Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 21504 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 841
Muốn cho em bất ngờ

❊ ❊ ❊

Ôn Nhiên nằm trên giường, tiếng chuông điện thoại lại vang lên, cô không bắt máy mà ấn phím ngắt cuộc gọi.

Cô nhanh chóng soạn một tin nhắn gửi đi: "Tu Trần, anh về nghỉ ngơi đi."

"Được!"

Mặc Tu Trần không hề phân bua, chỉ trả lời lại một tin nhắn vỏn vẹn một chữ. Ôn Nhiên xuống giường, đi tới bên cửa sổ sát đất, vừa vặn nhìn thấy chiếc Aston chạy vào màn đêm.

Nửa đêm về sáng, cô mất ngủ, cứ thế cho đến tận hừng đông.

Buổi sáng, Ôn Nhiên ở nhà ngủ bù, không đến bệnh viện, cũng không tiễn Đàm Mục đi.

Lúc mười giờ linh năm phút, tiếng chuông điện thoại vang lên, là mẹ Đàm gọi đến.

Ôn Nhiên do dự một chút, bắt máy, lễ phép gọi: "Dạ, bác."

"Nhiên Nhiên, A Mục hôm nay về thành phố C rồi, tối qua con đã nói chuyện với thằng bé chưa?" Lời mẹ Đàm hỏi rất thẳng thắn.

Ôn Nhiên xuống giường, bình tĩnh đáp: "Dạ bác, tối qua con có nói chuyện với Đàm Mục, anh ấy nói mình đã có dự định về thành phố A bầu bạn với hai bác rồi, chỉ là lo lắng bây giờ đi thì một mình An Lâm sẽ quá vất vả."

"Nhiên Nhiên, cảm ơn con."

Nghe cô nói vậy, giọng mẹ Đàm lập tức trở nên vui vẻ. Thực ra bà cũng biết tính tình con trai mình, không thể nào chỉ vì một câu nói của Ôn Nhiên mà lập tức quay về bên họ.

Chẳng qua bà chỉ muốn dùng Ôn Nhiên để cắt đứt nỗi niệm trong lòng A Mục.

Làm vậy tuy có hơi tàn nhẫn với A Mục, nhưng nếu có thể khiến nó sớm buông bỏ, sớm ngày yêu một cô gái khác, ban cho bà một đứa cháu đích tôn béo mầm, thì cũng đáng.

Ôn Nhiên vừa tắt máy với mẹ Đàm thì điện thoại của Mặc Tu Trần lại gọi đến: "Nhiên Nhiên, anh phải đi công tác mấy ngày."

"Ơ, khi nào ạ, bây giờ luôn sao?"

Ôn Nhiên có chút kinh ngạc hỏi.

Mặc Tu Trần dịu dàng đáp trong điện thoại: "Đúng vậy, đã đặt vé máy bay rồi, chiều nay đi luôn, có lẽ phải một tuần mới về được. Những ngày này, nếu em ra ngoài, nhớ để Thanh Phong và Thanh Dương đi cùng."

"Vâng!"

Ôn Nhiên không muốn để anh lo lắng, rất ngoan ngoãn đồng ý.

Mặc Tu Trần im lặng một lúc trong điện thoại, khi giọng nói truyền đến lần nữa, pha thêm chút áy náy và khàn đặc trầm thấp: "Nhiên Nhiên, chuyện tối hôm qua, xin lỗi em, anh không nên hỏi em như vậy."

Ôn Nhiên thấy sống mũi cay cay.

Bên môi cô lại nở một nụ cười dịu dàng, khẽ nói: "Tu Trần, đi công tác nhớ chú ý sức khỏe, đợi anh về, em sẽ đưa anh đến một nơi."

Cô không cần anh nói xin lỗi, anh chỉ là bị mất trí nhớ nên mới sợ hãi.

"Được!"

Giọng Mặc Tu Trần lập tức trở nên vui vẻ, dù cách qua điện thoại, Ôn Nhiên vẫn có thể hình dung ra bộ dạng lông mày giãn ra, nụ cười rạng rỡ của anh.

Trong lòng cô cũng ấm áp theo, có một niềm vui như xuân về hoa nở. Lúc cô trồng những chồi hoa đó, đã nghĩ, đợi năm sau hoa nở, Tu Trần có thể về cùng cô ngắm hoa, đó chính là hạnh phúc lớn nhất.

Nhưng hiện giờ, cô lại không đợi nổi nữa, muốn anh cùng cô xem xem chồi hoa lớn thế nào. Cô đã suy nghĩ cả đêm, cuối cùng quyết định giúp Tu Trần hồi phục trí nhớ.

Cô không muốn anh mãi sống trong sự trống rỗng và bất an không có ký ức. Nếu anh hồi phục trí nhớ, anh sẽ không hiểu lầm cô, nghi ngờ cô. Lúc cô biết được tâm ý của Đàm Mục, cô cảm thấy, trước đây chắc chắn Tu Trần cũng biết.

Mà nay, anh đã mất trí nhớ, cô càng giải thích, sợ rằng anh càng hiểu lầm.

Chỉ cần anh hồi phục trí nhớ, mọi hiểu lầm đều sẽ được gỡ bỏ.

Tối hôm qua, không phải cô không biết sự hụt hẫng của anh, nhưng cô không biết phải nói thế nào.

