Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 21504 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
865 Đến lúc đó đừng trách tôi

❊ ❊ ❊

Ôn Cẩm hơi khựng lại, đôi mắt đen láy như ngọc nhìn sang Ôn Nhiên bên cạnh.

Gương mặt Ôn Nhiên thoáng hiện vẻ ngượng ngùng, cô cười che giấu, chuyển chủ đề hỏi: "Anh, Giáo sư Lý, hai người đang định đi đâu vậy?"

Ôn Cẩm hiểu ý nhếch môi, giọng nói trong trẻo ôn hòa: "Tôi đang chuẩn bị cùng Giáo sư Lý đến phòng thí nghiệm. Mặc Tu Trần, Nhiên Nhiên là em gái tôi, tôi có làm ai mệt cũng không bao giờ để con bé mệt. Ngược lại là cậu, bắt cóc con bé đi ba ngày mới đưa về, cậu không định giải thích chút gì sao?"

Lời này vừa thốt ra, Mặc Tu Trần ngược lại còn cười.

Anh rủ mắt nhìn Ôn Nhiên một cái, rồi mới nhìn sang Ôn Cẩm đang bày ra dáng vẻ người anh trai, thong thả hỏi: "Nhiên Nhiên là vợ tôi, tôi đưa cô ấy đi chơi vài ngày, cần phải giải thích cái gì?"

Ôn Nhiên sợ hai người này còn nói tiếp sẽ không biết thốt ra những lời gì, cô không đợi Ôn Cẩm lên tiếng liền nói với Mặc Tu Trần: "Tu Trần, chẳng phải anh còn phải về công ty sao, anh mau đi đi, đừng để lỡ công việc."

"Mặc Tu Trần, lúc cậu cưới Nhiên Nhiên, tôi không hề hay biết, A Khải lại chưa nhận lại Nhiên Nhiên. Bây giờ cậu muốn cưới lại Nhiên Nhiên, e là không dễ dàng như vậy đâu." Giữa đôi lông mày Ôn Cẩm vương ý cười nhạt, lời nói cũng rất ôn hòa bình tĩnh, thực sự không nhìn ra là có ý làm khó Mặc Tu Trần.

Nhưng người có đầu óc đều nghe ra được, lời này của anh rõ ràng là đang nhắc nhở Mặc Tu Trần đừng quá ngông cuồng, cậu ta và Nhiên Nhiên đã không còn quan hệ, muốn cưới Nhiên Nhiên lần nữa cũng sẽ chẳng dễ dàng như lần đầu.

Cậu ta đừng tưởng rằng hai người anh trai là anh và A Khải không có quyền lên tiếng.

"Vậy sao?" Mặc Tu Trần nhướng mày, không hề bị Ôn Cẩm đe dọa.

Anh và A Khải đều là anh trai của Nhiên Nhiên thì đã sao, Nhiên Nhiên của anh yêu anh, chắc chắn sẽ không giúp họ làm khó anh, vì vậy anh chẳng hề lo lắng chuyện "đắc tội" hai người anh vợ.

Càng sẽ không để họ cướp Nhiên Nhiên khỏi tay anh. Anh cong khóe môi nhìn Ôn Nhiên: "Nhiên Nhiên, anh đi trước đây, trưa nay không cùng em ăn cơm được, chiều tan làm anh lại đến đón em."

Ôn Nhiên gật đầu: "Anh mau đi đi."

Mặc Tu Trần cười cười, đưa túi đồ trong tay cho Ôn Nhiên, không dừng lại lâu hơn, chỉ nhìn Ôn Cẩm đầy ẩn ý rồi quay người xuống lầu. Một lát sau, chiếc Aston Martin phóng ra khỏi nhà máy dược, rời đi không dấu vết.

"Nhiên Nhiên, em về văn phòng trước đi, anh và Giáo sư Lý đến phòng thí nghiệm một chuyến."

"Vâng."

Ôn Nhiên đáp một tiếng, xách túi trái cây về văn phòng.

Giáo sư Lý nhìn bóng lưng rời đi của Ôn Nhiên, cười nói: "Xem ra Nhiên Nhiên và Mặc tổng đã hòa hảo rồi, A Cẩm, cậu chỉ cần chuẩn bị của hồi môn cho Nhiên Nhiên là được."

Ôn Cẩm khẽ cau mày, Nhiên Nhiên mới về nhà ở được mấy ngày, anh vẫn chưa nỡ để cô đi lấy chồng: "Không vội, Mặc Tu Trần còn nhiều việc chưa xử lý xong, trong thời gian ngắn, e là cậu ta chưa cưới được Nhiên Nhiên đâu."

Hiện tại tình hình Tập đoàn MS rất phức tạp, Mặc Kính Đằng tuy đã thoái vị nhưng vẫn còn một chút quyền lực. Trước đây khi Mặc Tu Trần rời khỏi Tập đoàn MS, những người mà anh dày công bồi dưỡng mười năm cũng đã rút đi hết.

Sau khi mất trí nhớ, Mặc Tu Trần quay lại tập đoàn, tuy trong thời gian ngắn đã nắm quyền kiểm soát, nhưng một phần nguyên nhân là do Mặc Kính Đằng tin tưởng anh.

Nếu biết tâm tư của Mặc Tu Trần, Mặc Kính Đằng chắc chắn sẽ làm gì đó.

Ôn Nhiên trở về văn phòng, mở máy tính làm việc được chừng mười phút thì Ôn Cẩm đẩy cửa bước vào.

Ôn Nhiên thấy anh vào liền lập tức rời khỏi bàn làm việc, hai người ngồi xuống ghế sofa, Ôn Nhiên rửa một đĩa dâu tây: "Anh, anh nếm thử xem."

