Mặc Tu Trần giả vờ ngạc nhiên hỏi: "Phải vậy không, Bạch Tiêu Tiêu bảo em đi du lịch cùng cô ấy à?"
Ôn Nhiên nhìn chằm chằm anh, bỗng nhiên mỉm cười: "Tu Trần, anh không biết sao? Em còn tưởng là anh gọi điện cho Tiêu Tiêu, bảo cô ấy rủ em đi du lịch cùng chứ."
"Nhiên Nhiên, sao lại nghĩ như vậy?"
Mặc Tu Trần khẽ nhếch môi, Nhiên Nhiên của anh thông minh vậy sao? Hay là Bạch Tiêu Tiêu lỡ lời rồi?
"Ăn cơm xong em sẽ nói cho anh biết tại sao, giờ em đói rồi." Ôn Nhiên thu lại nụ cười, gương mặt nhỏ nhắn thoáng vẻ nghiêm túc, nói xong liền quay người đi về phía nhà bếp.
---❊ ❖ ❊---
Ăn tối xong, Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên cùng lên lầu.
Anh đi xử lý chút việc công ở thư phòng trước, lúc ra ngoài thấy Ôn Nhiên đang cuộn mình trên ghế sofa xem tivi. Mặc Tu Trần mỉm cười bước đến trước mặt cô rồi ngồi xuống, vươn tay ôm cô vào lòng.
"Việc công xong rồi sao?" Ôn Nhiên ngước mắt, khẽ hỏi.
Mặc Tu Trần cúi đầu, đôi môi mỏng đặt lên vầng trán trắng ngần của cô, dịu dàng nói: "Xong rồi, Nhiên Nhiên, có mệt không? Có muốn đi tắm rồi ngủ sớm không?"
Ôn Nhiên ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nhìn đôi mắt đong đầy dịu dàng của anh, cô xoay người, hai tay vòng qua ôm lấy eo anh, khẽ nói: "Tu Trần, em không muốn rời xa anh."
Cơ thể Mặc Tu Trần hơi cứng lại.
Trong đáy mắt anh lướt qua một tia cảm xúc, bàn tay to đang ôm lấy cô lặng lẽ siết chặt, những lời thốt ra từ đôi môi mỏng lại vô cùng dịu dàng và cưng chiều: "Nhiên Nhiên, em chỉ đi chơi vài ngày, thư giãn một chút thôi, không phải rời xa."
Vốn dĩ anh không muốn để Nhiên Nhiên biết đó là ý của anh.
Nhưng không ngờ Nhiên Nhiên lại thông minh đến vậy.
Lúc nãy anh còn nhắn tin hỏi Bạch Tiêu Tiêu xem có phải cô ấy lỡ lời gì không, Bạch Tiêu Tiêu bảo anh là cô ấy không nói gì cả.
Vì Nhiên Nhiên đã biết rồi, anh cũng không có lý do gì để giấu cô nữa.
Ôn Nhiên vùi mặt vào ngực anh, tai áp sát vào vị trí trái tim anh, lắng nghe nhịp đập trầm ổn của nó, từng tiếng từng tiếng gõ vào màng nhĩ khiến lòng cô trào dâng nỗi quyến luyến không rời: "Tu Trần, có phải anh muốn đối phó với Mặc Kính Đằng không?"
Mặc Tu Trần trả lời thành thật: "Ừ, anh muốn giải quyết nhanh những việc đó. Nhiên Nhiên, anh không chỉ sợ em bị tổn thương, mà còn sợ em làm anh mất tập trung."
Ôn Nhiên mím chặt môi, tựa vào ngực anh không nói gì.
Cô biết Tu Trần trước đây đã rời khỏi tập đoàn MS, nay lại mất trí nhớ. Cho dù Đàm Mục và Lạc Hạo Phong có phối hợp với anh thì rốt cuộc cũng không bằng lúc trước.
Chắc chắn sẽ có nhiều trở ngại, mà Mặc Kính Đằng càng không để mặc cho Mặc Tu Trần dễ dàng hủy hoại tâm huyết cả đời của ông ta, không biết ông ta sẽ làm ra những chuyện gì nữa.
Thế nhưng, cô không muốn rời xa anh, cô muốn được ở bên cạnh anh mãi mãi.
"Nhiên Nhiên, Mặc Kính Đằng sẽ không làm gì được anh, nhưng có thể sẽ làm hại em." Mặc Tu Trần khẽ hôn lên mái tóc Ôn Nhiên, trong giọng nói trầm thấp dịu dàng tràn đầy tình yêu dành cho cô.
Ôn Nhiên chỉ biết ôm chặt lấy anh. Người như Mặc Kính Đằng, loại người không nhận người thân như vậy, sao có thể không làm gì anh chứ? Thế nhưng cô lại sợ mình ở lại sẽ thực sự trở thành gánh nặng cho anh.
Nếu cô đi, anh sẽ không cần phải chia tâm, có thể giải quyết nhanh chóng những chuyện đó, thâu tóm tập đoàn MS. Vậy thì, dường như cô không còn lựa chọn nào khác.
"Nhiên Nhiên, xử lý xong mọi việc ở đây, anh sẽ đi đón em."
"Nhưng anh phải hứa với em, anh nhất định phải bình an vô sự, không được xảy ra chuyện gì." Ôn Nhiên lại ngẩng đầu lên, ánh mắt trong veo nhìn anh.
Mặc Tu Trần khẽ cười, giọng điệu rất nghiêm túc: "Anh hứa với em, ngay cả một sợi tóc cũng sẽ không mất."