---❊ ❖ ❊---

Có lẽ vì câu "đợi anh về, cùng anh đi một nơi" của Ôn Nhiên, công việc Mặc Tu Trần vốn cần ít nhất một tuần mới xử lý xong, anh chỉ dùng năm ngày, tối thứ Bảy đã bắt chuyến bay đêm vội vã trở về thành phố G.

Lúc anh về không gọi điện cho Ôn Nhiên.

Sáng Chủ nhật, Ôn Nhiên tỉnh dậy, vừa mở mắt ra, tầm mắt đã chạm phải một đôi mắt thâm sâu đang mỉm cười. Cô ngạc nhiên "A" một tiếng, cơn buồn ngủ tan biến trong tức khắc: "Tu Trần, anh về từ khi nào vậy?"

Mặc Tu Trần khẽ cười, bàn tay to lớn nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang giơ lên dụi mắt của cô, trong đôi mắt thâm sâu thoáng qua một tia sáng khác lạ. Tầm mắt lướt qua thân hình quyến rũ đang lộ ra ngoài sau khi cô đá văng chăn, ánh nhìn nóng bỏng khóa chặt lấy tầm mắt cô, giọng nói khàn khàn: "Anh về lúc nửa đêm qua. Muốn cho em một bất ngờ, bây giờ xem ra, hình như là dọa sợ rồi, anh đáng sợ vậy sao?"

Ôn Nhiên nghĩ đến gì đó, vội vàng cúi đầu nhìn xuống cơ thể mình. Vừa nhìn, hai má cô lập tức đỏ bừng, dùng tay kia hoảng loạn kéo chăn lên người.

Tối qua khi ngủ, cô mặc một chiếc váy ngủ bằng voan mỏng, vốn dài tới đầu gối, nhưng cô ngủ cả đêm, chiếc váy ngủ đó sớm đã bị đá lên trên đầu gối. Chuyện này cũng chẳng sao, khổ nỗi cô có một thói quen, khi ngủ rất ít khi đá chăn, nhưng lúc tỉnh lại, trước khi mở mắt thường thích đá văng chăn ra.

Hôm nay, cô vừa vặn tái phát bệnh.

Lúc nãy trước khi mở mắt, cô đã đá văng chăn ra trước.

Lúc này, thân hình kiều diễm bị người nào đó nhìn thấy không sót một li.

Mặc Tu Trần thấy cô hoảng loạn kéo chăn, ánh mắt càng thêm thâm trầm, yết hầu gợi cảm chuyển động, trong cơ thể như vừa châm một mồi lửa, phút chốc, toàn thân nóng ran.

"Nhiên Nhiên!"

Anh khẽ thì thầm, giọng nói càng khàn hơn so với lúc nãy, thêm một chút khao khát nào đó đang cố gắng kìm nén. Ôn Nhiên cảm nhận rõ ràng nhiệt độ nóng bỏng từ lòng bàn tay anh, trái tim run lên.

Cô không dám nhìn ánh mắt anh, ham muốn quen thuộc đó, trước đây cô không biết đã từng thấy bao nhiêu lần.

Ánh mắt nóng bỏng của Mặc Tu Trần rời khỏi gò má ửng hồng của cô, nhìn xuống cần cổ trắng ngần, nơi đó ngoài việc đeo một sợi dây chuyền, các vùng da thịt còn lại cũng ửng lên một sắc hồng mỏng manh đầy quyến rũ. Cơn nóng trong lòng anh càng loạn nhịp, có một sự thôi thúc mãnh liệt muốn vén chiếc chăn cô vừa đắp lại để thưởng thức thêm nhiều cảnh đẹp nữa.

Anh không kìm lòng được mà nghiêng người, hơi thở nóng rực ép sát lại gần cô.

Không khí trong phòng dường như tức khắc trở nên loãng đi, trong không khí, sự mập mờ đan cài thắt chặt, khiến Ôn Nhiên mất đi phản ứng. Đại não cô hơi choáng váng, khi hơi thở anh áp sát, cả người cô đều ngây dại.

Đúng lúc Mặc Tu Trần sắp hôn lên cánh môi cô thì một tiếng chuông điện thoại trong trẻo cắt ngang bầu không khí mập mờ trong phòng, sự tiến gần của Mặc Tu Trần cũng dừng lại.

Ôn Nhiên giật mình, khuôn mặt vốn đã đỏ bừng tức khắc như muốn bốc cháy, nóng bỏng rát người.

"Tu Trần, anh ra ngoài trước đi được không, em dậy."

Giọng cô mang theo tiếng run rẩy, sự hoảng loạn và thẹn thùng hiện rõ trên mặt. Mặc Tu Trần nhìn chiếc điện thoại cô đặt ở đầu giường, đè nén sự thôi thúc muốn hôn cô, đứng dậy, dịu dàng nói: "Anh ra ngoài đợi em."

"Vâng."

Ôn Nhiên không dám nhìn mắt anh.

Nói cũng lạ, người đàn ông này là chồng cô, hai người từng không biết đã quấn quýt bao nhiêu lần, mỗi sáng cô đều tỉnh dậy trong vòng tay anh, chỉ mới xa nhau có mấy tháng, mà đối diện với anh, cô lại thẹn thùng đến thế.

Thấy Mặc Tu Trần ra khỏi phòng ngủ, Ôn Nhiên mới hít một hơi thật sâu, sờ sờ khuôn mặt nóng bỏng, cầm điện thoại lên nghe máy.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:822
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.