"Ừm, rất ngọt. Nhiên Nhiên, mấy ngày nay chơi có vui không?" Ôn Cẩm ăn một quả dâu tây, ánh mắt chứa cười nhìn Ôn Nhiên. Khóe mắt đuôi mày cô phảng phất vẻ dịu dàng, so với thời gian trước rõ ràng là đã vui vẻ hơn nhiều.

Ôn Nhiên chớp chớp mắt, khẽ nói: "Anh, em muốn dọn về nhà ở."

Ôn Cẩm nhướng mày: "Ồ?"

"Anh, em..."

Ôn Nhiên muốn nói gì đó, nhưng vừa mở miệng lại không biết phải giải thích thế nào cho ổn. Dù sao thì lúc trước, cô không phải dùng chính mình ra thề, mà là lấy tất cả người thân của mình ra để thề.

Ánh mắt Ôn Cẩm lóe lên vẻ xót xa, bàn tay to nhẹ nhàng vỗ vỗ vai cô, khẽ hỏi: "Nhiên Nhiên, Mặc Tu Trần đã khôi phục ký ức chưa?"

"Vẫn chưa."

Ôn Nhiên lắc đầu khẽ, cô đi theo anh về quê là muốn đánh thức ký ức của anh.

Bởi vì ở đó có những ký ức tuổi thơ vui vẻ nhất của anh, nhưng dường như chẳng có chút tác dụng nào, Tu Trần vẫn không thể nhớ ra. Thỉnh thoảng anh nhắc đến một khung cảnh nào đó, cảm thấy hình ảnh quen thuộc nhưng trong đầu lại không thể phản chiếu ra được bức tranh rõ ràng.

Ôn Cẩm mỉm cười nhẹ nhàng nói: "Nhiên Nhiên, đừng suy nghĩ lung tung, cứ nghe theo trái tim mình là được. Mặc Tu Trần có khôi phục ký ức hay không cũng không ảnh hưởng đến việc anh ta đối tốt với em. Dọn về ở đi, đỡ phải để Mặc Tu Trần ngày nào cũng chạy đến nhà chúng ta."

"Anh, chẳng phải cũng là anh cho anh ấy vào nhà sao?" Ôn Nhiên cười hờn dỗi.

"Nhiên Nhiên, em xác định chứ? Lần sau anh có thể không cho Mặc Tu Trần vào nhà đấy? Đến lúc đó đừng trách anh."

Ôn Cẩm nói đùa.

Ôn Nhiên nhướng mày, cười hì hì nói: "Sao em có thể trách anh được."

"Ừ, được thôi, anh đổi ý rồi. Em đừng dọn về nữa, Mặc Tu Trần mà tới tìm em, anh sẽ cho người đuổi cậu ta ra ngoài, đến nhà máy cũng vậy." Ôn Cẩm thu lại vẻ đùa cợt, đổi sang vẻ mặt nghiêm túc.

Ôn Nhiên bị lời anh làm cho cười khúc khích: "Được thôi, anh, anh muốn thế nào thì thế đó, dù sao Tu Trần rất thù dai đấy."

"Chậc chậc, anh chỉ nói đùa chút thôi mà em đã bênh vực Mặc Tu Trần rồi. Haiz, người ta nói con gái lấy chồng như bát nước hắt đi, xem ra chẳng sai chút nào. Nhiên Nhiên, em mau dọn về đi, đắc tội Mặc Tu Trần chỉ là chuyện nhỏ, nếu bị em oán trách mới là chuyện lớn."

Ôn Cẩm xua tay, bộ dạng như muốn đuổi Ôn Nhiên về ngay lập tức. Ôn Nhiên thuận thế nắm lấy cánh tay anh, cầm hai quả dâu tây nhét vào miệng anh để chặn lời: "Anh, anh ăn dâu tây đi."

"..."

Ôn Cẩm còn muốn nói gì đó nhưng bị dâu tây chặn miệng, chỉ đành nuốt lời vào trong, vừa cười vừa ăn quả dâu tây Ôn Nhiên nhét vào, trừng mắt nhìn cô.

Bệnh viện thành phố

Trong phòng bệnh VIP, Mặc Kính Đằng tựa lưng vào đầu giường, nghe vệ sĩ báo cáo: "Lão gia, mọi thứ đều theo đúng sắp xếp của ngài. Nghe nói tối hôm qua Trình Giai cuối cùng đã ngất xỉu. Tối nay, họ sẽ nói với cô ta rằng người đứng sau sai khiến chính là Ôn Nhiên, rồi cố ý để cô ta trốn thoát. Tiếp theo, Trình Giai chắc chắn sẽ hận chết Ôn Nhiên."

"Ừm, làm tốt lắm. Trong chuyện này không được để xảy ra bất kỳ sai sót nào, biết chưa?"

Ánh mắt Mặc Kính Đằng thâm độc, giọng điệu lạnh lùng tàn nhẫn. Ông ta đã nhận được tin, Mặc Tu Trần ba ngày trước đã về thành phố G, ba ngày này anh luôn ở bên cạnh Ôn Nhiên.

Xem ra, Mặc Tu Trần đã biết sự thật và sẽ không để ông ta kiểm soát nữa.

Tất cả những điều này đều tại người đàn bà tiện nhân Trình Giai kia, đúng là một phế vật.

Để cô ta ở bên cạnh Mặc Tu Trần lâu như vậy, không những không lấy được trái tim của Mặc Tu Trần mà đến giường cũng không lên nổi. Giờ đây Mặc Tu Trần đã mất trí nhớ, nếu Ôn Nhiên kể hết mọi chuyện cho anh biết, thì đối với người cha là ông đây, e là đến nửa phần tình phụ tử cũng chẳng còn.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:859
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.