lắc đầu: "Cô Ôn, cậu chủ Mặc chỉ về một chuyến vào buổi sáng, cũng không có dọn về ở. Anh ấy nói, hôm nay cô về sẽ ở nhà, nên bảo dì Trương đi mua món cô thích ăn, trưa nấu cho cô ăn."
"Nhiên Nhiên, Mặc Tu Trần đối với cậu thật tốt." Bạch Tiêu Tiêu ngưỡng mộ lại cảm thán nói.
Mặc Tu Trần mất trí nhớ mà vẫn đối xử với Ôn Nhiên như vậy, quả thật giống hệt lúc trước anh cưng chiều Ôn Nhiên, khiến phụ nữ trên toàn thế giới đều phải ghen tị.
Ôn Nhiên gượng cười, nói: "Tiêu Tiêu, hay là cậu cũng về cùng mình đi, dì Trương chắc chắn đã mua rất nhiều món ăn."
Cô biết, mọi người đều đối xử tốt với cô, mà cô đối với dì Trương và những người khác cũng có tình cảm, tuy thời gian tiếp xúc không dài nhưng đã xem họ như người nhà.
Cô không muốn làm mọi người thất vọng, hơn nữa, Mặc Tu Trần đã nói đến mức này rồi, cho dù cô không ở đó thì việc về ăn một bữa cơm cũng là điều nên làm.
Bạch Tiêu Tiêu ánh mắt lóe lên, lắc đầu từ chối: "Nhiên Nhiên, không phải mình không đi, mà là mình đi chơi lâu như vậy rồi, không về nhà nữa thì mẹ mình lại cằn nhằn cho xem. Để tối đi, trưa nay mình về nhà dỗ dành mẹ mình trước, tối lại đi tìm cậu."
"Được thôi." Ôn Nhiên không miễn cưỡng nữa.
Đưa Bạch Tiêu Tiêu về nhà xong, Ôn Nhiên trở về biệt thự ở ngoại ô, Tiểu Lưu và chú Lưu đã đợi sẵn ở cửa lớn, nhìn thấy cô về đều vui mừng khôn xiết.
"Cô Ôn, mẹ tôi làm món cô thích ăn nhất đấy, mau vào nhà đi."
Tiểu Lưu cười chất phác, chú Lưu cười hiền từ, Thanh Phong và Thanh Dương cũng vẻ mặt vui vẻ, dường như khi căn nhà này có thêm cô, không khí đã hoàn toàn khác biệt.
Những ngày này, cô không ở nhà, Mặc Tu Trần cũng không có ở đây, mấy người họ giữ nhà ở đây, không có chút sức sống nào.
Ôn Nhiên vào phòng khách, dì Trương nghe thấy tiếng động liền chạy từ bếp ra, tay còn cầm xẻng nấu ăn, nhiệt tình chào hỏi cô rồi lại quay vào bếp bận rộn.
"Dì Trương, sao dì làm nhiều món thế này."
Ôn Nhiên vừa vào bếp liền thấy mười mấy món ăn, có món đã xào chín, có món vẫn còn sống, ngoài thức ăn ra còn có canh.
"Đại thiếu phu nhân, Đại thiếu gia nói cô gầy đi, bảo tôi hầm nhiều canh cho cô, làm vài món tẩm bổ cho cô. Thực đơn là do Đại thiếu gia đích thân viết, tôi làm theo để mua, không thiếu món nào cả."
Dì Trương vui đến không khép được miệng, Ôn Nhiên nghe vậy, trong lòng lại trào dâng nỗi xót xa.
"Sao anh ấy biết con thích ăn gì?" Cô giả vờ như hỏi bâng quơ.
"Tôi cũng không biết, tóm lại là sáng nay Đại thiếu gia qua đây chính là để dặn tôi đi mua thức ăn, nấu cơm cho cô ăn. Đại thiếu gia còn nói, sau này cô sẽ ở đây. Đại thiếu phu nhân, chuyện này là thật sao?"
Dì Trương quay đầu lại, vẻ mặt mong chờ nhìn Ôn Nhiên.
Sáng nay lúc gặp Mặc Tu Trần, dì Trương đã xúc động đến phát khóc.
Nghe anh nói Ôn Nhiên sẽ về ở, dì thực sự rất vui, lập tức hỏi anh liệu anh có chuyển về ở không. Mặc Tu Trần chỉ cười, không trả lời câu hỏi của dì, rồi viết một danh sách, bảo dì làm theo đó mà mua thức ăn, không được thiếu món nào.
Ôn Nhiên gượng nhếch môi cười, nói: "Dì Trương, con chỉ về hai ngày thôi, còn phải về thành phố C đi làm nữa."
"Hai ngày cũng được. Đại thiếu phu nhân, Đại thiếu gia về đã được nửa tháng rồi, hôm nay cậu ấy mới biết đến sự tồn tại của chúng ta, cậu ấy vẫn chưa nhớ ra quá khứ, cô đừng trách cậu ấy, hãy cho cậu ấy chút thời gian, Đại thiếu gia nhất định sẽ nhớ lại thôi."
Dì Trương do dự một chút rồi nhẹ nhàng nói.
Ánh mắt Ôn Nhiên khẽ lóe, chuyển chủ đề: "Con lên lầu tắm rửa trước đã, hôm nay trời nóng, ra mồ hôi khó chịu quá."
"Được, Đại thiếu phu nhân, cô cứ đi đi, tắm rửa xong xuống là vừa kịp lúc dọn cơm."
Ôn Nhiên rời khỏi bếp, lên lầu trở về phòng mình.
Cách bài trí trong phòng vẫn giống hệt lần trước cô tới, không thay đổi gì cả, nhưng căn phòng ngày nào cũng được quét dọn sạch sẽ. Không những vậy, trên chiếc bàn tròn nhỏ cạnh cửa sổ còn đặt một bó hoa.
Trông có vẻ là mới hái hồi sáng, hơn nữa lại là hoa tươi hái từ vườn dưới lầu, hương thơm lan tỏa khắp phòng, khiến tâm trạng cũng trở nên dễ chịu hơn.
Ôn Nhiên cúi người, ghé sát vào cánh hoa ngửi ngửi, ngẩn người nhìn bó hoa một hồi lâu, mới xoay người đi vào phòng để quần áo lấy đồ.