Nghe anh nói vậy, sự lo lắng trong lòng Ôn Nhiên vơi đi đôi chút nhưng vẫn thấy bất an. Cô mím môi, khẽ nói: "Trước đây em cứ nghĩ, nếu lúc anh sang nước D phẫu thuật mà em đi cùng anh, chứ không phải ở lại thành phố G chờ anh, thì có lẽ đã không xảy ra những chuyện đó, anh cũng sẽ không mất trí nhớ..."
Mặc Tu Trần thắt lòng lại, cúi đầu hôn lên trán cô, dịu dàng dỗ dành: "Nhiên Nhiên, đó là chuyện cũ rồi. Sau này anh sẽ không rời xa em nữa. Đợi thâu tóm xong tập đoàn MS, anh nhất định sẽ đi đón em ngay. Chẳng phải em cũng lo cho con gái của Chu Lâm sao, vừa hay em đến thăm con bé luôn."
Ôn Nhiên gật đầu: "Em đi là được chứ gì."
"Nhiên Nhiên, anh cũng không nỡ để em rời đi. Sau khi những chuyện này qua đi, chúng ta sẽ không bao giờ xa cách nữa, từng phút từng giây đều sẽ ở bên nhau."
Mặc Tu Trần dùng lực, bế cô đặt lên đùi mình.
Anh biết chuyện trước kia đã khiến Nhiên Nhiên bất an. Cô sợ chỉ cần xa anh một chút là chuyện gì đó lại xảy ra.
Anh vừa xót xa trước sự bất an của Nhiên Nhiên, lại vừa vui mừng vì cô đã dành cho anh sự ỷ lại và quan tâm này. Càng như vậy, anh càng không thể để Nhiên Nhiên ở lại thành phố G.
Hai người lặng lẽ ôm nhau một lúc, Mặc Tu Trần mới nới lỏng khoảng cách một chút, nhìn chăm chú vào đôi mắt trong veo như nước của cô: "Nhiên Nhiên, muộn rồi, anh đi xả nước cho em tắm, lát nữa gọi điện cho Bạch Tiêu Tiêu, bảo cô ấy đặt vé máy bay đi."
"Vâng."
Ôn Nhiên gạt đi nỗi quyến luyến trong lòng, khẽ đáp.
Mặc Tu Trần xả nước, tìm sẵn đồ ngủ rồi mới đẩy cô vào phòng tắm: "Anh đợi em ở bên ngoài."
Trong lúc Ôn Nhiên tắm, Mặc Tu Trần ngồi đợi ở sofa bên ngoài. Tốc độ của cô rất nhanh, vài phút sau đã tắm xong bước ra, lúc này Mặc Tu Trần mới đi tắm.
Sau khi ngồi lên giường, Ôn Nhiên gọi điện lại cho Bạch Tiêu Tiêu.
Nghe cô bảo đồng ý đi chơi, Bạch Tiêu Tiêu ở đầu dây bên kia vô cùng phấn khích hét lên: "Nhiên Nhiên, mình biết ngay là cậu tốt nhất mà."
"Không phải cậu từng bảo mình trọng sắc khinh bạn sao?" Ôn Nhiên buồn cười hỏi.
"Á, có sao? Sao mình không biết nhỉ. Nhiên Nhiên, cậu là cô bạn thân tốt nhất thế giới, làm sao trọng sắc khinh bạn được chứ, mình đi gọi điện báo cho Mạnh Kha đây."
Trò chuyện thêm vài câu, cô cúp máy.
Ôn Nhiên nhớ tới con gái của Chu Lâm, trong lòng có chút do dự không biết có nên gọi điện cho Mặc Tử Hiên thông báo một tiếng hay không.
Chiều nay, vẻ bất lực của Chu Lâm qua điện thoại khiến cô không đành lòng. Dù Mặc Tử Hiên và Chu Lâm có thế nào đi nữa, Điềm Điềm vẫn là con gái chung của họ, với tư cách là cha, Mặc Tử Hiên luôn có trách nhiệm của mình.
Thế nhưng Chu Lâm dường như không có ý muốn nói cho Mặc Tử Hiên biết. Nếu Mặc Tử Hiên thật sự không có lấy một chút ý định muốn làm tròn trách nhiệm với Điềm Điềm, vậy thì cô có nói ra cũng bằng không.
Nghĩ đến đây, Ôn Nhiên lại gạt bỏ ý định gọi điện cho Mặc Tử Hiên.
Chuyện tình cảm xưa nay chưa bao giờ là thứ có thể cưỡng cầu. Cô không thể cưỡng cầu bất cứ ai, cũng không muốn cưỡng cầu bất cứ ai. Chuông điện thoại của Mặc Tu Trần vang lên, Ôn Nhiên gạt bỏ suy nghĩ vừa rồi, cầm điện thoại của anh lên, thấy màn hình hiển thị tên Thanh Phong, cô chớp mắt rồi nhấn nút nghe: "Alo!"
"Cô Ôn, Mặc thiếu có ở đó không?"
Nghe thấy giọng cô, Thanh Phong sững sờ một chút rồi lễ phép hỏi.
Ôn Nhiên nhìn về phía phòng tắm, không nghe thấy tiếng nước chảy, nghĩ thầm chắc Mặc Tu Trần cũng sắp ra rồi, cô mỉm cười nói: "Tu Trần đang tắm, chắc cũng sắp ra rồi."
Dứt lời, cửa phòng tắm mở ra từ bên trong, Mặc Tu Trần chỉ quấn một chiếc khăn tắm bước ra, trên lồng ngực vẫn còn những giọt nước chưa kịp lau khô đang nhỏ xuống.